Phệ Trùng mở tiệc lớn, chờ Hỗn Độn đại nhân đến.
Trải qua lần tiếp xúc tứ chi với Hỗn Độn đại nhân, hiện tại gã có thể khẳng định Hỗn Độn đại nhân bị thương không nhẹ, thực lực yếu bớt.
Đây chính là cơ hội trời ban.
Cơ hội tốt như vậy, nếu gã không nắm chắc, vậy thì quá lãng phí.
Mà gã khẳng định lấy tính khí cao ngạo của Hỗn Độn đại nhân, hắn nhất định sẽ tới.
Dù sao đối mặt với một nhân loại lục phẩm nho nhỏ, cộng thêm lời nói của gã thì đó chính là một phen khiêu khích.
Đồng thời cũng sẽ kích thích hứng thú của Hỗn Độn đại nhân.
Gã biến mất, nữ nhân này còn sống, một con kiến hôi lại dàm kêu gào với ngươi.
Một thượng vị giả như Hỗn Độn đại nhân sẽ nhấc lên mấy phần hứng thú, dù sao một người như vậy lại dám kêu gào, thì khẳng định có sức mạnh, cho nên tìm ra nguồn gốc sức mạnh của đối phương, triệt đệ tiêu diệt nó.
Loại đùa bỡn vui vẻ này, gã cảm thấy Hỗn Độn đại nhất rất thích hưởng thụ.
Gã làm một màn biểu diễn long trọng, Hỗn Độn đại nhân chính là khán giả.
………
Tiêu Tử Phong cũng không tiếp thu đề nghị của Phương Hà, đối phương muốn mở Hồng Môn Yến, lật bàn lại không tốt lắm.
Hắn muốn tiến vào yến hội, lại cho đối phương một chút rung động nho nhỏ.
Vì vậy, nhìn vào rìa của mặt trời gần núi.
Tiêu Phong một mình nhập hội.
Hắn không mang theo Chư Kiền, chỉ để cho đối phương chờ đợi ở chung quanh.
Vương Ngạo Tuyết ngồi ở phía trên.
Điều này làm cho Tiêu Tử Phong lâm vào một phen tự hỏi, đối phương sẽ không nghĩ đến dùng sắc đẹp làm tan rã ý chí của hắn, làm cho hắn buông lỏng cảnh giác, sau đó cho hắn một kích trí mạng chứ?
“Ta có nhớ một câu gọi là “Thẳng thắng gặp mặt”, ta như vậy có lẽ khiến ngươi an tâm hơn.”
Vương Ngạo Tuyết nói như thế.
Tiêu Tử Phong còn đang hồi tưởng lại chín năm giáo dục bắt buộc đời trước.
Câu này giải thích như vậy sao?
Có phải là còn một cách diễn đạt?
Tiêu Tử Phong ngơ ngác một lát sau đó quét mắt nhìn đại điện, toàn bộ đại điện, thậm chí kiến trúc xung quanh cũng không có người.
Đây đều là Vương Ngạo Tuyết sắp xếp.
Gã cũng không muốn lúc ăn cơm sẽ có người quấy rầy.
Tuy nhiên điều khiến Vương Ngạo Tuyết có chút ngoài dự liệu chính là Chư Kiền lại không tới.
Đúng lúc gã còn đang suy nghĩ.
“Ngươi con mẹ nó, ta ân cần thăm hỏi ngươi con mẹ nó, cả nhà ngươi đều là đồ ngu, con mẹ nó súc sinh….”
Trong thoáng chốc, miệng Tiêu Tử Phong như chim hót hoa thơm.
Nói ra ngôn ngữ ưu mỹ động lòng người, vận dụng rất nhiều thủ pháp tu từ đa dạng.
Từ các phương diện thậm chí là thân thích bằng hữu, đều ân cần khích lệ Vương Ngạo Tuyết.
Đến cuối cùng, Tiêu Tử Phong nói xong, còn khát nước uống một chút nước trà để trước mặt.
Tuy Vương Ngạo Tuyết bị lời nói bất thình lình này làm cho bối rối, nhưng sau khi thấy đối phương uống nước trà trước mặt mình, khóe miệng ngày càng nhịn không được nhếch lên.
Nhưng cái túi da này không biết xảy ra chuyện gì, khóe miệng bị chuột rút.
Nụ cười trên mặt bị cứng đờ.
Gã nhịn không được mà dùng tay kéo ra, kết quả không cẩn thận kéo quá mạnh khiến cho phần đầu bị tách ra.
Tiêu Tử Phong nhìn thấy cũng nhịn không được mà cảm khái, khá lắm, còn mạnh như vậy?
Vương Ngạo Tuyết có chút không rõ, chuẩn bị đứng dậy, lại đột nhiên ngã một cái.
Trực tiếp ngã trên mặt bàn.
Đi đường chật vật như vậy?
Vương Ngạo Tuyết còn chưa hiểu, thì đột nhiên xà nhà rơi xuống.
Tiêu Tử Phong lui về phía sau vài bước, đi tới đi tới, đột nhiên cảm giác thân thể mình có chút hư nhược.
Sau đó nhất thời lĩnh ngộ, người này hạ dược mình, hắn lập tức nuốt một viên đan màu đen thum thủm "Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan".
Nhìn bộ dáng Vương Ngạo Tuyết như thế, Tiêu Tử Phong cũng phát hiện manh mối, đối phương giống như bị đánh tráo.
Bởi vì bây giờ máu thịt của Vương Ngạo Tuyết bắt đầu rơi xuống.
Tất cả còn chưa xong, trên mặt đất đột nhiên nhô lên một gò đất nhỏ.
Sau đó phun ra một đám nham thạch nổ tung.
Tiêu Tử Phong lần đầu tiên nhìn thấy hình dạng núi lửa nhỏ.
Phệ trùng chui ra, sau khi bị dung nham ăn mòn, toàn bộ máu thịt đều biến mất, bộ xương hiện ra ánh sáng đỏ, cứ như vậy xuất hiện trước mắt Tiêu Tử Phong.
Phệ trùng bắt đầu biến lớn, bộ xương khô ngồi xếp bằng trên người nó.
Cuối cùng cũng lộ ra bộ dáng của mình.
"Tuy rằng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng Hỗn Độn đại nhân, xin cho tiểu nhân bái kiến ngươi một lần nữa, về sau sẽ không còn cơ..."
Phệ Trùng còn chưa nói xong, cái đuôi phía sau bởi vì rủ xuống quá thấp, kìm trong lúc nhất thời ngứa tay liền gắp một cái, kết quả kẹp ra một lỗ hổng lớn trên đuôi, nếu không phải còn một nữa huyết nhục dính liền thì đuôi của nó đã sắp gãy một đoạn.
Đau đến nhe răng trợn mắt.
Tiêu Tử Phong đứng xa xa một bên, nhìn màn biểu diễn long trọng này.
"Hỗn Độn đại nhân, đây chính là kịch độc mà ta đã không ngừng ngưng tụ cùng tinh luyện trong vạn năm qua, coi như ngươi dưới trạng thái toàn thịnh ăn phải thì thực lực cũng sẽ yếu bớt, chứ đừng nói đến hiện tại.
“Thôn phê bản nguyên của ngươi, về sau ta chính là tân vương.”
Bởi vì vừa rồi đối phương tự lo không xuể, cũng không nhìn thấy động tác Tiêu Tử Phong uống viên thuốc màu đen.
Tiêu Tử Phong mặt mang ý cười nói: "Ngươi vẫn nên lo cho bản thân trước đi.”
Tiêu Tử Phong vừa dứt lời, mặt đất đột nhiên sụp đổ, xuất hiện một cái hố lớn sâu không thấy đáy.
Phệ Trùng trực tiếp rơi xuống đáy hố.
Tiêu Tử Phong may mắn mình lại lui không ít, nếu không cũng có thể sẽ ngã xuống hố.
Hiện tại Phệ Trùng vô cùng ngơ ngác, những chuyện vừa rồi có thể nói là do vấn đề cỗ thân thể kia.
Nhưng giờ nó đã dùng thân thể của mình, tại sao vẫn có thể xuất hiện loại tình huống ngoài ý muốn này?
Theo lý thuyết mặt đất đột nhiên sụp đổ, nó có thể lập tức bay lên trời.
Thậm chí trốn tránh.
Phía dưới là một lượng lớn dung nham, nếu không phải thực lực của nó cường đại, dung nham không thể gây tổn thương cho nó.
Đổi lại là người bình thường thì nhất định sẽ lạnh.
Lúc này, mặt đất bắt đầu khép lại.
Phệ Trùng biết không phải lúc bị ép buộc, phải nhanh chóng đi ra ngoài, đồng thời trong lòng có một suy đoán, đây là Hỗn Độn làm.
Đối phương có năng lực như vậy, nó biết.
Đang lúc nó nghĩ như thế, mới vừa lao ra khỏi mặt đất.
Bên ngoài lại đột nhiên mưa giông dày đặc, hơn mười đạo lôi đình xông thẳng về phía nó.
Vừa né tránh một bên, lại tiếp được một đạo lôi điện rơi xuống.
Trong lúc nhất thời, điện quang bắn ra bốn phía.
Tiêu Tử Phong trốn ở xa xa nhìn sâu nướng điện.
Loáng thoáng có thể ngửi thấy mùi khét.
Chương 231 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]