Lúc này Tiêu Tử Phong không thể giải thích, một khi giải thích, sẽ chỉ làm cho hiểu lầm sâu sắc hơn, vì thế nói: "Người trẻ tuổi, cuối cùng vẫn là không đủ ổn định, nói vài câu liền có thể làm cho tâm thần ngươi rối loạn, có chút chuyện chờ về sẽ nói với ngươi.”
Phương Hà nghe vậy, không khỏi suy nghĩ sâu xa hơn, chẳng lẽ mình đoán sai rồi?
Cũng đúng, lời nói một mặt của hung thú, cũng không thể hoàn toàn có thể tin.
Hơn nữa đối phương xuất hiện ở thần miếu, nói cách khác Vương Ngạo Tuyết hơn phân nửa đã... Đối phương có tâm cơ bực này, vu oan giá họa cũng chẳng có gì lạ.
Cẩn thận một chút, nhìn phía sau xem.
Thiên thạch va chạm mặt phẳng, dưới thiên tai cỡ này.
Phệ Trùng cũng không có bởi vậy mà ngã xuống, tốt xấu cũng là hung thú, nếu như bị một viên thạch đập chết thì thật sự khôi hài.
Trên trời bắt đầu có mưa sao băng.
Tiêu Tử Phong đang đứng trên một ngọn núi khác, đốt lửa nướng thỏ.
Đây là do Chư Kiền đi săn được, trải qua nhiều ngày ở chung như vậy, Chư Kiền cũng biết Hỗn Độn đại nhân rất có hứng thú đối với thức ăn của nhân loại.
Ở phương diện nấu nướng cũng có tâm đắc, cho nên liền nhân tiện mang theo chút con mồi.
Tiêu Tử Phong vừa nướng, vừa cắt thịt đã chín.
Không có quá nhiều gia vị, chỉ ăn với muối, thịt nướng chấm lên vài hạt muối.
Thịt nguyên bản vẫn có vị ngon nhất.
Thỏ ở trong hoang dã, tìm kiếm thức ăn tránh né kẻ săn mồi, làm cho thịt của nó cực kỳ chắc, lại phối hợp với mùi vị sinh thái không ô nhiễm này.
Có thể xưng là tuyệt nhất.
Đơn giản, nhưng phong vị vô tận.
Đặc biệt bên cạnh còn có mưa sao băng xẹt qua, mỹ thực thuần thiên nhiên, phối hợp với cảnh quan mưa sao băng này, còn có biểu diễn đặc sắc của dã thú, đúng là một hưởng thụ.
Phương Hà nhìn một màn xa xa kia, chỉ cảm giác vô cùng thê thảm.
Quá tàn bạo, một viên tiếp một viên, Phệ Trùng gian nan tránh né, dù bị một viên thiên thạch đập trúng, mà viên thiên thạch này đập trúng liền gây ra phản ứng dây chuyền.
Vô số thiên thạch bắt đầu đập vào một cái hố.
Tiêu Tử Phong nghĩ thầm, nếu như trước kia, tất nhiên đây là một kỳ quan đồng thời còn có thể gây ra chấn động không nhỏ trong thiên văn học.
Chư Kiền ở một bên vui vẻ liếm móng vuốt nhỏ, trong lòng yên lặng nói: "Đây là cái giá của kẻ phản bội.”
Sau đó tất cả những thứ này rốt cục dừng lại, Phệ Trùng cũng không còn bao nhiêu sinh mệnh lực.
Một đôi chân khổng lồ xuất hiện trước mắt nó.
Nó ngẩng đầu lên, phát hiện là Chư Kiền.
Chư Kiền dùng đuôi xuyên qua phệ trùng, hung tợn nói: "Hỗn Độn đại nhân vĩnh viễn là Hỗn Độn đại nhân, tuy rằng hắn bị thương, nhưng cũng không phải ngươi có thể nhúng chàm, chỉ cần Hỗn Độn đại nhân một ngày không chết, chỉ cần Hỗn Độn đại nhân không có đội vương miện lên đầu ngươi.
“Thì ngươi vẫn là tùy tùng, không nên có suy nghĩ vượt qua, tất cả đây đều là cái gia của ngươi.”
“Ta tội đáng chết vạn lần, không nên ôm loại ý nghĩ này, mời Hỗn Độn đại nhân xem ở cục diện hiện tại, lưu ta một mạng, để cho ta đi cùng Nhân tộc chém giết, để cho ta chết ở cùng Nhân tộc đại chiến trên chiến trường, vì hung thú dâng hiến lực lượng bé nhỏ không đáng kể của ta... A!"
Phệ Trùng còn chưa nói xong, đuôi Chư Kiền không ngừng uốn lượn, xen kẽ thân thể Phệ Trùng, giết chết Phệ Trùng hoàn toàn.
Chư Kiền lạnh lùng nói: "Ngươi chết cũng có thể cống hiến lực lượng bé nhỏ của ngươi.”
Chư Kiền kéo thân thể to lớn của Phệ Trùng trở về, giống như đi săn mang thỏ về.
Cứ như vậy bỏ qua một bên.
Thi thể hung thú khổng lồ, trực quan đánh sâu vào Phương Hà.
Đây chính là hung thú luôn được nhắc tới trong tông môn, luôn được thổi phồng và suy đoán.
Thi thể của đối phương cứ như vậy đặt ở trước mặt y.
Nó yếu như vậy?
Hoàn toàn không yếu, có thể nói giết y cũng giống như giết một con gà.
Nhưng mà chết lại cực kỳ nhẹ nhàng, chưa từng trải qua bất kỳ chiến đấu oanh oanh liệt liệt nào.
Cứ như vậy, ở trong vô số xui xẻo trùng hợp cùng thiên tai, hao hết lực lượng của mình.
Cuối cùng bị Chư Kiền lấy mạng.
Người bên cạnh mình, hoàn toàn chỉ ra tay một lần.
Đó chính là đánh đối phương ra ngoài thành.
Trừ cái này ra, không có bất kỳ động tác gì, nhưng cứ như vậy vân đạm phong khinh, Phệ Trùng liền chết.
Vương Ngạo Tuyết đã chết, có khả năng đêm qua đã chết rồi, chỉ là bọn họ hôm nay mới phát hiện ra.
Phệ Trùng giết chết đối phương dễ dàng như vậy.
Hiện tại thi thể hung thú đã được đưa đến đây, y không biết đối phương sẽ xử lý nó như thế nào.
Bình thường gặp được yêu thú cường đại ở ngoại giới, sau khi giết xong sẽ bị lấy tinh huyết, đồng thời cắt bộ phận thích hợp dùng làm vũ khí trên người đối phương.
Dùng để luyện hóa, chế tạo binh khí.
Nếu trên người yêu thú còn tồn tại bảo bối khác, thì dùng thủ pháp chia cắt ra.
Ví dụ như da lông, tròng mắt, đầu lâu, móng vuốt, đuôi......
Nhưng tất cả những gì y nghĩ, Tiêu Tử Phong đều không sử dụng.
Ngón trỏ tay trái của đối phương đột nhiên biến hóa, thi thể của hung thú rất lớn, mà ngón trỏ tay trái của Tiêu Tử Phong biến ra miệng cũng rất lớn, một ngụm liền nuốt lấy hung thú, sau đó biến trở về nguyên hình.
Giống như tất cả đều chưa từng xảy ra.
Chương 233 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]