Rắn nuốt con mồi, bụng cũng phải phồng lên, còn ngón trỏ của đối phương vừa nuốt hung thú lớn như vậy, nhưng vẫn quay trở về bình thường.
Sau khi Tiêu Tử Phong làm xong tất cả, lại nhìn thoáng qua ngón trỏ của mình.
Khi đối mặt với Vương Ngạo Tuyết giả cư nhiên không có phản ứng, chẳng lẽ bởi vì đối phương dùng da thịt của Vương Ngạo Tuyết khoác lên người, nói một cách nghiêm túc thì sinh vật còn sống dùng da của người khác đắp lên thì lớp da đó vẫn xem là vật sống.
Giống như có người khoác da dê để giữ ấm, mặc dù da dê là một bộ phận của thi thể, nhưng người khoác da dê này vẫn còn sống.
Ngón trỏ tay trái không phản ứng với vật thể sống.
Tiêu Tử Phong không khỏi suy nghĩ nhiều, không rõ ngón trỏ tay trái này có phán định đối với thi thể như thế nào…
Tuy nhiên bây giờ còn có ngươi khác cho nên không thể nghiên cứu quá nhiều.
Tiêu Tử Phong cũng thu hồi suy nghĩ.
Đầu tiên truyền âm với Chư Kiên: “Ngươi rời đi trước, dò xét xung quang, ta không muốn lời nói với người này bị truyền ra ngoài, làm liên lụy đến mưu đồ đối với ngoại giới của chúng ta, cho nên ngươi cũng không thể nghe, dù sao lấy tính cách của ngươi, làm không chừng sẽ bị người bẫy.
“Ta không muốn thất bại trong gang tấc.”
Chư Kiền nghe lời này, lập tức vẻ mặt nghiêm túc, đối mặt với lo lắng của Hỗn Độn đại nhân, nó không dám có chút oán hận.
Có hung thú hợp tác cùng Nhân tộc c, còn có nội bộ phản loạn, hiện tại bên trong hung thú là một đoàn cát vụn, ngoại trừ nó ra thì đám hung thú không có mấy con đáng tin cậy.
Hỗn Độn đại nhân muốn tiến xa hơn, nhất định phải có mưu đồ sâu xa hơn, mưu đồ này phải càng ít người biết càng tốt.
Nó cũng không phải là một người giỏi lập kế hoạch, nó chỉ là một người thi hành án, vì vậy thi hành mệnh lệnh là tốt nhất.
Sau khi Chư Kiền rời đi, Tiêu Tử Phong thiết lập bình phong ngăn chặn.
Sau đó giống như một lão già kể chuyện xưa, bắt đầu rủ rỉ nói: "Ở cấm địa, muốn đạt được lực lượng chống lại hung thú, cần phải trả giá thật lớn.
“Sức mạnh của con người cuối cùng cũng khó có thể chống lại hung thú, nhưng hung thú thì có thể.
“Nhìn phương hướng ngươi gặp ta trước đó, ngươi hẳn là đã đi qua nơi đó đúng không?”
Phương Hà dĩ nhiên biết đối phương nói tới nơi nào.
“Ta đã đi xem, rất khốc liệt.”
"Lý Tảo Tuệ là một thành viên Phong Ấn Sứ của chúng ta, hắn cũng không có lực lượng cường đại như vậy, có thể giết chết Hỗn Độn, là hắn mượn lực lượng của một hung thú khác.
“Dùng toàn bộ lực lượng của hung thú kia tiến hành bạo phát, mới liều được cá chết lưới rách.
“Sau trận chiến này, ta đã đánh cắp sức mạnh của Hỗn Độn.”
Tiêu Tử Phong thoáng ngừng lại.
Phương Hà nghe vậy, liền cảm thán nói: "Các ngươi thật lợi hại, lại còn có phương pháp này.”
"Phương pháp là tốt, nhưng cái giá phải trả cũng rất thảm thiết.
“Sức mạnh của hung thú không dễ nắm giữ, muốn đạt được phần lực lượng này, ta cũng có nguy cơ bị đồng hóa bất cứ lúc nào, nói cách khác ta có thể trở thành Hỗn Độn chân chính kế tiếp.
“Bỏ đi ý thức làm người của mình, biến thành một con thú chỉ biết tàn sát.”
Phương Hà nghe lời này, nhất thời không biết nên trả lời như thế nào.
Tiêu Tử Phong không quản Phương Hà có biểu tình như thế nào, vẫn là tự mình nói: "Cuối cùng thiên phú của ta quá kém, nếu có thể giống vị kia thì tốt rồi, không mượn trợ giúp bên ngoài, hoàn toàn dựa vào tu vi cùng năng lực của mình chém giết hung thú.”
Phương Hà từ trong lời nói của Tiêu Tử Phong nghe ra khát khao cùng ngưỡng mộ.
Là dạng người gì khiến Tiêu Tử Phong mạnh mẽ như vậy, cũng sẽ tán thưởng.
“Vị kia là ai?”
Tiêu Tử Phong phun ra hai chữ: "Kiếm Thần!”
Phương Hà ghi nhớ hai chữ này.
"Chỉ là hắn gần đây bởi vì tâm có cảm giác, hiện tại đang dốc lòng tu luyện, cũng là bởi vì hắn, chúng ta mới dám làm ra chuyện như thế, mới dám bước ra chém giết hung thú.
“Ta cảm thấy người bên ngoài các ngươi cũng có thể dũng cảm một chút, hung thú cũng không phải là không thể giết chết.
“Trải qua ngàn vạn năm, bọn họ ở trong phong ấn không ngừng bị suy yếu thực lực, Nhân tộc chúng ta ở ngàn vạn năm qua, không ngừng sinh sôi nảy nở cùng tăng trưởng.
“Cứ tiếp tục như vậy, chúng ta đoàn kết một lòng cũng chưa chắc không thể hoàn thành nguyện vọng của các tiền bối, chém giết đám hung thú hầu như không còn.”
Phương Hà nghe nói như thế, lộ ra một nụ cười châm chọc.
Người ngoại giới, các môn phái ngoại giới lục đục với nhau cướp đoạt tài nguyên.
Trước khi tiến vào cấm địa, còn có một ít trưởng lão tông môn nói với y: "Nhất định phải đoạt trước những người đó, tận khả năng thu được đại năng truyền thừa, cho dù trả giá một ít cũng có thể tiếp nhận trước.
Cái giá phải trả là gì, Phương Hà biết rõ.
Đồng thời nghe xong giải thích, Phương Hà cũng đại khái hiểu rõ vì sao Chư Kiền lại nghe theo Tiêu Tử Phong, một là giống như Tiêu Tử Phong ban đầu nói là vì thực lực, còn có một là bởi vì lực lượng Hỗn Độn.
Bằng không cũng không cần phải tách đối phương ra.
Chương 234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]