"Lão tử Cửu Dương tông Trương Khiếu, không có gì, tìm ngươi lãnh giáo một chút thôi, nhân tiện tìm chút đồ vật từ chỗ ngươi.”
Nói xong lại vung một quyền ra, một con rồng vàng lao thẳng tới.
Huyết khí quấn quanh thân Lý Minh Chiến.
Cũng vung một quyền ra, là hư ảnh Huyết Hổ.
Song phương đụng vào nhau, sóng khí thật lớn thổi ngã không ít phòng ốc xung quanh.
Lý Minh Chiến nhìn một màn này, lập tức nhất phi trùng thiên.
“Có dám lên trời đánh một trận không?”
Đại hán sao có thể nhìn không ra tâm tư nhỏ nhặt của Lý Minh Chiến, cũng lập tức đi theo.
Thực lực của Lý Minh Chiến không đáng lo đối với gã.
Đối phương dùng ngoại vật để tăng thực lực dẫn đến mức chênh lệch quá lớn, có thể nói là không vững chắc.
Trương Khiếu là thiên kiêu của Cửu Thiên Tứ Hải, hoàn cảnh tu hành vô cùng tốt, chiêu thức thần thông trên đường tu hành cũng có người dạy dỗ, thực lực bản thân cực kỳ vững chắc, trên cơ sở đều là vững chắc đánh chắc, từng bước một tu hành.
Có thể nói là chênh lệch rất lớn.
Không bao lâu, Lý Minh Chiến liền rơi vào thế hạ phong.
Bởi vì trên bầu trời nên Lý Minh Chiến không còn kỵ hoàng đô, có thể thông suốt không chướng ngại.
Hắn không ngừng dẫn dắt đối phương rời xa hoàng đô.
Trong quá trình chiến đấu, đầu rồng vàng của Trương Khiếu đánh vào tiểu viện Thanh Tu trên một ngọn núi.
Sau đó một thanh trường kiếm đánh tới, chỉ thẳng Trương Khiếu.
Trương Khiếu vung tay ngăn kiếm lại, trên tay cũng chảy ra một vết máu.
Sau đó trường kiếm một lần nữa rơi xuống tay một người.
Người tới chính là Thanh Sơn Kiếm Tiên đã phá quan, lúc này ông chính thức đạt tới Nhất giới.
“Các hạ là người phương nào? Ở Hoàng Đô động thủ như vậy, cũng không sợ tổn thương người vô tội?”
Trương Khiếu nhìn vết máu trên tay mình, lộ ra ánh mắt tàn nhẫn.
“Một đám kiến hôi mà thôi, cần gì để ý? Còn ngươi chỉ là một con kiến lớn hơn chút, cũng dám ở trước mặt ta kêu gào.”
Nói xong!
Trương Khiếu lấy một địch hai, Thanh Sơn kiếm tiên mới đi ra không bao lâu, đã bị một quyền đánh bay.
Tuy rằng ông có tư chất cực cao, nhưng đối diện cũng là thiên tài, ông vừa mới đạt Nhất giới, mà đối phương lại đạt Lục phẩm không biết bao lâu.
Sự khác biệt về sức mạnh không phải là một chút.
Lý Minh Chiến liếc mắt nhìn Thanh Sơn kiếm tiên bị đánh bay, trong lòng thở dài một tiếng, thế sự vô thường.
Tuy nhiên không cho hắn quá nhiều thời gian cảm thán, đối phương liền đánh tới.
Lần này, không còn là thăm dò đơn giản nữa, tất cả đều muốn phế đi ngoan chiêu của hắn.
Lý Chiến tới đối quyền, lúc này cánh tay rốt cuộc chống đỡ không được loại lực lượng này, xương cốt gãy lìa ra.
Đối phương vọt tới phía sau hắn, một quyền đánh về phía xương cổ Lý Minh Chiến.
Một quyền này nếu rơi xuống, chỉ sợ Lý Minh Chiến sẽ phế đi.
Đúng lúc này, lượng lớn phù văn đột nhiên xuất hiện ở bốn phía Trương Khiếu.
Những phù văn này trói chặt gã lại, đồng thời còn ăn mòn da thịt của gã.
Hình xăm Hoàng Long trên người Trương Khiếu lóe lên, đánh nát những phù văn này.
Trương Khiếu hét lớn: "Là người phương nào đánh lén.”
Thân ảnh Hồ Tứ Tài chậm rãi xuất hiện.
Bất quá thân ảnh này không phải một đạo, mà là bốn đạo thân ảnh.
Cửu Thiên Giáo đã được lập làm Quốc Giáo, trong khoảng thời gian này ông muốn ở Hoàng Đô tham dự xây miếu, cùng một ít sự vụ khác.
Hiện tại hoàng thượng bị đánh, ông cũng không thể không ra tay.
“Trước đó hoàng đô vừa mới đi qua đại nạn không bao lâu, vị cao thủ này cần gì phải hùng hổ dọa người như vậy?
“Có chuyện gì không thể ngồi xuống nói chuyện được?”
“Trước đây ta cũng rất thích ngồi xuống nói chuyện với mọi người, nhưng ta phát hiện như vậy sẽ luôn có một số người thích nói dối, mỗi lần đều cần ta đánh người một lần, họ mới có thể nói thật với ta.
“Cho nên ta nói chuyện tình cảm với người khác, đều phải đánh nhau với người khác trước rồi nói sau.
“Ngươi thua nghe lời ta, ngươi thắng nghe lời ngươi!”
Trương Khiếu nói xong, không nói hai lời trực tiếp ngang nhiên ra tay.
Thân ảnh Hồ Tứ Tài bao vây đối phương, sau đó một trận pháp dâng lên dưới chân Trương Khiếu.
Bên trong trận pháp xuất hiện lượng lớn xiềng xích trói buộc Trương Khiếu, nhưng dựa vào lực lượng của Trương Khiếu thì trận pháp này cũng không thể vây khốn gã bao lâu.
Hồ Tứ Tài cũng không có ý định dựa vào trận pháp này vây khốn đối phương.
Thân ảnh tứ phân của ông cùng đồng thời ra chiêu.
Trước mỗi thân ảnh, đều có một loại trường thương ngưng tụ ra thuộc tính, phân biệt là Thổ Kim Hỏa Băng!
Sau khi trường thương tập kích, trên đỉnh đầu Trương Khiếu thiên lôi cuồn cuộn.
Một tia chớp cực lớn đánh thẳng xuống.
Xung quanh thân Trương Khiếu lập tức xuất hiện vòng Kim Long hoàng kim che đậy.
Ngăn chặn tất cả những thứ bên ngoài.
Lúc này Trương Khiếu mới nhìn thấy hai mắt của Hồ Tứ Tài tỏa sáng, nơi như cấm địa này, một Thất phẩm hậu kỳ cũng có bí pháp cường đại cỡ này.
Thuật sư cũng không thể so với những thứ khác, phần lớn là phải dựa vào truyền thừa, nếu có thể dựa vào bản thân mình sáng tạo ra bí pháp cường đại nào đó, vậy có thể xem như thiên phú dị bẩm.
Lúc này trên người Trương Khiếu xuất hiện thêm một bộ giáp lưới, còn có mũ giáp đồng bộ.
Sau khi xong một bộ trang bị, tốc độ cả người đột nhiên tăng lên.
Lập tức đi tới trước mặt một thân ảnh, dùng quyền đấm xuống, thân ảnh đầu tiên của Hồ Tứ Tài liền hóa thành một luồng khói xanh.
Ba cái khác vừa muốn có động tác, nhưng Trương Khiếu lại giống như quỷ mị, xuất hiện ở phía sau thân ảnh một người.
Một cước đạp tắt thân ảnh này, đồng thời hai con Hoàng Long từ hai tay gã vọt ra.
Đi thẳng đến hai bóng người còn lại.
Trong thoáng chốc, bốn thân ảnh đều bị phá ra.
Bốn luồng khói xanh này, trong nháy mắt biến thành sương mù dày đặc.
Trương Khiếu thoáng cái đã không thấy rõ hoàn cảnh bốn phía.
Thanh Sơn Kiếm Tiên lúc này miệng muốn biến thành hình chữ O.
Hồ Tứ Tài đã có thực lực cỡ này!
Chương 236 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]