Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 238: CHƯƠNG 237: Vốn dĩ Thanh Sơn Kiếm Tiên nghĩ mình mới thăng lên Nhất giới là có thể quay về bảng danh sách.

Nhưng bây giờ ông lại muốn rơi.

Lúc này Hồ Tú Tài nói với Lý Minh Chiến cùng Thanh Sơn Kiếm Tiên: “Ta không thể bao vây lâu.”

Hai người nghe xong thì lập tức ra tay.

Trong nháy mắt Trương Khiếu phá tan sương mù, liền nghênh đón công kích của hai người.

Trương Khiếu cũng là người hung ác, trực tiếp lấy thương đổi thương, thừa nhận công kích của hai người, cũng cho hai người một kích hung hãn.

Thanh Sơn Kiếm Tiên và Lý Minh Chiến hộc máu bay ngược ra ngoài.

Cũng chính ngay thời điểm mấu chốt này, một lão lục quan chiến đã lâu, phát ra một kích trí mạng.

Thanh kiếm này thoạt nhìn không có gì lạ, nhưng tốc độ lại cực nhanh, ẩn chứa một kích trí mạng.

Trương Khiếu muốn chửi má nó, nơi cấm địa này làm sao nhảy ra nhiều yêu ma quỷ quái như vậy.

Bởi vì thanh kiếm kia làm cho gã cảm nhận được sự uy hiếp của tử thần.

Cũng trong nháy mắt này, mũ giáp, áo giáp trên người, bao tay, toàn bộ hóa thành một bình chướng màu vàng.

Mới có thể gian nan ngăn cản một kiếm này.

Tut nhiên sau khi bình chướng màu vàng này biến mất, mũ giáp, áo giáp, còn có bao tay, toàn bộ đều bị vỡ nát.

Chu Tuế Phàm cũng vô cùng đau lòng, tại sao người này lại cẩn thận như vậy, đã thế còn có chuẩn bị.

Lúc này Chu Tuế Phàm thu linh kiếm bình lại.

Hiện tại Thanh Sơn Kiếm Tiên còn muốn sụp đổ hơn Trương Khiếu.

Một kiếm kia vô cùng mạnh!

Đây là thứ Chu Tuế Phàm có thể sử dụng, trước kia ông cũng biết một chút về linh kiếm đặc thù của Chu Tuế Phàm.

Thậm chí có khả năng miểu sát trong cùng cảnh giới, nhưng ông không ngờ một kiếm này tại sao lại mạnh như vậy.

Chu Tuế Phàm hiện tại cũng đã đạt tới Nhất giới.

Vốn do dùng linh kiếm cường đại khiến cảnh giới bị giảm xuống, nhưng sau khi nhận được truyền thừa của Tiêu Tử Phong cộng thêm một bình thuốc linh dược lớn do Triệu Ứng Thiên tài trợ.

Chu Tuế Phàm lại tới tìm Lý Minh Chiến, yêu cầu đối phương bồi thường, dù sao bộ dáng hiện tại của ông cũng là do cha đối phương ban tặng, hắn không thể không để ý.

Lại hố một lượng lớn linh đan diệu dược.

Sau đó liền bắt đầu điên cuồng cắn thuốc chữa trị, lại thêm truyền thừa đại năng, thật sự là vô cùng tinh diệu, vấn đề khó khăn trước kia đều được giải.

Có thể nói, dọc theo con đường này hoàn toàn không có bất kỳ ngăn cản nào.

Để cho lực sát thương của linh kiếm đạt tới một độ cao khác, nhưng với giai đoạn hiện tại, ông chỉ có thể sử dụng một lần trong thời gian nhất định, phía sau còn cần thời gian dài điều dưỡng cùng tích lũy.

Lúc này Trương Khiếu hung tợn nhìn chằm chằm bốn người trước mặt.

Gã có thể tiếp tục đánh nhưng vấn đề hiện tại gã đã bị trọng thương, lại nhiều thêm một người, cho dù gã thật sự đánh ngã toàn bộ bốn người trước mặt thì chắc chắn cũng bị thương không nhẹ. Nơi này có hung thú, còn có thiên kiêu của tông môn, nếu gã bị thương thì có thể sẽ rơi vào một hoàn cảnh cực kỳ khó xử.

Người vừa mới đi ra kia có thể chân thật để cho gã thể nghiệm được cảm giác chết chóc.

Lúc này Lý Minh Chiến đứng ra nói.

"Bây giờ có thể nói rõ chưa, mục đích của ngươi là gì?"

Trương Khiếu cảm thấy lúc này khí thế của mình không thể yếu.

Cho nên nói: "Giao ra truyền thừa, ta có thể dừng tay.”

Hồ Tứ Tài thoáng ngừng lại.

Lý Minh Chiến thì vô cùng khó xử, hắn không có, nhưng hắn biết hai vị nào có, vậy hắn cũng không có khả năng để cho hai vị này dâng hiến.

Thanh Sơn kiếm tiên thì lộ ra vẻ mặt mơ hồ, cái gì vậy?

Chu Tuế Phàm nhướng mày, sau đó kinh ngạc nói.

“Ngươi chỉ vì truyền thừa mà chạy tới đánh sống đánh chết với chúng ta, có cần thiết không?

“Thứ này có bán, ngươi tìm người bán đi!”

Trương Khiếu: "A???”

Chu Tuế Phàm nhìn đối phương ngơ ngác, sau đó nói: "Ngươi ở đâu ra? Tu vi đến nước này, chẳng lẽ chuyện này cũng không biết?

“Ta còn cho rằng tu vi ngươi mạnh như vậy là đã mua rồi?”

Trương Khiếu muốn nói lại thôi, nhưng đột nhiên xoay người lại hỏi: "Loại vật này làm sao có thể đem ra bán?"

"Vì hắn có một đống!"

Chu Tuế Phàm nói rất đương nhiên.

Hiện tại Trương Khiếu có chút loạn, muốn phản bác cái gì nhưng lại không biết nên nói như thế nào.

“Ngươi thử suy nghĩ xem, loại truyền thừa này tham thì thâm, học một cái hai cái đã đỉnh thiên, vậy hàng dư thừa thì làm sao?

“Thay vì ở trong tay cũng không có tác dụng gì, không bằng lấy ra đổi chút tài nguyên.”

Chu Tuế Phàm còn giải thích giúp nghi hoặc trong lòng Trương Khiếu.

Trương Khiếu cảm thấy đây là chuyện vô cùng may mắn rơi trên người mình, nhưng trong lúc nhất thời lại không biết nên nói như thế nào, tuy nhiên gã vẫn thấy trong này hình như có vấn đề.

Đối phương nói cũng rất có đạo lý.

Khi đó đột nhiên Trương Khiếu nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, sau đó nói: “Không thể ở lại tông môn, để cho tông môn mình luyện người sao?"

Chu Tuế Phàm nhướng mày.

“Đối phương chỉ có một mình, lấy đâu ra tông môn?”

Trương Khiếu: "Hắn hắn hắn…không phải do các ngươi tự hư cấu ra đó chứ?”

“Già trẻ không gạt, giả một bồi mười, hơn nữa, nếu chúng ta lừa ngươi, ngươi trở về tìm chúng ta là được.”

Chu Tuế Phàm đến đây còn chỉ Lý Minh Chiến ở bên cạnh.

"Hắn là hoàng đế của quốc gia này, chạy được hòa thượng nhưng chạy không được miếu, quốc gia lớn như vậy đều ở chỗ này."

Lời này hoàn toàn làm cho Trương Khiếu yên tâm.

"Người này ở đâu, trông như thế nào?"

Chu Tuế Phàm không chỉ cung cấp chân dung Tiêu Tử Phong, còn cung cấp hành trình có thể xảy ra của đối phương.

"Gần đây hắn chỉ đi dạo ở mấy nơi này, ta đề nghị ngươi hiện tại trước tiên đến một quốc gia chờ đợi, có lẽ bây giờ hắn đang ở Tây Cổ, nhưng cũng có thể đi đến một quốc gia khác, cho nên ngươi đi trước hắn một bước, như vậy mới chờ được hắn.”

Trương Khiếu cảm giác người này cũng không tệ, đánh nhau xong còn có thể nói rõ ràng với gã.

“Ngươi không tệ, toàn bộ quá trình cho tới bây giờ, ngươi cũng không có nghĩ tới muốn đánh lén ta, ngược lại rất kiên nhẫn giảng giải cho ta.”

Chương 237 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!