Trương Khiếu mặc dù đang nghe Chu Tuế Phàm giảng giải, nhưng toàn bộ quá trình cũng đang phòng bị ông, nhưng gã không nghĩ tới, trong quá trình này đối phương không có bất kỳ sát ý gì đối với hắn.
Ngược lại còn rất nhiệt tình, điều này không khỏi làm cho gã cảm khái người cấm địa này có chút giản dị.
Chu Tuế Phàm khoát tay áo, hàm súc nói: "Quá khách khí, không đánh không quen biết.
“Đúng rồi, tính cách người này có chút cổ quái, trước khi bán đồ thì phải so một chút kiếm pháp thuần túy, chỉ ần ngươi có thể đánh hắn, thậm chí thắng hắn, như vậy chuyện làm ăn, giá cả có thể dễ thương lượng hơn.
“Người này rất kính trọng cao thủ kiếm đạo.”
Trương Khiếu tỏ vẻ nhớ kỹ, trước kia cũng từng luyện qua hai tay, đến lúc đó có thể thử xem.
sau đó Trương Khiếu lại nói với Chu Tuế Phàm: "Cái này ta hi vọng các ngươi sẽ tiết lộ cho những người có thực lực tương đương ta.”
Chu Tuế Phàm lộ vẻ khó xử nói.
"Lời này ngươi không nên nói với chúng ta, vì đối phương là người buôn bán, có bao nhiêu người biết, ta cũng không rõ ràng lắm, cho nên ngươi vẫn nên lập tức chạy đi, càng nhanh càng nhanh, để tránh bị người nhanh chân mua trước.”
Sau đó Chu Tuế Phàm đưa mắt nhìn Trương Khiếu đi xa, giống như đưa mắt nhìn một vị tráng sĩ một đi không trở về.
Ba người còn lại cũng dùng ánh mắt tương tự, vì không ai cảm thấy người này đi, còn có cơ hội sống sót trở về.
Lúc này Thanh Sơn Kiếm Tiên đi tới phía sau Chu Tuế Phàm.
"Chu Tuế Phàm, nhiều năm như vậy ta cũng chưa từng cầu ngươi cái gì, nhưng lộ tuyến kia, ngươi có thể cho ta một phần hay không?"
Chu Tuế Phàm: ...
"Ta chỉ đang lừa ngốc tử, nhưng tại sao ngươi cũng học theo?”
Thanh Sơn Kiếm Tiên nghiêm túc, lộ ra vẻ mặt nhìn thấu tất cả.
“Ngươi cùng Hồ Tứ Tài hiện tại có thực lực gì? Coi như ta không nhìn ra sao? Có phải ngươi cũng đạt được truyền thừa từ đối phương?
“Người này nếu như ta đoán không sai, chính là người đại diện Thần Thú kia, cũng là người giúp đỡ xử lý hung thú.
“Mà truyền thừa của các ngươi cũng là mua từ chỗ hắn.”
Chu Tuế Phàm: "Lời này của ngươi đúng ở giữa, nhưng trước sau đều không đúng, truyền thừa là cho, chúng ta không mua.”
Thanh Sơn Kiếm Tiên có chút không tin nói: “Trên đời này còn có loại chuyện tốt như vậy.”
“Đương nhiên cũng không phải cho không, sau khi tiếp nhận truyền thừa, chúng ta chính là người của một tổ chức, chúng ta cũng có nghĩa vụ cần gánh vác, giống như hung thú chạy ra từ dưới lòng đất Hoàng thành.
“Nếu như hiện tại lại chui lên một còn thì chúng ta phải đứng ra, cho dù chết trận cũng không thể lui.”
Chu Tuế Phàm hiếm khi lộ ra vẻ mặt nghiêm túc như thế.
Thanh Sơn kiếm tiên nhẹ gật đầu, sau đó nói: "Có thể cho ta một cơ hội chết trận như vậy không?”
Chu Tuế Phàm: "Ách...... Ta cũng mới làm không bao lâu, không có quyền lực này.”
“Cho nên ngươi cho lộ tuyến kia đi, ta tìm hắn, hắn hẳn là có quyền lực này.”
………
Trên đường đi.
Tiêu Tử Phong nằm trên lưng Chư Kiền.
Phương Hà thì khống chế thần châu đi theo một bên.
Chư Kiền cũng sẽ không để cho những người khác tùy tiện nằm sấp trên lưng mình.
Phương Hà mở miệng nói: "Mục đích của chuyến đi lần này là gì?”
Tiêu Tử Phong hồi tưởng lại trận địa đồ trước đó.
“Chỗ kia hiện tại hình như là một cái hồ, tìm vị tiểu lão đệ kế tiếp, xem hắn nghe lời hay là muốn chết.”
Phương Hà nghe vậy thì không nói gì.
Phương thức cường giả nói chuyện thường không giống nhau, trực tiếp gọi hung thú là tiểu
Tiêu Tử Phong cũng là lần thứ hai hỏi tới tình huống ở ngoại giới.
“Thực lực của cường giả giống như tông chủ, phần lớn là gì?”
Phương Hà: "Phần lớn từ Tam phẩm, Nhị phẩm trở lên.”
"Hiện tại cảnh giới ngoại giới phân chia tỉ mỉ như vậy sao?"
Lời này của Tiêu Tử Phong chủ yếu là làm nổi bật cảm giác thời đại, cấm địa ngăn cách với ngoại giới, cảnh giới giữa hai bên cũng không phải chỉ là một chút khác biệt bình thường.
Phương Hà nghe vậy liền kiên nhẫn giải thích: "Ở ngoại giới, cảnh giới thực lực càng cao thì phía sau sẽ càng chia nhỏ, Cửu phẩm đến Tứ phẩm chia làm ba giai đoạn tiền trung hậu kỳ, từ Tam phẩm trở lên phân tầng, tổng cộng có mười tầng.
“Dưới tình huống bình thường, mỗi một tầng thực lực phân chia rất rõ ràng, nếu dùng tới pháp bảo, bí thuật đặc thù, cũng có thể đạt tới chiến đấu vượt tầng.”
Tiêu Tử Phong lần nữa thuận miệng hỏi: "Vậy ngươi tiếp xúc qua thực lực cảnh giới cao nhất là cảnh giới gì?"
Phương Hà trả lời: "Tông chủ chúng ta, Tam phẩm thất tầng.”
Một đoàn Nhất phẩm liều mạng già mới có thể phong ấn, nhưng tông chủ ngoại giới lại chỉ đạt đến Tam phẩm?
Tiêu Tử Phong vì thế lại hỏi: "Vậy còn có người nào cảnh giới cao hơn không?"
Phương Hà suy nghĩ một chút rồi trả lời.
“Vẫn tồn tại một ít Thái Thượng trưởng lão, cảnh giới cao hơn chút, nhưng cụ thể thế nào thì ta không rõ, dù sao đó cũng không phải tầng chúng ta có thể tiếp xúc.”
Thật ra Phương Hà còn có mấy lời chưa nói, lúc trước khi Chư Kiền chiến đấu, uy áp sinh ra còn mạnh hơn rất nhiều so với tổng chủ của y.
Về phần Tiêu Tử Phong mạnh bao nhiêu thì y thật sự khó có thể tưởng tượng.
Chương 238 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]