Sau khi mọi chuyện xảy ra, các đại nhân vật Tây Cổ mới vội vàng chạy tới.
Tuy rằng đổ vỡ trong thành đã được sửa chữa một nửa.
Nhưng cảnh tượng còn sót lại giữa núi hoang trùng điệp vẫn còn đó.
Nhưng vô số thiên thạch tạo ra hố to.
Lại nghe bách tính miêu tả lại.
Một cô nương xinh đẹp nhẹ nhàng an ủi tiểu bạch xà đang run rẩy trên vai mình: “Rốt cuộc là nhân vật như thế nào, chỉ riêng dư uy cũng khiến Tiểu Bạch sợ hãi không thôi.”
Nữ tử này tên là Hồng Luyện, là các chủ của ba phân các lớn trong Vô Nguyệt Các.
Bạch xà trên vai là cổ vương do nàng tỉ mỉ bồi dưỡng, ngoại trừ nàng ra, con bạch xà này không hề cảm thấy sợ hãi đối với những người khác.
Mà lúc này, ở bên cạnh nàng có một vị nam tử đeo mặt nạ sắt.
"Căn cứ vào lời nói của dân chúng trong thành, có một hung thú chui ra từ trong thần miếu, bị thần nữ và người đại diện thần thú liên thủ đuổi ra ngoài thành.
“Mà căn cứ tình báo của chúng ta, gần đây Đại Chu công bố mười người võ lâm mới của Đại Chu, xếp hạng thứ hai chính là vị đại diện Thần Thú này.
“Tuy nhiên không rõ thân phận.
“Hơn nữa căn cứ tình báo cho thấy, trước lễ mừng năm mới, hoàng đô Đại Chu cũng từng xuất hiện sự kiện hung thú, trong đó cũng có dấu vết người đại diện thần thú ra tay.
“Mà trong một năm qua, rất nhiều chuyện đã xảy ra trong Đại Chu.
“Đầu tiên là Kiếm Thần xuất thế, Thần Nữ cứu thế, Kiếm Thần đánh Thanh Sơn Kiếm Tiên, sau đó là Quỷ Kiếm Tiên tái xuất, sau đó là Đại Chu tấn công Bắc Man.
“Còn có khu vực giao giới Phong cấm chi đại giữa Đại Chu và các quốc gia cũng đã xảy chuyện lớn.
“Lúc ấy tạo thành chấn động khủng bố, võ lâm cao thủ chín quốc, ít nhiều đều có cảm ứng.”
Nghe nam tử nhắc tới đây, Hồng Luyện không khỏi run lên: "A Thiết ngươi nói đến chuyện này, lúc ấy cũng thật nguy hiểm, ta còn thiếu chút nữa bị cổ trùng cắn trả.”
Uy thế khủng bố cùng năng lượng dao động, làm cho nàng xao động không thôi.
Lúc ấy lại ở vào thời khắc mấu chốt tu luyện, thiếu chút nữa khiến cho cổ trùng cắn trả bản thân.
A Thiết tiếp tục nói: "Những chuyện này xảy ra quá mạnh, giống như có người đang thúc đẩy tất cả.
“Kiếm Thần, Thần Nữ, còn có người đại diện Thần Thú, cùng với Thần nữ xuất hiện tại nơi này, giống như là có một thế lực không lồ đang dần khôi phục.
“Mấu chốt nhất chính là con hung thú này, từ tình báo chúng ta thu được thì những hung thú này tối thiểu toàn bộ đều vượt qua thực lực Nhất giới.
“Mà những nơi hoang vu dã lĩnh ở Đại Chu để lại dấu vết chiến đấu cùng với nơi này, tất cả đều không phải người tu hành Nhất giới có thể làm ra.
“Mỗi một lần chiến đấu đều là đất rung núi chuyển, thiên tai không ngừng, giống như là một ván cờ giữa các vị thần.”
Nói tới đây, mặc dù trong giọng nói của A Thiết không có biến hóa gì, nhưng xuyên thấu qua đồng tử lộ ra trên mặt nạ, có thể nhìn thấy trong ánh mắt hắn sóng to gió lớn.
Dấu vết đều lại sau mỗi trận chiến đấu đều hoàn toàn điên đảo.
Bể sông, chặt núi, nghiêng trời lệch đất, dùng những từ này cũng không hề khoa trương mà chính là trần thuật.
Những dấu vết chiến đấu này, coi như là hắn cộng thêm tất cả cao thủ của Ngô Nguyệt Các thì đều không làm được.
Hồng Luyện hỏi: "Tiếp theo phải làm gì?"
Chỉ dựa vào lực phá hoại khủng bố này, cho dù bọn họ thật sự muốn làm gì cũng rất vô lực, có thể nói, song phương giao chiến thì bất kỳ bên nào cũng có đoàn diệt.
A Thiết lại tỏ ra đâu vào đấy nói: "Tìm dân chúng trong thành, dựa theo miêu tả của bọn họ, miêu tả ra bức họa của hai người này, sau đó lại phát động thế lực Ngô Nguyệt Các tìm kiếm, nghe nói bên cạnh người đại diện Thần Thú kia còn dẫn theo một tiểu hài.
“Hãy ghi nhớ cả tiểu hài này nữa."
Hồng Luyện nghe nói như thế, có chút suy đoán nói: "Tiểu hài này không phải là con trai của thần nữ duy nhất trong thiên địa và người đại diện của thần thú đó chứ.”
A Thiết: "Không loại trừ loại khả năng này, tuy nhiên chúng ta phải làm rõ ràng chuyện này trước, xem còn có bao nhiêu hunh thú đang tồn tại.
“Trước mắt, có thể xuất hiện ba đầu, không loại trừ sẽ có nhiều hơn.
“Còn có người đại diện Thần Thú, mục tiêu của hắn là hung thú.
“Cùng ưu tiên hàng đầu là bảo vệ bách tính.
“Ta đoán đối phương có thể cùng một loại người với Lý Tảo Tuệ trong Phong Cấm chi địa.”
Hồng Luyện nghe vậy thì liền nói ra thân phận mà Vô Nguyệt các cực kỳ coi trọng: “Ngươi nói là Phong ấn sứ hung thú?”
Trước đó Nguyệt Bà kia từng nói tin tức quan trọng này cho Hồng Luyện biết.
Kiếm Thần là Phong ấn sứ hung thú!
Tin tức này có thể nói vô cùng trọng đại, Kiếm Thần là nhân vật cỡ nào, chính là một truyền thuyết thần thoại trong giang hồ.
Về thân phận của hắn, vẫn là một bí ẩn.
Cuối cùng cũng có manh mối.
A Thiết gật đầu.
"Đột nhiên cảm giác chúng ta có điểm giống cóc ghẻ dưới đáy giếng nhìn trời, trước kia cho rằng tình báo Vô Nguyệt các thống nhất là có thể thành công, còn tự cho cái gì cũng biết.
“Trên đời này có rất ít chuyện có thể giấu được chúng ta, mà qua chuyện lần này, mới phát hiện ra những cường giả lại tầng tầng lớp lớp.
“Một người còn mạnh hơn một người, chúng ta cố gắng tu luyện đến Nhất giới nhưng bọn họ đã vượt qua Nhất giới, ngay cả đáy thực lực của đối phương cũng không cham tới được.
“Thật sự cảm giác rất vô lực, cũng không muốn tu luyện, chỉ muốn tìm một chỗ trồng trọt dưỡng lão thôi.”
Hồng Luyện phàn nàn một trận.
A Thiết không an ủi, mà giống như đang trần thuật một sự thật.
"Hiện tại phải nhanh chóng tu luyện, đại diện Thần Thú từ Đại Chu tới Tây Cổ, mà bây giờ lại ngựa không dừng vó đi tới địa phương khác, ta cảm giác hắn có chút cấp bách.
“Hung thú này, ta không biết có bao nhiêu, nhưng ta biết, bằng thực lực hiện tại của chúng ta, rất khó chống lại...... Không, hẳn là rất khó chạy trối chết dưới tay hung thú.”
Chương 239 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]