Chỉ là bên cạnh còn có một hài tử mười mấy tuổi, trên tay còn xách một hộp thức ăn.
Tiêu Tử Phong nhìn thấy, xã hội phong kiến vạn ác này, hài tử nhỏ như vậy đã phải đi làm rồi.
Nhưng lại nghĩ đến tuổi mình khi cha mất, mình đi làm ở thế giới trước cũng không đạt chuẩn.
Hơn nữa thời gian này, mình đi khắp nơi chém giết, đánh nhau, giả gái, lừa đảo, bắt cóc, thành lập thế lực đen tối.
Hơn nữa tính ra cơ thể hiện tại của mình còn chưa thành niên, buff đã đầy.
Ai... Ta thật là một kẻ tội lỗi tày trời.
Tiêu Tử Phong cảm thấy thương xót cho mình.
Lúc này, nam hài mười mấy tuổi Tiểu Thạch vẫn đang hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Y đang nấu cơm ở một nhánh của Huyền Diệu Môn, sau đó lão đại của phân bộ đã để y đi theo tráng hán này.
Nếm thử món ăn mình làm, sau đó tráng hán bắt đầu nói chuyện riêng với y, còn cho y uống một viên thuốc nhỏ.
Nuốt viên thuốc vào, y đau đớn muốn chết, sau đó gã dặn y chú ý mọi cử chỉ của người mà gã sắp xếp hầu hạ.
Tiểu Thạch chỉ có thể âm thầm chịu đựng, y đã quen rồi, trong nhánh này, y là người thấp kém nhất, nếu không phải nấu ăn ngon, thì giờ này y đã chết rồi.
Mặc dù không được mọi người chào đón, nhưng ít nhất vẫn có thể sống, vốn tưởng rằng có cơ hội bước vào phân bộ để tu luyện, nhưng giờ đây đã phá vỡ mọi kế hoạch của y.
Không biết sau này sẽ phải sống như thế nào.
Nhìn lại, thiếu niên nằm trên ghế kia, trông có vẻ lớn hơn y không bao nhiêu, nhưng lão đại của phân bộ lại cung kính với tráng hán này, mà tráng hán này lại vô cùng kính trọng thiếu niên trên ghế, y cũng từng nghe một số truyền thuyết trong phân bộ.
Ví dụ như một số tiền bối có tu vi cao cường, thường thích giả vờ nai tơ.
Tiểu Thạch đang suy nghĩ như vậy.
Tráng hán nói với Tiêu Tử Phong: "Đây chính là đầu bếp mà ta tìm được, tay nghề cũng không tệ.”
Sau đó lấy ra hộp đựng thức ăn.
"Mời ngài nếm thử.”
Tiêu Tử Phong nhìn vào đồ ăn trong hộp, chỉ là một số món ăn gia đình bình thường, tất nhiên có một số nguyên liệu khá lạ, dù sao thì thế giới cũng khác nhau.
Cũng có thể hiểu được.
Tiêu Tử Phong nếm thử, hương vị rất ngon.
"Ở lại đi, ngươi hãy mang những kẻ vô dụng kia đi!"
Mà mấy người trong tiệm cũng như được đại xá.
Mặc dù tráng hán kiểm kê phát hiện thiếu một người, nhưng cũng không nói gì.
Dù sao nếu đối phương giết hết, gã cũng không dám nói gì.
Sau đó dẫn theo một đám người xám xịt rời đi.
Tiêu Tử Phong nhìn hài từ rồi vẫy tay với đối phương.
Tiểu Thạch đi tới, Tiêu Tử Phong lấy ra một viên thuốc đen hôi thối.
"Thứ này có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì ăn chơi.”
Vi-rút cũng là độc, có độc thì có thể giải.
Tiểu Thạch nhìn viên thuốc, biết rằng chuyện sau này không dễ dàng như vậy, chỉ mong ăn vào không đau đớn.
Tiểu Thạch cầm viên thuốc trên tay, khoảnh khắc đưa vào miệng, không thể diễn tả bằng lời, mùi vị bùng nổ ngay lập tức, nhưng cuối cùng vẫn phải cắn răng nuốt xuống.
Tiêu Tử Phong nhìn đối phương nuốt xuống.
Nói: "Đi đi, bào nấu cơm.”
………
Bên kia, tráng hán hỏi Lý Diệu Lộ được cứu về.
"Thực lực của người này thế nào?"
"Hắn có thể không phải là người?"
Tráng hán nghe đối phương nói vậy, lập tức lên tiếng hỏi: "Tại sao?"
"Hắn ăn một người trước mặt chúng ta, hai con vật nuôi của hắn đều là yêu thú có thực lực không yếu".
Lý Diệu Lộ sợ hãi nói.
Đối với điều này, tráng hán hay nói đúng hơn là môn chủ Huyền Diệu Môn Chung Sơn như có điều suy nghĩ sâu xa.
Đồng thời lại nhớ tới tin tức trước đó đã nhận được, đối phương tự xưng là Tiêu Tử Phong, mà gã cũng đưa cái tên Cấm Kỵ thần giáo, nhưng đối phương lại không hề tỏ ra kiêng dè.
Có khả năng là giả vờ bình tĩnh, cũng có khả năng là thật sự không quan tâm.
Nhưng cái tên mà đối phương lấy lại đặc biệt có ý đồ, phải biết rằng ba chữ này đối với Cấm Kỵ thần giáo rất quan trọng.
Mà gã cũng chỉ nghe nói, nghe đồn rằng ba chữ này có thể ẩn chứa một loại đại khủng bố nào đó, đối phương dùng cái tên này, có thể coi là một loại khiêu khích.
Thậm chí hành vi này của đối phương, có phải là nhằm vào Cấm Kỵ thần giáo hay không?
Chỉ là bọn họ vừa khéo bị kẹp ở giữa mà thôi.
Những điều này đều cần phải thương lượng, xem ra phải nghĩ cách dùng từ, tìm cách gỡ mình ra khỏi chuyện này mới được.
Nói đến đây, lại nhớ tới hài tử kia, hành vi của đối phương khiến gã trở tay không kịp, đột nhiên muốn một đầu bếp còn trong thời gian ngắn như vậy,
Hy vọng hài tử kia sẽ hiểu chuyện.
Trên bàn cơm.
Tiểu Thạch không ngờ mình cũng có cơ hội lên bàn.
Cũng nghĩ tới đối phương có ý định thử độc, nhưng trước đó hắn cũng đã thử rồi, bây giờ muốn y thử độc thì có hơi thừa thãi.
Tiêu Tử Phong ăn vài miếng cơm rồi nói: "Đối phương hẳn là sắp xếp ngươi tới giám sát ta.”
Tiểu Thạch biết đối mặt với loại cao nhân này chắc chắn không dễ lừa, lại nghĩ tới loại độc trên người mình, rồi lại tới loại độc mà vị tiền bối này hạ.
Nói dối chắc chắn là không có cơ hội.
Phịch! Quỳ xuống, nước mắt chảy ròng, bắt đầu chuẩn bị kể lể cuộc đời gian truân, trắc trở của mình.
Tiêu Tử Phong cắt ngang lời đối phương, nói: "Ta đã giải độc cho ngươi rồi, cứ nói thật đi, mọi người đều là người giang hồ, lừa tới lừa lui quá mệt, cứ nói thật là được".
Chương 281 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]