Virtus's Reader
Giang Hồ Này Vì Ta Mà Trở Nên Kỳ Quái

Chương 283: CHƯƠNG 282: Tiểu Thạch hơi ngượng ngùng đứng dậy, sau đó chỉ có thể thành thật khai báo.

"Đúng vậy.”

Tiêu Tử Phong tiếp tục nói: "Những người kia tầm nhìn hạn hẹp, chỉ biết ta lợi hại, không biết ta lợi hại tới mức nào, ta có thể nói cho ngươi biết, bọn họ thậm chí cả thế lực đằng sau bọn họ, đối với ta mà nói đều như kiến hôi!

“Ta tới đây, có mục đích của ta, mà họ chỉ là hạng mục giải trí trong quá trình này của ta mà thôi, có lẽ ngươi không hiểu lắm.

“Ngươi chỉ cần hiểu rằng, mọi thứ của bọn họ đối với ta mà nói, cũng giống như diễn viên hát tuồng trên sân khấu.

“Ngoài việc làm ta vui vẻ, đối với ta sẽ không có bất kỳ tổn hại nào".

Tiểu Thạch cảm thấy hơi khó hiểu.

Tiêu Tử Phong lại chỉ vào thanh kiếm treo trên tường.

"Bọn họ tới vì đống sắt vụn này, nhưng ta để ở đây, bọn họ không dám cướp.

“Chỉ có thể ngoan ngoãn giảng đạo lý với ta, còn không phải giảng đạo lý của bọn họ, mà là dùng đạo lý ta công nhận.

“Cho nên, nhóc con, chỉ cần đi theo ta, ngọn núi cao mà ngươi từng ngưỡng mộ, có lẽ còn không bằng một hạt cát.”

Tiểu Thạch bị một tràng phát biểu này làm cho choáng váng không biết nói gì.

Y cảm thấy mình như vừa ăn một cái bánh nướng lớn.

Tiêu Tử Phong nói đến đây thì dừng lại một chút, rồi nói: "Ngươi tên gì?"

"Tiểu Thạch!"

Sau một hồi nói chuyện, thần sắc trở nên nghiêm túc kiên định, lời nói như đinh đóng cột, đưa ra câu trả lời.

"Không có họ sao?"

"Trước đây có lẽ có, nhưng quên mất rồi, mọi người đều gọi ta là Tiểu Thạch nên ta lấy đó làm tên.”

"Nếu vậy, ngươi lấy họ Thạch, ta sẽ đặt lại tên cho ngươi, tên ngươi là Thạch Ngạo Thiên".

Cái tên này mang theo khí thế bá đạo ập đến.

Tiểu Thạch có chút căng thẳng.

"Ta lấy cái tên này có hợp không?"

Tiêu Tử Phong cười bá đạo: "Sao lại không hợp? Sẽ có một ngày ngươi mang theo cái tên này, ngạo nghễ thiên hạ.”

Tiểu Thạch cảm thấy cả người bừng bừng khí thế!

Đột nhiên cảm thấy cuộc đời mình có ý nghĩa.

Tiểu Thạch quỳ xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh về phía Tiêu Tử Phong.

Không ai quan tâm đến y, không ai để ý y họ tên là gì?

Hiện tại, ngày đầu tiên đến nơi này, có người đã cho y họ, cho y một con đường sáng sủa.

Chư Kiền nhìn cảnh này, bội phục năng lực thu phục lòng người của Hỗn Độn đại nhân.

Có thể thu phục lòng người dễ dàng như vậy, khiến đối phương trung thành tận tụy.

Tiêu Tử Phong đỡ y dậy.

Tiểu Thạch nhìn Tiêu Tử Phong bằng ánh mắt chân thành, như thể có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng tất cả đều hóa thành ánh mắt, nhìn về phía đối phương.

"Ăn xong rồi, ngươi rửa bát."

Tiểu Thạch: !!!

Tiểu Thạch quay đầu nhìn về phía bàn, không biết từ lúc nào, thức ăn đã bị ăn hết sạch.

Làm sao có thể vừa nói nhiều, vừa ăn hết cơm như vậy?

Ngày hôm sau.

Không thấy Lý quả phụ đâu, một số nữ nhân lại bắt đầu thì thầm to nhỏ.

Cảm thấy hai người này đã thực hiện một số giao dịch tiền bạc.

Hôm qua người đó còn ở đây.

Hôm nay đã biến thành một hài tử.

Công việc trong tiệm thực ra không nhiều, cũng không có quá nhiều thứ, nhẹ nhàng hơn nhiều so với công việc trước đây ở phân bộ.

Chỉ là Tiêu Tử Phong làm sao có thể nằm trên ghế lâu như vậy?

Ngoài việc sáng sớm sẽ luyện kiếm một lúc, thời gian còn lại đều nằm trên ghế dài.

Cứ như vậy, còn mặt dày nói: "Hôm nay lại là một ngày vất vả.”

Y nghi ngờ đối phương hiểu lầm về hai chữ vất vả.

Cả địa chủ cũng không nhàn rỗi như vậy.

………

Vài ngày sau.

Có hai nhóm người cùng lúc đến trước cửa tiệm này.

Một bên là nam tử mặc áo trắng, dung mạo tuấn tú, vẻ mặt lạnh lùng.

Một bên là một nhóm người mặc đồ đen, toàn bộ đều trùm mình trong chiếc áo choàng dài màu đen.

Nhìn hai bên này giống như có thù hằn vậy.

Tiểu Thạch nhìn thấy cảnh này, lại nhìn thấy Tiêu Tử Phong vẫn đang nằm nghỉ trên ghế dài.

Nhìn thấy dáng vẻ nhàn nhã của đối phương.

Nam tử áo trắng đi lên trước cất tiếng.

"Ta tên là Xa Tiền Tử.”

Tiêu Tử Phong nheo mắt mở to, nói với đối phương.

"Để chờ ngươi, ta đã bỏ tiền mua lại tiệm này, ngươi trả tiền đi.”

Nam tử áo trắng gật đầu đồng ý.

"Khoảng hai cân vàng.”

Nam tử áo trắng chuẩn bị móc tiền ra thì khựng lại.

Một tiệm tạp hóa nát thế này mà đòi hai cân vàng, nhưng nghĩ lại, trong đó hẳn là bao gồm cả tiền công của người ta.

Dù sao thì có thể bảo quản thanh kiếm này lâu như vậy, cũng đã bỏ ra không ít công sức.

Tiêu Tử Phong nói với Tiểu Thạch: “Ngạo Thiên, lại lấy tiền.”

Tiểu Thạch đứng ra, lấy vàng từ nam tử áo trắng.

Tiểu Thạch lần đầu tiên cảm nhận được sức nặng của hai cân vàng, cảm giác vàng trong tay thật sự rất thoải mái.

Sau đó, nam tử áo trắng vào tiệm lấy kiếm.

Lúc này, trong đám người áo đen kia, có người đứng ra.

“Tiểu tử, giao kiếm ra đây, ngươi còn có thể sống sót.”

Tiêu Tử Phong cho rằng đối phương đang nói đến người nam tử áo trắng.

“Chúng ta hỏi ngươi, sao ngươi còn nằm đó?”

Lúc này, Tiêu Tử Phong mới chậm rãi ngồi dậy.

“Hắn vào lấy kiếm rồi, hắn lấy kiếm ra, các ngươi tìm hắn gây phiền phức không phải tốt hơn sao?

Tại sao nhất định phải gây sự với ta?”

Đối phương nghe xong lời này không khỏi bật cười.

“Ngươi nói ngươi tên là Tiêu Tử Phong, đã khiêu khích đến tận cửa nhà chúng ta, ngươi còn hỏi chúng ta tại sao lại gây sự với ngươi?

Ta nói cho ngươi biết, kiếm ta muốn, ngươi, sẽ phải chịu đựng cơn ác mộng vô tận.”

Nam tử áo trắng vốn cho rằng là vì mình mà gây phiền phức cho đối phương, nhưng nghe đối phương xưng tên này, liền cảm thấy hắn với Cấm Kỵ Thần Giáo, e rằng có mối thù không nhỏ.

Còn nữa, chính là coi thường mạng sống của mình.

Chương 282 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!