Kết quả biết được đối phương đã đi gặp nhị trưởng lão.
Mà đây còn chưa phải là điều đáng sợ nhất, khi hắn đi gặp nhị trưởng lão, thì nhị trưởng lão đã rời đi.
Còn về phần đệ tử bẩm báo trước đó thì đã ngất xỉu trên mặt đất, sau khi bị hắn đánh thức thì không nhớ gì nữa.
Nhị trưởng lão thời gian đầu không đến tìm mình, với tính cách của đối phương, rất có khả năng đã đi đến nơi đó.
Vấn đề này lớn rồi!
Trịnh Thanh Minh cũng lập tức lên đường lần nữa, chỉ mong nhị trưởng lão đừng làm ra chuyện gì kích động.
Chọc giận vị kia thì sẽ bị ăn thịt.
………
Ngày hôm sau.
Trước cửa Kiếm Các, xuất hiện thêm một nữ tử phong thái trác tuyệt.
Điều này khiến cho danh tiếng của Tiêu Tử Phong ở trong thị trấn càng thêm xấu đi, đồng thời cũng khiến cho một số nam nhân ghen tị không thôi.
Tiêu Tử Phong không mấy để ý đối với điều này.
Dù sao thì đây cũng chỉ là nơi dừng chân tạm thời của hắn.
Mỗi ngày cố định cày kinh nghiệm, tắm nắng, sau đó là kể chuyện cho Tiểu Thạch.
Thẫm Nhiêu Tình cầm chổi lông gà quét bụi bên trong, lại không cho nàng dùng bí pháp, cũng không cho nàng dùng tốc độ vượt quá người thường, chỉ có thể giống như một người bình thường, cầm chổi lông gà quét khắp nơi.
Nàng ở đây phải đợi Trịnh Thanh Minh đến đón nàng.
Hôm nay kể chuyện, cũng là Tiểu Thạch đưa ra một vấn đề, sau đó thuận theo vấn đề mà bịa ra.
“Ngươi hỏi tên tiệm tại sao lại là [Kiếm Các] à?”
Tiêu Tử Phong ngồi trên ghế nằm suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Đây là bắt nguồn từ truyền thừa kiếm thuật của ta, kiếm thuật của ta được truyền thừa từ Kiếm Thần.
“Nội bộ Phong ấn sứ hung thú có một bộ môn, gọi là Kiếm Các, chỉ là sau đó dần dần suy tàn, dẫn đến toàn bộ Kiếm Các chỉ còn lại một mình Kiếm Thần.
“Bản thân Kiếm Các cũng sắp bị chúng ta hủy bỏ, nhưng lại vì Kiếm Thần mà được lưu truyền lại.”
Tiểu Thạch hỏi: “Thế kiếm thuật của hắn cao đến mức nào?”
Tiểu Thạch biết kiếm thuật của Tiêu Tử Phong rất cao, mà kiếm đạo của hắn là học từ Kiếm Thần, vậy thì kiếm thuật của Kiếm Thần cũng rất cao, chắc chắn phải mạnh hơn Tiêu Tử Phong.
Tiêu Tử Phong đưa ra một đáp án, mà hắn cho rằng vô cùng chính xác.
“Gần bằng ta.”
Tiểu Thạch lộ ra ánh mắt khinh thường, thật biết tự dát vàng lên mặt mình.
Kiếm thuật học từ người khác, còn nói người ta gần bằng mình, thật là không biết xấu hổ.
Tiểu Thạch sau đó lại hỏi: “Nếu như ta luyện kiếm muốn đạt đến trình độ như vậy, thì còn phải luyện bao lâu nữa?”
Tiêu Tử Phong suy nghĩ một chút, hai người này hoàn toàn không có tính so sánh.
Đây không phải là vấn đề luyện tập, mà là vấn đề có bật hack hay không.
“Đừng đưa ra sự so sánh như vậy, các ngươi là người của hai con đường, không thể so sánh, cũng hoàn toàn không có tính so sánh.”
Thẫm Nhiêu Tình mặc dù đang quét dọn vệ sinh, nhưng vẫn luôn lén nghe nội dung cuộc trò chuyện ở đây.
Phong ấn sứ hung thú?
Kiếm Thần?
Điều này khiến cho Thẫm Nhiêu Tình không khỏi có chút suy đoán, có liên quan đến hung thú.
Cho đến bây giờ nam nhân này đối với nàng vẫn là một đoàn sương mù.
Rất nhiều chuyện cũng không tiết lộ nhiều cho nàng, nói là sau này nàng ở Hỏa Vân Các phối hợp với Trịnh Thanh Minh, nhưng lại không nói phối hợp như thế nào, cũng không nói cụ thể phải làm gì?
Khiến cho hiện tại nàng vẫn còn mơ hồ.
Đang lúc này.
Một bóng người quen thuộc đi đến trước cửa tiệm.
Tiểu Thạch nhìn qua, là người trước đó gọi là Xa Tiền Tử?
Xa Tiền Tử cũng rất tự nhiên nói: “Ông chủ, hôm nay nhìn ta thuận mắt không? Có thể bán kiếm cho ta không?”
Tiêu Tử Phong nhìn đối phương.
“Ngươi lộn một vòng, ta xem thực lực của ngươi thế nào?”
Xa Tiền Tử mặc dù không hiểu nhưng vẫn làm theo.
“Lộn vòng với xem thực lực có gì khác nhau không?”
Ở trong tiệm Thẫm Nhiêu Tình không nhịn được cười thành tiếng.
“Hắn coi ngươi như khỉ mà đùa bỡn.”
Xa Tiền Tử sắc mặt tối sầm.
Đồng thời cũng mới chú ý đến người trong tiệm, nhìn thấy đối phương, gã không khỏi có chút kinh ngạc, sao đối phương cũng ở đây?
Chẳng lẽ cũng là vì thanh kiếm kia mà đến?
Tiêu Tử Phong bĩu môi.
“Thực lực yếu thì thôi đi, chỉ số thông minh còn kém, thanh kiếm này bán cho ngươi, ta cảm thấy chính là tặng không cho người ngoài.
“Thanh kiếm này cho dù ta bán cho ngươi, ngươi cũng không nắm giữ được.”
Thẫm Nhiêu Tình lúc này đứng ra nói: “Hay là đưa cho ta đi? Thanh kiếm này ở trong tay ta tác dụng chắc chắn lớn hơn cho hắn.”
Thật ra ý của câu nói này rất rõ ràng, sau này nàng phải làm việc cho Tiêu Tử Phong.
Có thanh vũ khí này thì cũng có thể thuận tiện hơn làm việc cho Tiêu Tử Phong.
Xa Tiền Tử nghe thấy lời này, trong lòng lại chùng xuống.
Quả nhiên, đối thủ cạnh tranh đã xuất hiện.
Bất quá, trong tay Tiêu Tử Phong hẳn là còn, nhưng loại kiếm trân quý như vậy bán một thanh ít một thanh, bán thanh kiếm này rồi, gã không chắc đối phương có lấy ra một thanh kiếm khác để bán hay không.
Nhưng mà dựa vào tài lực của gã, gã làm sao có thể cạnh tranh với nhị trưởng lão của Hỏa Vân Các này chứ?
Tiêu Tử Phong không vui nói: “Quét dọn vệ sinh của ngươi đi, việc gì cũng chưa làm, chỉ nghĩ đến việc hớt tay trên, đẹp mặt ngươi.”
Câu nói này cũng nhắc nhở cho Xa Tiền Tử, đúng rồi, thanh kiếm này chỉ bán cho người có duyên, chỉ cần để Tiêu Tử Phong nhìn thuận mắt, chẳng phải thanh kiếm này sẽ bán cho gã sao?
Xa Tiền Tử tìm một chỗ ở gần Tiêu Tử Phong hơn, quyết định ở ngay bên cạnh đối phương.
Dành thời gian từ từ mài giũa, sớm muộn gì cũng sẽ thành công.
Buổi tối, Trịnh Thanh Minh thở hồng hộc chạy đến đây.
Bước vào cửa tiệm, liền nhìn thấy Tiêu Tử Phong và Tiểu Thạch đang ăn cơm, trước mặt Thẫm Nhiêu Tình đặt hai cái đĩa, một cái đĩa đựng tôm chưa bóc vỏ, một cái đĩa đựng tôm đã bóc vỏ.
Đường đường nhị trưởng lão của Hỏa Vân Các, ở đây lại sa sút đến mức bóc tôm cho người khác.
Trịnh Thanh Minh nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy may mắn.
Tiêu Tử Phong nhìn thấy Trịnh Thanh Minh đến, bèn nói: “Người ngươi mang đi đi, ta dạy dỗ xong rồi, sau này thuận tiện cho ngươi làm việc ở Hỏa Vân Các.”
Trịnh Thanh Minh lộ ra vẻ mặt khác thường.
“Dạy dỗ?”
Tiêu Tử Phong tiếp tục nói: “Cũng giống như lúc trước dạy dỗ ngươi.”
Tiêu Tử Phong lại nói với Thẫm Nhiêu Tình: “Sau này Trịnh Thanh Minh chính là cấp trên của ngươi, chuyện ở Hỏa Vân Các, phải nghe theo hắn.”
Thẫm Nhiêu Tình đáp: “Vâng!”
“Ta biết trong lòng ngươi có một số nghi vấn, những chuyện này để Trịnh Thanh Minh dạy ngươi, đương nhiên nếu ngươi không nghe lời, ta cũng không giết được ngươi.”
Giết (ngươi) không (chết) được (định) (rồi)!
Bốn chữ cuối cùng, trong lòng Thẫm Nhiêu Tình đã có cách giải thích của riêng mình.
Dù sao cũng là từng bước từng bước từ tầng lớp dưới cùng mà đi lên, rất giỏi suy đoán lời nói của cấp trên.
Hai người chuẩn bị rời đi thì.
“Đợi một chút.”
Tiêu Tử Phong đột nhiên nói.
Cơ thể Thẫm Nhiêu Tình cứng đờ, chẳng lẽ là hối hận rồi sao?
“Bóc hết tôm rồi hãy đi.”
Thẫm Nhiêu Tình: …
Sau khi hai người rời đi không lâu, Xa Tiền Tử liền lập tức chạy đến, bất quá chỉ nhìn thoáng qua ở cửa.
Nhìn thấy trường kiếm vẫn còn ở đó, gẫ liền thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó liền mang theo nụ cười rời đi.
Hóa ra nhìn thấy hai người này đột nhiên rời đi, còn tưởng rằng bọn họ đã mua kiếm rồi, nhưng nhìn thấy kiếm vẫn còn ở đó, gã liền yên tâm hơn nhiều.
Chương 296 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]