Biết được những kẻ mình phái đi gây phiền phức cho một cửa tiệm nhỏ tên là “Kiếm các” đều đã chết dưới tay Trịnh Thanh Minh của Hỏa Vân các.
Đối với chuyện này, ông ta chỉ có thể tự nhận là xui xẻo, sao lại đụng độ phải hắn chứ?
Nhưng vấn đề không lớn, lần này ông ta sẽ đích thân đi một chuyến.
Chủ tiệm tên là “Tiêu Tử Phong”.
Có thể khiến người ta đổi giới tính bằng kim châm.
Thứ này hấp dẫn quá rồi, vì thế ông ta đã mang theo một nửa nam một nửa nữ thuộc hạ.
Một ngày không có gì lạ.
Một nam một nữ đến Kiếm các.
“Chủ tiệm, thanh kiếm của ngươi bán thế nào?”
Tiêu Tử Phong nhìn hai người này, cảm thấy kỳ lạ, cả hai người đều có quầng thâm mắt rất đậm.
Thời buổi này, người đánh thuê cũng bị bóc lột đến mức này sao?
“Ngàn vàng cộng thêm duyên phận, ta mới bán.”
Người nam bước lên nói: “Nhiều điều kiện như vậy, còn bán đắt, thanh kiếm của ngươi có phải làm bằng thần thiết thiên ngoại, hay là làm bằng xương sống của thần thú thời thượng cổ.”
Tiêu Tử Phong chậm rãi nói: “Đều có.”
Nữ nhân kia lúc này mới lộ ra vẻ mặt khinh thường nói: “Chẳng phải tùy tiện lấy một ít quặng sắt phế liệu, lại tùy tiện lấy một ít xương thừa của yêu thú bình thường, ở đây giả mạo thành thần kiếm gì chứ.”
Tiêu Tử Phong nghe thấy giọng điệu không tốt của đối phương.
“Các ngươi đến đây gây sự phải không?”
“Ai gây sự? Chúng ta chỉ nói đúng sự thật mà thôi.
“Nếu thật sự bán thần kiếm chính thống, chúng ta chắc chắn sẽ đập nồi bán sắt cũng phải mua, nhưng vấn đề là ngươi muốn bán một thanh kiếm phế, lấy thứ kém chất lượng lừa chúng ta thì sao?”
Tiểu Thạch vốn đang ở trong tiệm, lúc này cũng đi ra.
Y cũng nghe được đại khái.
Hai người này chính là đến gây chuyện.
Tiêu Tử Phong rất khâm phục lòng dũng cảm của hai người này, hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy…… Không đúng, hình như chỉ mới hơn một năm.
Hành tẩu giang hồ hơn một năm, chỉ có hắn đi gây sự với người khác, chưa từng có ai dám gây sự với hắn.
Tiểu Thạch lúc này lộ ra vẻ mặt lưu manh vô lại.
“Cháu trai, cố ý chạy đến đây gây sự với ta phải không? Ngươi đi ra ngoài nghe ngóng xem, có biết ông nội ta trước đây làm gì không?
“Đừng nhìn ta tuổi nhỏ, năm xưa ta cầm hai con dao phay, từ đầu đông thành Hổ Đàm chém đến tận đầu tây thành, chó bên đường cũng không dám nhìn ta, thành chủ nhìn thấy ta đều phải cúi đầu khom lưng.
“Ở nơi ta che chở mà còn dám hung hăng với ta, ngươi có tin tối nay ta sẽ chặt ngươi ra không? Dùng để gói bánh bao.”
Tiêu Tử Phong nhìn thấy Tiểu Thạch nói như vậy, lộ ra vẻ mặt an ủi.
Đứa trẻ này có thể dạy được, lĩnh hội được ba phần chân truyền của mình.
Chỉ là vẫn chưa được lắm, không có thứ gì thực tế làm chỗ dựa, đều là lâu đài trên không rất dễ sụp đổ.
Nhưng có thể làm được đến mức này, cũng coi như không tệ.
Hai người đột nhiên cảm thấy khí thế của mình có chút giảm sút, theo lý mà nói, bọn họ là người tu hành, đến đây để dò la tin tức.
Sao lại cảm thấy giống như lưu manh vô lại gây sự vậy?
Bên kia sao cũng nhảy ra một tên lưu manh?
Nhưng tuân thủ theo nguyên tắc phải tiếp tục nhiệm vụ, người nam tuân theo nguyên tắc phải nói lý lẽ truuocws: “Làm người phải nói lý lẽ, chúng ta muốn mua đồ, chắc chắn phải xác định chất lượng của kiếm, như vậy mới là đúng, không thể nói lung tung như vậy.”
Lúc này, Tiêu Tử Phong nói: “Chúng ta quay lại chủ đề ban đầu, ngươi nói gì?”
“Thanh kiếm này của ngươi có phải là lấy thứ kém chất lượng lừa gạt người khác không?”
Tiêu Tử Phong lắc đầu.
“Câu đầu tiên lúc nãy, câu đầu tiên các ngươi nói.”
“Chủ tiệm, thanh kiếm của ngươi bán thế nào?”
“Kiếm của ta không bán.”
Tiêu Tử Phong nói xong câu này, lại nằm xuống.
Hai người: …
Nhưng sao bọn họ có thể từ bỏ dễ dàng như vậy chứ?
Giáo chủ vẫn đang ở đâu đó nhìn đây.
Đúng lúc hai người chuẩn bị nói thêm điều gì đó.
Đột nhiên, đất dưới chân xuất hiện thêm hai đôi tay làm bằng đất.
Sau đó kéo họ xuống đất.
Đá đất xung quanh bao vây chặt lấy họ.
Sau đó hai người này theo đá đất di chuyển nhanh chóng.
Chuyển vào trong nhà.
Chỉ để lại một cái đầu, thò ra khỏi nhà.
Mà thanh kiếm dài trong nhà vừa vặn ở ngay phía trên đầu họ.
Điều này không giống với những gì hai người nghĩ, không phải là nên lấy kim châm ra, biến đổi giới tính của họ sao?
Họ đều đã chuẩn bị tâm lý rồi, sao bây giờ lại phát triển thành thế này?
Có phải là họ khiêu khích quá đáng rồi không?
Cho nên đối phương quyết định kéo họ vào, sau đó từ từ tra tấn.
Còn người của Mật đạo ẩn núp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này, chìm vào suy tư.
Nhưng cũng nằm trong dự liệu của bọn họ, vì thế lại phái thêm hai người, lần này là hai người nam.
Ông ta nhất định phải tìm hiểu rõ thủ đoạn của đối phương, để bày mưu hành động.
Nhưng người của ông ta vừa mới phái đi, cũng không biết đã nói gì.
Hai người kia lại đột nhiên cứng đờ tại chỗ không nhúc nhích.
Sau đó lại bị cùng một chiêu thức kéo vào trong nhà.
Tiêu Tử Phong sau khi chuyển hai tên ngốc bị hắn biến thành tượng vào trong nhà.
Thì truyền âm cho Chư Kiền: “Tìm cho ta tên ăn no rửng mỡ gây sự kia ra đây.”
Tiêu Tử Phong vừa rồi đã sử dụng nghệ thuật châm, chỉ là cái này không thể sử dụng 100% trăm mét bắn trúng không trượt phát nào.
Hoàn toàn là dựa vào lực lượng bắn ra.
Tốc độ quá nhanh, lực lượng quá mạnh, khiến cho người của Mật đạo ẩn núp trong bóng tối căn bản không thể bắt được.
Người của Mật đạo chuẩn bị phái người đi lần nữa, nhưng lại phát hiện ra phía sau mình không có một bóng người.
Chỉ có một con mèo nhỏ, ngồi trên bàn tựa như đang cười tủm tỉm nhìn ông ta.
Dưới chân người của Mật đạo đột nhiên bốc lên một làn khói.
………
Giữa rừng núi, ông ta đứng trên một thân cây thở hổn hển.
“May mà vừa rồi ta phản ứng nhanh, nếu không thì đã phải bỏ mạng ở đó rồi.”
Con mèo đó thật đáng sợ, thế mà lại lặng lẽ giết sạch những người bên cạnh mình.
Nếu không phải ông ta phản ứng kịp thời, thì khó mà nói trước được sống chết.
Xem ra phải đến tổng giáo cầu viện.
Dám đại bất kính dùng tên [Tiêu Tử Phong], không phải là kẻ ngốc nghếch, thì chính là lão yêu quái.
Xem ra hôm nay đã gặp phải loại sau.
“Sao không chạy nữa? Dừng lại là sẽ chết đấy.”
Một giọng nói u u vang lên sau lưng ông ta, người của Mật đạo không nói hai lời, lại mở bí pháp trốn thoát.
Thậm chí trên người còn bùng cháy một loại hỏa diệm màu đen.
Khiến ông ta trở nên nhanh nhẹn hơn.
Nhưng lần này thực sự có tác dụng sao?
Chư Kiền dùng thực lực nói cho đối phương biết, thế nào là chênh lệch, thế nào là bất lực.
Bất kể ông ta chạy về hướng nào, Chư Kiền đều có thể trong nháy mắt xuất hiện trước mặt, ép ông ta phải không ngừng đổi hướng chạy trốn.
Phải biết rằng bí pháp ông ta đang sử dụng hiện tại, chính là đang đốt cháy tuổi thọ của mình.
Đổi lấy tốc độ bằng cách đốt cháy tuổi thọ.
Nhưng vẫn không nhanh bằng đối phương, nếu tiếp tục như vậy, chính mình sẽ bị hao tổn đến chết.
Nhưng đối phương đã nói.
Chỉ cần ông ta dừng lại là sẽ chết.
Người của Mật đạo cảm thấy cuối cùng mình vẫn quá hấp tấp, mà đây chính là cái giá phải trả của sự mạo hiểm.
………
Không lâu sau, trong tiệm nhỏ bị đóng cửa đã có thêm không ít khách.
Trong đó còn có một lão già vô cùng tiều tụy và già nua.
So với những người bị chôn vùi trong đất chỉ thò một cái đầu ra ngoài, thì đãi ngộ của ông ta tốt hơn một chút.
Ông ta chỉ bị chôn có một cái đầu bị chôn xuống đất.
Chương 297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]