Virtus's Reader
Hai Giới: Ta Có Một Thế Giới Cổ Võ

Chương 796: CHƯƠNG 790: DIỆT MA

Vì bị sương mù xám bao phủ, toàn bộ Phong Ma Cốc tựa như một thế giới hỗn độn. Trong tầm nhìn xám xịt này, pho tượng Phật khổng lồ này như một tòa tháp không người ẩn chứa sát khí, như thể mọc lên từ hư vô, không hề báo trước xuất hiện trong tầm mắt của Hàn Lâm.

Đường nét của pho tượng Phật ẩn hiện trong sương mù xám, như một lời kêu gọi từ thời viễn cổ, lập tức thu hút hoàn toàn sự chú ý của Hàn Lâm. Luồng khí tức uy nghiêm như thần linh viễn cổ giáng lâm, lập tức tràn ngập phạm vi trăm mét quanh người Hàn Lâm.

Mỗi chi tiết của pho tượng Phật, từ khuôn mặt trang nghiêm đến thân hình vạm vỡ, đều tỏa ra một khí tức khiến người ta kính sợ. Pho tượng Phật đó, như thể đột nhiên giáng lâm từ thời không viễn cổ, mang theo sự lắng đọng của năm tháng và sức mạnh bí ẩn, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với sương mù xám xung quanh.

Nó như một người canh gác cô độc, lặng lẽ đứng sừng sững ở đây, không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng phong sương. Tâm thần Hàn Lâm không khỏi chấn động, hắn chỉ cảm thấy trước mắt sáng lên, như thể bị một cú búa nặng hung hăng đập vào tim.

Cú va chạm đột ngột đó khiến hắn nghẹn thở, tim đập nhanh, như thể bị một loại sức mạnh vô hình nào đó nắm chặt. Hắn cảm thấy một sự chấn động khó tả, sự chấn động này không chỉ đến từ sự uy nghiêm của pho tượng Phật, mà còn đến từ sự bí ẩn và trang nghiêm mà nó ẩn chứa.

"A Di Đà Phật!" Hàn Lâm hai tay chắp lại, cúi đầu thật sâu trước pho tượng Phật, lòng thành kính hiện rõ trên lời nói.

Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt mang theo một tia sùng kính và tò mò, cẩn thận quan sát pho tượng Phật này. Khuôn mặt của pho tượng Phật hiền hòa và trang nghiêm, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ từ bi, như đang âm thầm kể lại một truyền thuyết cổ xưa.

Thân hình của pho tượng Phật tuy chỉ lộ ra phần trên vai, nhưng kích thước khổng lồ đó đủ để Hàn Lâm cảm nhận được sự hùng vĩ và thiêng liêng của nó.

Nơi này tên là Phong Ma Cốc, là một nơi đầy bí ẩn và nguy hiểm. Trong cốc tràn ngập sương mù xám, loại sương mù này không chỉ che khuất tầm nhìn, mà còn ẩn chứa vô số cạm bẫy chưa biết. Cùng với thời gian trôi qua, ma khí sẽ từ dưới lòng đất từ từ bốc lên, hòa lẫn với sương mù xám, sinh ra những ma vật tựa như một đám sương mù đen. Những ma vật này như những bóng ma tà ác, lang thang trong cốc, nuốt chửng mọi sinh khí, cũng mang đến cho mảnh đất này nỗi sợ hãi vô tận.

Cái tên Phong Ma Cốc, bản thân nó đã ám chỉ mục đích tồn tại của nó - phong ấn.

Hàn Lâm trong lòng rõ ràng, Phong Ma Cốc phong ấn, e rằng chính là những ma vật như sương mù đen này. Tuy nhiên, những ma vật này rốt cuộc bị phong ấn như thế nào, Hàn Lâm tạm thời vẫn chưa hiểu rõ. Ánh mắt hắn lại dừng lại trên pho tượng Phật trước mắt, trong lòng mơ hồ có một vài suy đoán.

Pho tượng Phật bị chôn sâu dưới lòng đất này, có lẽ chính là chìa khóa của phong ấn. Sự uy nghiêm và bí ẩn của nó, như thể đã hình thành một sự cân bằng tinh tế nào đó với ma khí của Phong Ma Cốc. Sự tồn tại của pho tượng Phật, như một bức tường thành vững chắc, ngăn cản sự tàn phá của ma vật. Hàn Lâm trong lòng mơ hồ cảm thấy, đằng sau pho tượng Phật này, có thể ẩn chứa một bí mật cổ xưa, mà bí mật này, có lẽ chính là chìa khóa để giải mã bí ẩn của Phong Ma Cốc.

Khi Hàn Lâm cẩn thận đến gần, chăm chú quan sát, hắn mới phát hiện ra, pho tượng Phật trước mắt đã sớm bị ma vật ăn mòn đến mức lỗ chỗ. Sự ăn mòn của năm tháng và sự xâm nhập của ma khí, khiến bề mặt pho tượng Phật đầy những lỗ nhỏ li ti, như thể bị vô số chiếc răng sắc bén vô hình gặm nhấm.

Trong những lỗ hổng này, thỉnh thoảng có một vài luồng sương mù đen cực kỳ mỏng manh từ từ tỏa ra, nếu không phải Hàn Lâm tập trung nhìn kỹ, gần như khó có thể nhận ra. Mà từ sâu trong những lỗ hổng này, còn truyền đến từng tiếng rên rỉ trầm thấp, âm thanh đó nhỏ và âm u, như thể là tiếng nói mớ của ác quỷ khi đang ngủ say, lại như tiếng thì thầm từ vực sâu, khiến người ta rợn tóc gáy.

Trong lòng Hàn Lâm đột nhiên chùng xuống, một luồng khí lạnh từ sống lưng dâng lên. Hắn nhận ra, pho tượng Phật này, người bảo vệ từng trang nghiêm thần thánh này, bây giờ lại đã trở thành hang ổ của ma vật. Sự uy nghiêm và thần thánh từng có, bây giờ lại bị bóng tối và tà ác ăn mòn, đây không nghi ngờ gì là một điềm báo cực kỳ không lành.

Là một đệ tử Phật môn, trong lòng Hàn Lâm lập tức dâng lên một nỗi bi phẫn nồng đậm;

"A Di Đà Phật!" Hàn Lâm thấp giọng ngâm xướng, ánh mắt như đuốc, nhìn về phía pho tượng Phật. Mặc dù pho tượng Phật đã sớm bị ma vật ăn mòn đến mức lỗ chỗ, bề mặt đầy những dấu vết của năm tháng và sự ăn mòn của ma khí, nhưng thần sắc của nó vẫn hiền hòa, như đang âm thầm kể lại sự từ bi và kiên trì.

Khuôn mặt trang nghiêm của pho tượng Phật, ngay cả trong bóng tối cũng toát ra một tia sáng thần thánh, như đang âm thầm bảo vệ mảnh đất này.

Trong lòng Hàn Lâm lại dấy lên sóng to gió lớn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự hiền hòa của pho tượng Phật, mà còn nhìn thấy bóng tối và tà ác ẩn giấu sau nó. Sự ăn mòn của ma vật, khiến pho tượng Phật này trở thành một nguồn nguy hiểm, mà sự tương phản này, khiến sát ý của Hàn Lâm như thủy triều cuồn cuộn, lập tức tràn ngập toàn thân hắn. Ánh mắt hắn trở nên sắc bén và kiên định, như thể muốn xua tan hoàn toàn bóng tối trước mắt.

"Diệt ma!" Hàn Lâm gầm lên một tiếng, giọng nói chứa đựng vô tận quyết tâm và sức mạnh.

Tay phải hắn đột nhiên vung lên, trong nháy mắt, trời đất như rung chuyển. Trong một khoảnh khắc, một tòa tháp Phật cao mười tầng đột nhiên xuất hiện trước mặt Hàn Lâm, toàn thân tháp tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, như thể ẩn chứa vô tận sức mạnh thần thánh.

Dưới sự điều khiển của Hàn Lâm, tòa tháp Phật này lập tức lớn lên, hóa thành một tòa tháp khổng lồ, bay đến đỉnh đầu của pho tượng Phật. Mười tầng cửa tháp từ từ mở ra, trong nháy mắt tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt, ánh sáng như dòng lũ đổ xuống, bao phủ toàn bộ pho tượng Phật cao hơn mười trượng này.

Sự xuất hiện của tháp Phật, như một tia sáng của bình minh, chiếu sáng Phong Ma Cốc tăm tối này.

Trong nháy mắt, một luồng lực hút kinh hoàng từ trong tháp Phật tuôn ra, như thể muốn nuốt chửng mọi bóng tối. Không khí xung quanh pho tượng Phật lập tức bị khuấy động, dấy lên một cơn gió lốc màu đen.

Những con ma vật đang ngủ say sau khi nhận ra nguy hiểm, toàn bộ đều tỉnh giấc. Chúng như những con rắn độc bị kinh động, tức giận gầm rú, cố gắng thoát khỏi sự trói buộc của tháp Phật. Mặc dù lực hút của Phật Cốt Trấn Ma Tháp mạnh mẽ vô cùng, nhưng số lượng ma vật quá nhiều, vẫn có ma vật thoát khỏi lực hút, lơ lửng trên không trung.

Chúng hướng về phía Trấn Ma Tháp không ngừng phát ra những tiếng rít giận dữ, âm thanh chói tai, như muốn xé toạc không khí.

Những con ma vật này như những bóng ma đen, lượn lờ giữa không trung, không ngừng tấn công tháp Phật, nhưng lại không thèm để ý đến Hàn Lâm đang đứng cách đó không xa, sự xuất hiện của tháp Phật, dường như khiến các ma vật cảm thấy bị khiêu khích, khiến chúng một lòng muốn phá hủy tháp Phật!

Không ngừng có ma vật bị Trấn Ma Tháp hút vào, hóa thành những điểm sáng đen biến mất trong tháp; cũng không ngừng có ma vật thoát khỏi sự trói buộc, trở lại không trung.

Chúng vây quanh Trấn Ma Tháp giữa không trung, bắt đầu tấn công điên cuồng. Hàn Lâm lập tức cảm thấy pháp lực trong cơ thể, tựa như dòng lũ vỡ đê, nhanh chóng tiêu hao. Chỉ trong vài hơi thở, đã tiêu hao một phần ba.

Cùng lúc đó, dưới sự cảm nhận của Hàn Lâm, Trấn Ma Tháp cũng trong vòng vây của ma vật, bắt đầu xuất hiện tổn thương. Ánh sáng vàng trên thân tháp khẽ mờ đi, thỉnh thoảng có những vết nứt nhỏ lóe lên, như thể có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Số lượng ma vật quá nhiều, đứng từ xa nhìn lại, như một cơn lốc xoáy đen, từ pho tượng Phật trên mặt đất tuôn ra, xông thẳng lên tháp Phật giữa không trung. Cùng lúc đó, từng luồng ma khí đen cũng đang vây quanh tháp Phật, không ngừng va chạm, tấn công tháp Phật. Những ma khí này như thực thể, mỗi lần va chạm đều kèm theo tiếng nổ vang trời, như thể muốn phá hủy hoàn toàn tháp Phật.

Sắc mặt Hàn Lâm như bị mây đen bao phủ, âm u đến mức gần như có thể nhỏ ra nước. Hắn khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia giảo hoạt.

Tâm niệm vừa động, trong nháy mắt, không gian như khẽ vặn vẹo, một chiếc chuông đồng cổ xưa lặng lẽ xuất hiện trong tay trái hắn. Chiếc chuông đó toàn thân tỏa ra màu xanh đồng nhàn nhạt, năm tháng đã để lại những vết lốm đốm trên bề mặt nó, nhưng lại càng thêm vài phần bí ẩn và cảm giác tang thương.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy chiếc chuông, cổ tay khẽ rung, chiếc chuông theo đó rung lên.

Keng—

Một tiếng chuông trong trẻo lập tức vang vọng khắp không gian, âm thanh đó như tiếng trời xuyên qua mây mù, mang theo một sức xuyên thấu kỳ lạ, đánh thẳng vào lòng người. Tiếng chuông không ngừng vang vọng trong không khí, như có vô số gợn sóng vô hình đang lan ra, không khí xung quanh dường như cũng bị tiếng chuông này chấn động, khẽ run rẩy.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!