Hắn lê từng bước chân nặng nề, chậm rãi rời khỏi văn phòng, mỗi bước đi như mang theo ngàn cân sức nặng.
Cánh cửa đóng chặt phía sau lưng phát ra tiếng động trầm đục, như đang nói lên sự day dứt và bất an trong lòng hắn.
Lông mày hắn cau chặt, những nếp nhăn trên mặt như vết khắc của năm tháng, hằn sâu nỗi lo âu và bất ổn lúc này.
Bước chân hắn kéo dài trên hành lang, phát ra tiếng vang rất nhỏ, âm thanh ấy vang vọng trong không gian tĩnh lặng, tựa như những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí hắn.
Trong đầu hắn không ngừng hiện lên bóng dáng của những Hải Tặc hùng mạnh trên Quần đảo Sabaody, cùng với trận đại chiến thảm khốc có khả năng sắp bùng nổ.
Hắn lo lắng cho vận mệnh của Hải Quân, lo lắng cho hòa bình thế giới, và càng lo lắng hơn cho vô số sinh mạng sẽ phải chịu khổ trong cơn bão táp này.
*
Trên đại dương bao la vô tận, một chiếc chiến hạm uy vũ như một quái thú thép khổng lồ, rẽ sóng lướt biển, nhanh chóng hướng về Thánh Địa Mariejois thần bí và uy nghiêm.
Thân tàu đồ sộ chập chờn giữa sóng biển, tung lên bọt nước trắng xóa, như đang tiến hành một cuộc đối đầu kịch liệt với đại dương. Ánh nắng rải khắp boong tàu, nhưng không thể xua tan bầu không khí căng thẳng đang bao trùm.
Nguyên soái Hải Quân Sengoku đứng trên boong tàu, sắc mặt ngưng trọng, hai tay chắp sau lưng, tựa như hai ngọn núi trầm mặc. Ánh mắt ông thâm thúy nhìn về phía xa, màu xanh vô tận kia dường như là nỗi sầu lo đang lan tràn trong lòng ông.
Trong ánh mắt của ông tràn đầy sự băn khoăn đối với những lựa chọn gian nan sắp tới, phảng phất nơi chân trời xa xôi kia đang ẩn giấu vô số thử thách và nguy cơ không lường trước được.
Gió biển gào thét thổi qua khuôn mặt, làm rối tung mái tóc, nhưng không thể thổi tan vẻ u sầu trong lòng ông. Ông đứng yên lặng ở đó, bất động như một pho tượng, gánh vác hy vọng và trách nhiệm của toàn bộ Hải Quân.
Trong lòng ông không ngừng tự vấn, làm thế nào để tìm ra lối thoát trong cuộc khủng hoảng này, làm thế nào để bảo vệ Hải Quân và hòa bình thế giới.
*
Sau chuyến hải trình dài, chiến hạm cuối cùng cũng cập bến Mariejois. Hòn đảo thần bí và uy nghiêm này dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra một khí tức thần thánh.
Những kiến trúc cao lớn và cung điện hùng vĩ dường như đang tuyên bố quyền uy và sức mạnh của Chính Phủ Thế Giới. Chiến hạm chậm rãi tiến vào bến cảng, phát ra tiếng rền vang trầm thấp, như thể đang thông báo sự hiện diện của mình với hòn đảo này.
Sengoku đứng trên boong tàu, nhìn về Mariejois thần bí và uy nghiêm ở gần đó, sự căng thẳng và bất an trong lòng càng trở nên mãnh liệt.
Ông chậm rãi chỉnh sửa quân phục, chiếc quân phục màu xanh thẳng thớm, những chiếc cúc áo vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Ngón tay ông nhẹ nhàng lướt qua cổ áo, như đang sắp xếp lại suy nghĩ và quyết tâm của mình. Sau đó, ông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Với bước chân kiên định nhưng nặng nề, Sengoku đặt chân lên mảnh đất tượng trưng cho quyền lực tối cao của thế giới.
Mỗi bước chân rơi xuống đều như gánh chịu áp lực khổng lồ, áp lực đến từ trách nhiệm, lo âu và kỳ vọng.
Bước chân ông phát ra tiếng vang trầm nặng trên mặt đất cứng rắn, giống như nhịp trống trong lòng, nhắc nhở ông về sứ mệnh và gánh nặng của mình.
Ánh mắt ông kiên định nhìn về phía trước, cung điện hùng vĩ dưới ánh nắng mặt trời hiện ra vẻ trang nghiêm đặc biệt, như đang chờ đợi sự xuất hiện của ông.
Ông nhanh chóng tiến về cung điện to lớn nơi Ngũ Lão Tinh tọa lạc, cung điện cao vút, những cột đá khổng lồ và điêu khắc tinh xảo khiến người ta phải trầm trồ.
Bước chân ông vội vã và dứt khoát, như đang chạy đua với thời gian. Mỗi bước đi đều tràn đầy cảm giác cấp bách, ông biết tình hình ở Quần đảo Sabaody đã vô cùng nguy cấp, mỗi khoảnh khắc kéo dài đều có thể dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn.
Trán ông lấm tấm mồ hôi, áp lực trong lòng như một tảng đá lớn, đè nặng khiến ông khó thở.
*
Bên trong cung điện, Ngũ Lão Tinh ngồi vây quanh một chiếc bàn tròn khổng lồ, bóng dáng họ dưới ánh đèn lờ mờ hiện ra vẻ thần bí và uy nghiêm đặc biệt.
Ánh đèn dường như là sự lắng đọng của năm tháng, tỏa ra một khí tức cổ xưa và huyền bí. Khuôn mặt của Ngũ Lão Tinh ẩn hiện trong bóng tối, khiến không ai có thể nhìn rõ nét mặt họ.
Trên người họ tỏa ra một khí tràng mạnh mẽ, như thể họ là Chúa Tể của thế giới, nắm giữ mọi vận mệnh.
Sengoku bước vào cung điện, tiếng bước chân ông vang vọng trong không gian trống trải. Ông cung kính thực hiện một nghi thức quân lễ tiêu chuẩn, động tác dứt khoát, tràn đầy kính ý và trung thành.
Sau đó, ông vội vã mở lời: "Hiện tại tình hình ở Quần đảo Sabaody đã vô cùng nguy cấp. Râu Trắng, huyền thoại Hải Tặc được mệnh danh là người đàn ông mạnh nhất thế giới, sức mạnh của hắn như cơn sóng thần mãnh liệt, có thể dễ dàng phá hủy mọi thứ cản đường. Buggy, tên Hải Tặc xảo quyệt và cơ trí, tầm ảnh hưởng của hắn không thể xem thường. Kaido, được xưng là 'Bách Thú', sở hữu sức mạnh kinh khủng và sinh mệnh lực ngoan cường. Bọn họ cùng với đông đảo thế lực Hải Tặc hùng mạnh đang tập trung tại đó, e rằng lực lượng Hải Quân khó lòng chống đỡ. Tôi khẩn thiết đề nghị xem xét lại quyết định công khai hành quyết Ace, hành động này thực sự quá mạo hiểm, rất có khả năng châm ngòi một trận đại chiến không thể kiểm soát. Một khi trận chiến này bùng nổ, sẽ mang đến tai họa khôn lường cho thế giới, vô số sinh mạng sẽ phải chịu khổ trong cơn bão táp này. Chúng ta nhất định phải hành động cẩn trọng, tìm kiếm phương án giải quyết ổn thỏa hơn."
Giọng Sengoku vang vọng trong cung điện, tràn đầy lo âu và vội vàng. Ánh mắt ông nhìn chằm chằm Ngũ Lão Tinh, chờ đợi phản hồi của họ.
Ngũ Lão Tinh ngồi bên bàn tròn khổng lồ, sau khi nghe Sengoku báo cáo, trên mặt họ không hề có chút gợn sóng.
Họ giống như năm pho tượng băng giá, năm tháng đã khắc sâu đường nét trên khuôn mặt họ, nhưng không thể lay chuyển sự lạnh lùng và uy nghiêm dường như vĩnh hằng bất biến của họ.
Ánh mắt họ trống rỗng và thâm thúy, như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời, nhưng lại thờ ơ trước nguy cơ hiện tại.
Trong đó một vị Ngũ Lão Tinh hơi ngẩng đầu, động tác chậm rãi và tao nhã, như thể thời gian trôi qua trên người ông ta đặc biệt chậm. Ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía Sengoku, ánh mắt ấy như hai thanh kiếm băng sắc bén, xuyên thấu nội tâm ông ngay lập tức.
Ông ta lạnh nhạt nói: "Sengoku, ngươi chỉ cần làm tốt công việc của Hải Quân là đủ. Những chuyện khác, không cần ngươi phải quan tâm. Quyết định của chúng ta đã được cân nhắc kỹ lưỡng, sẽ không dễ dàng thay đổi."
Giọng nói của ông ta trầm thấp và mạnh mẽ, mỗi chữ đều như một nhát búa nặng nề giáng xuống lòng Sengoku.
Lòng Sengoku nóng như lửa đốt, ông không nhịn được lần nữa phản bác: "Một khi trận đại chiến này bùng nổ, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Hải Quân chắc chắn sẽ chịu tổn thất nặng nề, vô số binh sĩ sẽ mất mạng trong cuộc chiến tranh này. Những tên Hải Tặc hùng mạnh kia sẽ không dễ dàng khuất phục, chúng sẽ như thủy triều mãnh liệt xung kích phòng tuyến Hải Quân. Sự ổn định của thế giới cũng sẽ bị đe dọa nghiêm trọng, từng quốc gia và khu vực đều sẽ rơi vào hỗn loạn và khủng hoảng. Công khai hành quyết Ace chỉ càng chọc giận những tên Hải Tặc đó, khiến chúng phản kháng càng thêm điên cuồng. Chúng ta không thể trơ mắt nhìn thảm họa này xảy ra, chúng ta nên tìm kiếm phương án giải quyết ổn thỏa hơn."
📚 Thiên Lôi Trúc — góc nhỏ của người mê truyện