Giọng nói của Sengoku tràn đầy sự vội vã và lo lắng, ánh mắt ông lóe lên tia kiên định. Ông hy vọng Ngũ Lão Tinh có thể lắng nghe đề nghị của mình, thay đổi quyết định nguy hiểm này.
Tuy nhiên, Sengoku còn chưa nói hết, đã bị một vị Ngũ Lão Tinh khác lạnh lùng ngắt lời. Vị Ngũ Lão Tinh này có ánh mắt càng thêm lãnh khốc, toát ra một loại uy nghiêm không thể nghi ngờ.
"Sengoku, hãy chú ý thân phận của ngươi! Ngươi chỉ là Nguyên Soái Hải Quân, chấp hành mệnh lệnh của chúng ta là chức trách của ngươi. Quyết định của chúng ta không thể bị nghi ngờ, ngươi không cần nói thêm gì nữa."
Câu nói này như một đòn cảnh cáo, giáng mạnh vào lòng Sengoku. Trong khoảnh khắc đó, ông như bị một lực lượng cực lớn đánh trúng, toàn thân cứng đờ tại chỗ.
Đầu óc ông trống rỗng, chỉ còn văng vẳng lời nói nghiêm khắc của Ngũ Lão Tinh.
Sắc mặt ông trở nên vô cùng khó coi, dường như bị nỗi lo lắng bao trùm.
Khuôn mặt vốn kiên nghị giờ phút này hiện đầy mây đen, những nếp nhăn sâu hoắm như đang nói lên sự giằng xé trong nội tâm ông. Đôi mắt đã mất đi ánh hào quang ngày xưa, thay vào đó là sự bất đắc dĩ và thất vọng sâu sắc.
Hai tay ông siết chặt thành nắm đấm, mạnh đến mức dường như muốn bóp nát xương cốt. Khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức, nắm đấm khẽ run rẩy thể hiện sự phẫn nộ và không cam lòng tột độ.
Ông muốn trút giận, muốn phản kháng, nhưng đối diện với uy nghiêm của Ngũ Lão Tinh, ông cảm thấy vô cùng bất lực.
Ông há miệng, muốn tiếp tục phản bác. Đôi môi khẽ rung rẩy, như thể có ngàn vạn lời muốn tuôn ra. Ông muốn nói cho Ngũ Lão Tinh biết sự nghiêm trọng của cuộc chiến này, muốn tranh thủ một chút hy vọng sống cho tương lai của Hải Quân.
Thế nhưng, khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Ngũ Lão Tinh, những lời đó lại bị nuốt ngược vào trong. Ông hiểu rằng, sự phản đối của mình trước mặt họ thật vô nghĩa.
Sau một lát trầm mặc, Sengoku chậm rãi buông lỏng nắm đấm. Quá trình buông tay ấy dường như là một sự thỏa hiệp trong nội tâm ông, một sự chấp nhận bất đắc dĩ. Các ngón tay từ từ giãn ra, như trút bỏ gánh nặng.
Ông lần nữa chào kiểu nhà binh, động tác vẫn chuẩn mực và trang trọng, nhưng lại mang theo sự bất lực sâu sắc.
Ông nói với giọng trầm thấp: "Vâng, ta đã hiểu. Ta biết làm tốt công tác tác chiến chuẩn bị cho Hải Quân." Trong giọng nói của ông không còn sự kiên định và tự tin ngày xưa, thay vào đó là sự mệt mỏi và bất đắc dĩ.
Nói xong, ông quay người rời khỏi cung điện. Bước chân nặng nề và chậm chạp, dường như mỗi bước đều gánh chịu áp lực cực lớn. Bóng lưng ông dưới ánh đèn lờ mờ hiện lên vẻ cô độc và thê lương đến lạ.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cung điện, sắc mặt Sengoku đen sạm như đáy nồi. Lòng ông tràn ngập bất đắc dĩ và phẫn nộ, nhưng lại không thể làm gì. Ông ngẩng đầu nhìn bầu trời, bầu trời rộng lớn giờ khắc này trong mắt ông lại trở nên thật kiềm chế.
Ông biết, trận đại chiến này đã không thể tránh khỏi, và ông chỉ có thể cố gắng hết sức mình, tranh thủ một chút hy vọng sống cho Hải Quân.
Lòng Sengoku trĩu nặng, như bị một tảng đá lớn đè nén. Ông hiểu rằng, mình đang gánh vác vận mệnh của toàn bộ Hải Quân, sinh mạng của vô số binh sĩ đều nằm trong tay ông.
Cuộc đại chiến sắp tới này, giống như một cơn bão táp khổng lồ, sắp càn quét toàn bộ thế giới, và ông nhất định phải trở thành trụ cột vững vàng của Hải Quân, dẫn dắt họ vượt qua cơn phong ba bão táp này.
Sengoku bước những bước chân nặng nề trên đường phố Mariejois (Thánh Địa), mỗi bước đi dường như mang theo áp lực vô tận. Ánh mắt ông ảm đạm, khuôn mặt đầy vẻ sầu lo.
Những kiến trúc cao lớn và uy nghiêm hai bên đường phố, giờ khắc này trong mắt ông lại trở nên vô cùng kiềm chế. Trong đầu ông không ngừng hiện lên những cảnh tượng thảm khốc của cuộc đại chiến sắp tới, những hình ảnh đó như thước phim quay chậm trước mắt ông.
Ông dường như thấy được thân ảnh cao lớn của Râu Trắng, sừng sững trên chiến trường như một chiến thần, Haki và sức mạnh của ông ta khiến người ta kinh sợ.
Nụ cười xảo quyệt của Buggy cũng hiện lên trong đầu ông—người đàn ông từng cùng Vua Hải Tặc Roger phiêu lưu, chắc chắn sẽ phát huy tác dụng không tưởng tượng nổi trong trận đại chiến này.
Và còn Kaido, tên hải tặc mạnh mẽ được mệnh danh là "Bách Thú", với sức mạnh khủng khiếp đủ để hủy diệt mọi thứ. Về phía Hải Quân, vô số binh lính trẻ tuổi sẽ phải đối mặt với thử thách sinh tử, liệu lòng dũng cảm và sự trung thành của họ có được đền đáp trong cuộc chiến này? Lòng Sengoku tràn đầy lo lắng, ông không biết trận đại chiến này sẽ mang lại tổn thất lớn đến mức nào cho Hải Quân, cũng không biết bao nhiêu sinh mạng sẽ tan biến trong cuộc chiến.
Ông hiểu rằng, Hải Quân sắp phải đối mặt với một thử thách chưa từng có, và ông nhất định phải dẫn dắt họ dũng cảm đối diện. Sengoku cắn chặt môi, trong lòng dâng lên một tinh thần trách nhiệm mãnh liệt.
Ông biết, mình không thể lùi bước, không thể sợ hãi. Hải Quân là lực lượng quan trọng của Chính Phủ Thế Giới, sứ mệnh của họ là duy trì hòa bình và ổn định.
Vào thời khắc mấu chốt này, ông nhất định phải đứng ra, trở thành lãnh tụ tinh thần của Hải Quân. Ông muốn mọi binh sĩ đều biết rằng, họ không chiến đấu một mình, phía sau họ là sự ủng hộ của toàn bộ Hải Quân.
Trở lại quân hạm, Sengoku đứng trên boong tàu, nhìn ra biển cả xa xăm. Mặt biển bao la dưới ánh nắng chiếu rọi lấp loáng sóng nước, tựa như một bức tranh màu xanh vô tận.
Tuy nhiên, lòng Sengoku lại không hề yên tĩnh. Trong đầu ông suy nghĩ ngổn ngang, các ý nghĩ đan xen vào nhau.
Ông tự hỏi làm thế nào để xây dựng chiến lược, bố trí binh lực, và đối phó với những tên hải tặc hùng mạnh kia. Ông biết, trận đại chiến này không chỉ là cuộc đọ sức về lực lượng, mà còn là một ván cờ trí tuệ.
Ông nhất định phải phát huy hết tài năng quân sự của mình, vạch ra kế hoạch tác chiến hợp lý nhất cho Hải Quân.
Ông biết, điều duy nhất ông có thể làm bây giờ là nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng mọi mặt tác chiến của Hải Quân, nghênh đón trận đại chiến không thể tránh khỏi này.
Sengoku hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại. Ánh mắt ông trở nên kiên định, ông bắt đầu hạ lệnh một loạt mệnh lệnh.
"Thông báo tất cả hạm đội, tăng cường tuần tra, theo dõi sát sao động tĩnh tại Quần đảo Sabaody."
"Tổ chức binh sĩ tiến hành huấn luyện khẩn cấp, nâng cao năng lực chiến đấu."
"Chuẩn bị sẵn sàng các loại vũ khí và trang bị, đảm bảo vật tư đầy đủ."
Giọng nói ông trầm ổn, mạnh mẽ, tràn đầy uy nghiêm. Mỗi mệnh lệnh đều như một nền tảng vững chắc, đặt cơ sở cho công tác chuẩn bị tác chiến của Hải Quân.
Quân hạm chậm rãi rời khỏi Mariejois, hướng về Tổng Bộ Hải Quân tiến tới. Thân tàu khổng lồ chập chùng trong sóng biển, tựa như một con cự thú thép đang gầm thét.
Sengoku đứng trên boong tàu, nhìn Mariejois dần khuất xa, trong lòng tràn đầy cảm khái.
...
Sengoku vừa rời đi, tiếng bước chân nặng nề của ông dường như vẫn còn vang vọng trong hành lang cung điện, nhưng bóng dáng ông đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Ngũ Lão Tinh lặng lẽ ngồi vây quanh một chiếc bàn dài cổ kính và hoa lệ. Chiếc bàn này dường như gánh chịu sự tang thương của năm tháng và vận mệnh của thế giới.
Nó được làm từ loại gỗ quý hiếm, điêu khắc những hoa văn tinh xảo, tỏa ra khí tức cổ xưa và thần bí. Năm chiếc ghế xung quanh bàn cũng trang trọng và uy nghiêm không kém, mỗi chiếc ghế đại diện cho một tồn tại nắm giữ quyền lực tối cao...
🔥 Truyện hay mỗi ngày — Thiên Lôi Trúc