Garp khẽ thở dài, lắc đầu nói: "Cái tên nhóc nhà ngươi, lúc nào cũng làm ra những chuyện không ai ngờ tới." Giọng Garp tràn đầy bất đắc dĩ và cảm khái.
Ông nhìn Rinan, ánh mắt vừa có chút trách cứ, lại vừa có sự tán thưởng.
Garp biết năng lực của Rinan mạnh mẽ đến nhường nào, nhưng ông cũng lo lắng hành vi của cậu sẽ mang đến những ảnh hưởng khó lường cho thế giới.
Ông khẽ nhíu mày, những nếp nhăn trên mặt càng thêm sâu sắc, như đang suy tư về ý nghĩa sâu xa đằng sau hành động của Rinan.
"Ngươi vốn dĩ là như vậy, không đi theo lối mòn, khiến người ta không thể đoán trước được." Garp tiếp tục nói, trong giọng điệu của ông pha thêm một phần bất lực.
Ông biết Rinan có suy nghĩ và kế hoạch riêng, nhưng ông cũng hy vọng Rinan có thể cẩn trọng hơn khi sử dụng năng lực của mình.
Trong ánh mắt Garp tuy vẫn còn một tia lo lắng, nhưng cũng nhiều hơn một phần bất đắc dĩ.
Ông biết mình không thể ngăn cản Rinan, chỉ có thể hy vọng cậu có thể mang lại nhiều điều tốt đẹp hơn cho thế giới, thay vì tai họa.
Đám đông khi nghe Rinan thừa nhận, đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Mắt họ trợn tròn, như thể vừa chứng kiến một kỳ tích khó tin.
Họ không thể tưởng tượng Rinan lại có năng lực mạnh mẽ đến vậy, có thể phục sinh Vua Hải Tặc Roger đã chết.
Trong nhận thức của mọi người, cái chết thường là định mệnh không thể đảo ngược, nhưng Rinan lại phá vỡ quy tắc thông thường này.
Họ mở to mắt, chăm chú khóa chặt ánh nhìn vào Rinan, như muốn nhìn thấu cậu.
Trong lòng họ tràn đầy rung động tột độ, như một cơn bão tố đang càn quét trong tâm trí.
Mỗi người đều cố gắng tiêu hóa sự thật kinh hoàng này, nỗ lực lý giải sức mạnh không thể tưởng tượng nổi mà Rinan đã thể hiện.
Trong lòng họ tràn đầy nghi vấn và tò mò, không biết Rinan tại sao lại làm như vậy.
Vấn đề này như một con chim không ngừng bay lượn trong đầu họ, mãi không xua đi được.
Họ nhao nhao suy đoán động cơ của Rinan, liệu có phải vì muốn thay đổi cục diện thế giới? Hay có một mục đích sâu xa hơn? Vô vàn ý nghĩ đan xen trong lòng, khiến họ chìm vào suy tư sâu sắc.
Một vài người bắt đầu nhỏ giọng nghị luận, cố gắng tìm kiếm manh mối từ quan điểm của nhau.
Trong ánh mắt họ lóe lên khát vọng học hỏi, mong Rinan có thể đưa ra một câu trả lời.
Râu Trắng khi biết Ace đã nhận Roger làm cha, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp.
Thân thể cao lớn ấy khẽ động đậy, như một ngọn núi hùng vĩ chao đảo trong gió.
Ánh mắt Râu Trắng trở nên sâu thẳm và xa xăm, như chìm vào dòng sông ký ức.
Ông nhớ lại từng kỷ niệm với Ace, chàng trai trẻ quật cường và dũng cảm ấy, giờ đây lại đối mặt với tình cảnh phức tạp đến vậy.
Trong lòng Râu Trắng vừa có niềm vui, lại vừa có nỗi lo lắng.
Ông nhìn Ace, ánh mắt tràn đầy từ ái và thấu hiểu.
Ánh mắt từ ái ấy như ánh mặt trời ấm áp, bao trùm lấy Ace.
Trong ánh mắt Râu Trắng tràn đầy sự dịu dàng, như một người cha hiền từ đang nhìn đứa con của mình.
Râu Trắng khẽ nhíu mày, trong lòng lặng lẽ tự hỏi làm thế nào để giúp Ace vượt qua cửa ải khó khăn này.
Trong ánh mắt ông toát ra quyết tâm kiên định, dù có chuyện gì xảy ra, ông cũng sẽ bảo vệ Ace, như bảo vệ chính người thân của mình.
Râu Trắng vỗ vỗ vai Ace, bàn tay rộng lớn đặt lên vai, một luồng sức mạnh vững chãi như truyền sang.
Ông mở miệng nói: "Dù sao thì, hắn cũng là cha của con." Giọng Râu Trắng trầm thấp mà mạnh mẽ, vang vọng như tiếng sấm trong không khí.
Mỗi lời nói đều mang theo sức nặng ngàn cân, như đang trao cho Ace một loại sức mạnh, một sức mạnh có thể giúp cậu đối mặt với hiện thực gian nan này.
Trong ánh mắt Râu Trắng tràn đầy sự lo lắng sâu sắc, ông nhìn Ace, như muốn dùng sự kiên định của mình để truyền thêm dũng khí cho chàng trai trẻ.
Ace ngẩng đầu, nhìn Râu Trắng, trong mắt lóe lên lệ quang.
Ánh lệ ấy chứa đựng quá nhiều cảm xúc phức tạp: sự bàng hoàng, đau khổ, và giằng xé.
Trong ánh mắt cậu tràn đầy sự hoang mang về thế giới này, sự bất lực trước vận mệnh của chính mình.
Môi Ace khẽ run, cậu muốn nói điều gì đó, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Trong lòng cậu tràn đầy mâu thuẫn và đau khổ, cậu không biết nên đối mặt thế nào với người cha đột nhiên xuất hiện này.
Người đã từng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, giờ đây lại sống sờ sờ đứng trước mặt cậu, khiến nội tâm cậu rơi vào hỗn loạn tột cùng.
Lời của Râu Trắng khiến cậu chìm vào trầm tư, cậu biết Râu Trắng đang nghĩ cho mình, nhưng trong lòng cậu vẫn không thể chấp nhận sự thật này.
Đầu óc Ace quay cuồng, vô vàn suy nghĩ đan xen, va đập trong tâm trí.
"Lão cha, con..." Ace muốn nói nhưng lại thôi, trong ánh mắt cậu tràn đầy sự bàng hoàng.
Sự bàng hoàng ấy như màn sương mù dày đặc, bao phủ tâm trí, khiến cậu không nhìn rõ con đường phía trước.
Ace khẽ mở miệng, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt nên lời.
Ánh mắt cậu dao động không ngừng, như đang tìm kiếm một câu trả lời, một lối thoát khỏi tình cảnh khó khăn này.
Hai tay cậu siết chặt vào nhau, khẽ run rẩy, cho thấy sự bất an trong lòng.
Râu Trắng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như ánh nắng ban mai, ấm áp và rạng rỡ.
Trong ánh mắt ông tràn đầy từ ái, như đang nhìn đứa con yêu quý nhất của mình.
Râu Trắng nói: "Ace, đừng nghĩ quá nhiều. Dù con đưa ra quyết định gì, chúng ta đều sẽ ủng hộ con." Giọng Râu Trắng trầm thấp mà mạnh mẽ, mỗi lời nói như một tiếng chuông ngân, gõ vào tâm hồn Ace.
Trong giọng nói của ông tràn đầy niềm tin và sự khích lệ, khiến Ace cảm thấy một tia ấm áp trong lòng.
Trong ánh mắt Râu Trắng lóe lên ánh sáng kiên định, ông biết Ace lúc này đang đối mặt với khó khăn lớn lao, nhưng ông tin tưởng chàng trai trẻ này có đủ dũng khí và trí tuệ để đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Trong ánh mắt Râu Trắng tràn đầy niềm tin và sự khích lệ, niềm tin ấy như tấm khiên vững chắc, che chắn Ace khỏi áp lực bên ngoài; sự khích lệ ấy như ngọn lửa bùng cháy, thắp lên dũng khí trong lòng cậu.
Ace cảm nhận được tình yêu thương và sự ủng hộ của Râu Trắng, trong lòng cậu dâng lên một luồng hơi ấm.
Ace trầm mặc một lát, sau đó chậm rãi gật đầu.
Trong ánh mắt cậu vẫn còn sự bàng hoàng, nhưng trong sự bàng hoàng ấy, đã pha lẫn một tia kiên định.
Ace đứng đó, trong lòng hiểu rõ mình cần thời gian để suy nghĩ, để chấp nhận sự thật này.
Trong ánh mắt cậu toát ra một tia mệt mỏi, đó là sự tiêu hao do nội tâm giằng xé.
Cậu khẽ rũ mắt, tâm trí cậu như tê liệt. Chân tướng đột nhiên xuất hiện này như một cơn sóng dữ dội, cuốn phăng thế giới nội tâm vốn bình lặng của cậu, khiến nó tan nát.
Cậu cần thời gian để sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn này, để thấu hiểu hiện thực mà cậu chưa từng nghĩ tới.
Cậu nhìn Râu Trắng, trong lòng tràn đầy cảm kích. Thân hình cao lớn của Râu Trắng như một pháo đài vững chắc, mang lại cho cậu cảm giác an toàn vô tận.
Ace biết, dù có chuyện gì xảy ra, Râu Trắng và băng hải tặc của ông sẽ luôn ở bên cạnh cậu.
Họ là gia đình của cậu, là điểm tựa vững chắc nhất của cậu trên thế giới này.
Trong ánh mắt Ace lóe lên lệ quang, đó là sự xúc động và ấm áp đan xen...
Thiên Lôi Trúc — điểm tựa dịu dàng của người đọc