Mắt Zephyr hơi trợn to, phản chiếu hình ảnh Ace với khuôn mặt có chút tái nhợt. Ánh mắt ông tràn ngập sự khó tin.
Cơ thể ông cứng đờ, cứ như bị tin tức này đóng băng tại chỗ. Zephyr đứng im thin thít, chẳng khác nào một pho tượng bất động.
Cơ thể ông căng như dây đàn, từng dây thần kinh đều bị kéo căng hết mức. Hơi thở trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cứ như có tảng đá lớn đè nặng trong lòng.
Hai tay Zephyr vô thức siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng ông chẳng cảm thấy chút đau đớn nào.
Zephyr từng nhiều lần giao thủ với Roger, ông hiểu rõ sức mạnh và sự nguy hiểm của Vua Hải Tặc. Trong những trận chiến kịch liệt đó, Zephyr đã tự mình trải nghiệm sức mạnh cuồng bạo như bão tố của Roger. Ông nhớ rõ ánh mắt kiên định, nụ cười không sợ hãi, cùng Haki đáng sợ của Roger. Mỗi lần đối đầu với Roger đều như một trận sinh tử chiến, khiến Zephyr khắc cốt ghi tâm sự đáng sợ của người đàn ông này.
Trong lòng ông dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt. Ông không biết việc Roger phục sinh sẽ mang đến tai họa khủng khiếp nào cho thế giới này.
Zephyr cau chặt mày, những nếp nhăn trên trán hằn sâu như rãnh núi. Ánh mắt ông đầy rẫy nỗi sầu lo, cứ như thể ông đang nhìn thấy một cơn bão tố sắp ập đến.
"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Zephyr lẩm bẩm, giọng ông trầm thấp khàn khàn, như vọng về từ nơi xa xăm. Ánh mắt ông đầy rẫy nghi hoặc và lo lắng, một sự hoang mang sâu sắc, cứ như bị lạc trong màn sương mù dày đặc.
Zephyr nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia suy tư. Đại não ông vận hành cực nhanh, cố gắng làm rõ chân tướng đằng sau tin tức đột ngột này. Môi ông khẽ run, như đang bày tỏ nỗi bất an trong lòng. Hai tay ông siết chặt vào nhau, lực mạnh đến mức dường như muốn bóp nát ngón tay mình. Khớp ngón tay ông trắng bệch vì dùng sức, cho thấy sự căng thẳng tột độ. Zephyr dường như đang tính toán cách đối phó, ánh mắt ông toát ra vẻ kiên định và quyết tuyệt.
Sau cơn kinh ngạc, Garp và Zephyr chợt nghĩ đến điều gì đó, họ đồng loạt quay đầu nhìn về phía Rinan. Động tác của họ nhịp nhàng, cứ như bị một lực lượng vô hình dẫn dắt. Ánh mắt Garp tràn đầy chất vấn và chờ đợi, ông hy vọng Rinan có thể đưa ra lời giải thích hợp lý. Ánh mắt Zephyr thì thâm trầm hơn, ông nhìn thấy trên người Rinan một loại sức mạnh thần bí, một loại lực lượng dường như có thể kiểm soát vạn vật.
Rinan đứng đó, dáng người thẳng tắp, tựa như cây tùng xanh sừng sững bên vách núi, kiên cường bất khuất. Ánh mắt hắn thâm thúy và thần bí, khiến người ta không thể nhìn thấu.
Garp là người phản ứng kịp đầu tiên, khuôn mặt phong sương của ông lộ ra vẻ phức tạp. Thời gian đã khắc lên mặt ông những nếp nhăn sâu sắc, mỗi nếp nhăn như kể về sự huy hoàng và thăng trầm đã qua. Giờ phút này, lông mày ông nhíu chặt lại, như sợi dây xoắn xuýt, những đường vân sâu thẳm ấy dường như là những rãnh nứt mà năm tháng không thể xóa nhòa. Ánh mắt ông toát ra sự nghi hoặc và cảnh giác: nghi hoặc như sương mù bao phủ, khiến người ta không thấy rõ đường đi; còn cảnh giác thì như một thanh kiếm sắc bén, luôn sẵn sàng ứng phó với mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
Cơ thể Garp hơi nhúc nhích, cứ như bị một lực lượng vô hình thúc đẩy. Ông cắn chặt răng, suy nghĩ trong lòng rối như tơ vò. Ông hồi tưởng lại mọi chuyện đã qua, những ký ức liên quan đến Roger ùa về như thủy triều. Ông không thể tin được Roger lại xuất hiện lần nữa. Người đàn ông từng khiến cả thế giới chấn động này, giờ đây sẽ mang đến cơn bão táp kinh hoàng nào?
Garp tiến thẳng đến trước mặt Rinan và hỏi: "Có phải là ngươi làm không?" Giọng ông mang theo sự chất vấn, âm thanh như tiếng sấm trầm thấp vang vọng trong không khí.
Garp nhìn chằm chằm Rinan, cứ như muốn tìm ra đáp án trên khuôn mặt hắn. Ánh mắt ông sắc như đuốc, dường như có thể xuyên thấu mọi ngụy trang. Trong ánh mắt ấy đầy rẫy sự chờ mong, nhưng đồng thời cũng mang theo một tia lo lắng. Cơ thể Garp hơi nghiêng về phía trước, hai tay siết chặt thành nắm đấm, như đang chuẩn bị sẵn sàng cho câu trả lời sắp tới. Hơi thở ông trở nên dồn dập, tim đập như trống chầu, mỗi nhịp đập đều đi kèm với khát vọng tìm ra chân tướng.
Rinan nhìn Garp, ánh mắt hắn thanh tịnh mà thâm thúy, dường như có thể nhìn rõ mọi thứ. Khóe miệng hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nụ cười ấy như ánh nắng ngày xuân, ấm áp nhưng không chói lóa. Trong nụ cười của Rinan mang theo sự thong dong và tự tin tuyệt đối, cứ như thể mọi thứ đều nằm gọn trong lòng bàn tay hắn. Ánh mắt hắn lóe lên ánh sáng trí tuệ, như đang nói với Garp rằng hắn chẳng hề e ngại câu hỏi này.
Hắn không hề bối rối hay giấu giếm, mà thản nhiên nói với Garp: "Là ta hồi sinh Roger." Giọng Rinan bình tĩnh và kiên định, cứ như đang kể về một chuyện vặt vãnh không đáng kể. Ngữ điệu hắn ổn định, không một chút gợn sóng, phảng phất việc hồi sinh Vua Hải Tặc chỉ là một chuyện nhỏ hắn tiện tay làm. Lời Rinan vang vọng trong không khí, từng chữ rõ ràng lọt vào tai Garp. Ánh mắt hắn toát ra vẻ thản nhiên, cứ như hắn chẳng hề lo lắng phản ứng của Garp. Giọng Rinan như mặt hồ tĩnh lặng, không hề dậy sóng, nhưng lại tràn đầy lực lượng, khiến người ta không tự chủ được mà tin tưởng lời hắn nói. Ánh mắt hắn lóe lên ánh sáng tự tin, phảng phất tại hướng thế giới tuyên cáo năng lực bá đạo của mình.
Rinan hơi ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua Garp, nhìn về phía xa xăm, dường như đang suy tư điều gì đó.
Nghe Rinan nói chính hắn hồi sinh Roger, Garp đầu tiên sững sờ. Mắt ông lập tức trợn tròn, tràn đầy chấn kinh và khó tin. Cơ thể ông khẽ run rẩy, cứ như bị sét đánh trúng. Đầu óc Garp trống rỗng, ông không thể tin được Rinan lại sở hữu năng lực mạnh mẽ đến mức này. Môi ông hé mở, muốn nói gì đó, nhưng sự kinh ngạc trong lòng đã chặn họng khiến ông không thốt nên lời.
Sau đó, ông dần bình tĩnh lại. Trong mắt Garp hiện lên những cảm xúc phức tạp: kinh ngạc, bất lực, và cả một tia kính nể. Ông biết Rinan luôn là một người thần bí và cường đại, sự tồn tại của hắn đã là một kỳ tích. Garp khẽ thở dài, lắc đầu, như đang cảm thán sự kỳ diệu của thế giới này. Trên mặt ông lộ ra nụ cười khổ, trong lòng hiểu rõ, trước mặt Rinan, mọi chuyện đều có thể xảy ra. Ánh mắt Garp khôi phục lại sự bình tĩnh, ông nhìn Rinan, nhẹ nhàng gật đầu, chấp nhận sự thật này.
Dù sao, Rinan gia hỏa này luôn sở hữu những năng lực cổ quái và thần bí. Hắn tựa như một Pháp Sư Vạn Giới, luôn có thể thi triển những phép thuật khiến người ta kinh ngạc đến sững sờ. Năng lực của hắn dường như không có giới hạn, khi thì điều khiển nguyên tố tự nhiên, khi thì lại nhìn thấu lòng người, khiến người ta không thể nào đoán được. Sự tồn tại của hắn đã là một bí ẩn, cứ như một tinh linh lầm lạc từ thế giới khác xông vào, mang theo sự thần bí và vô tận điều chưa biết. Mỗi động tác của hắn đều có thể dẫn đến những hậu quả không tưởng, khiến người ta vừa tò mò lại vừa sợ hãi...
🔥 Truyện hay mỗi ngày — Thiên Lôi Trúc