Virtus's Reader
Hải Tặc: Mũ Rơm Đoàn Bên Trên Max Cấp Kiếm Hào

Chương 426: CHƯƠNG 405: TIN TỨC HỒI SINH ROUGE

Trong bầu không khí căng thẳng và nặng nề, Roger đứng lặng yên một bên, trông như một bức tượng bị thời gian bào mòn. Bóng dáng hắn dưới ánh sáng lờ mờ có vẻ cô độc. Vị Vua Hải Tặc từng uy chấn bốn biển năm xưa, giờ phút này lại bị lời nói của con trai đánh trúng vào nơi mềm yếu nhất trong tim.

Roger đứng nghe Ace nói, vẻ mặt đầy bối rối và khó xử. Gương mặt ông dường như bị sự lo lắng bao phủ, mỗi nếp nhăn đều thể hiện sự giằng xé nội tâm. Khuôn mặt từng trải qua bao thăng trầm của thế sự, giờ đây lại hiện rõ sự hoang mang và bất lực, hệt như một lữ khách lạc lối giữa hoang dã, không tìm thấy phương hướng tiến lên.

Ông hơi mở miệng, đôi môi khô khốc khẽ run rẩy, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Cổ họng ông như bị một tảng đá lớn chặn lại, mọi lời nói đều mắc kẹt, không thể thốt ra trôi chảy.

Ánh mắt Roger chao đảo trong không trung, lúc nhìn vào Ace, lúc lại trôi dạt về phía xa, như thể đang tìm kiếm một lối thoát để trốn tránh thực tại. Trong lòng ông có ngàn lời muốn nói, nhưng lại không biết phải sắp xếp ngôn ngữ thế nào để đối diện với đứa con trai đầy oán hận này.

Hai tay ông khẽ run rẩy, đôi tay từng nắm giữ vô số vũ khí, từng kiểm soát vô số vận mệnh, giờ đây lại run bần bật không kiểm soát, như chiếc lá rụng trong gió thu. Ngón tay ông siết chặt lại, dường như muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể bất lực buông ra.

Ánh mắt ông tràn ngập hối hận và đau đớn, sự áy náy ấy như gông xiềng nặng nề trói buộc tâm hồn ông. Ông nhìn Ace, mỗi cái nhìn đều như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào linh hồn. Lòng ông đầy rẫy sự hối hận, như thủy triều mãnh liệt không ngừng đánh thẳng vào phòng tuyến nội tâm.

Ông nhớ lại những lựa chọn mình từng đưa ra, những quyết định từ bỏ gia đình vì lý tưởng, giờ đây lại trở thành nỗi đau vĩnh viễn không thể xóa nhòa. Ông không biết phải làm thế nào để bù đắp những sai lầm đã phạm phải, hệt như một người lún sâu vào vũng bùn, càng giãy giụa lại càng bị nhấn chìm.

Rinan nghe Ace nói, khẽ nhíu mày, rơi vào trầm tư.

Sau một lát, Rinan như thể chậm rãi bước ra khỏi màn sương suy nghĩ. Bước chân hắn vững vàng và mạnh mẽ, mỗi bước đi đều mang theo khí thế quyết đoán. Bóng dáng hắn dần trở nên rõ ràng trong tầm mắt mọi người, dáng người cao ngất như ngọn núi sừng sững không đổ, mang lại cảm giác kiên cố và đáng tin cậy.

Rinan chậm rãi tiến lên, ánh mắt lộ ra sự kiên định tuyệt đối. Ánh mắt ấy như ngọn lửa đang cháy, nóng bỏng và sáng rực, khiến người ta không tự chủ được mà bị thu hút. Trong mắt hắn không hề có chút do dự hay hoang mang, chỉ có sự chấp nhất và tự tin vào quyết định của mình.

"Thật ra, ta cũng có thể hồi sinh Rouge." Giọng hắn không lớn, nhưng lại như tiếng sấm nổ vang bên tai mọi người.

Dù âm thanh không cao, nó lại mang theo một sức mạnh không thể kháng cự, xuyên thấu mọi trở ngại, thẳng vào sâu thẳm tâm hồn. Từng chữ đều rõ ràng và mạnh mẽ, như búa tạ giáng xuống trái tim mọi người, gây ra chấn động mãnh liệt. Lời Rinan vang vọng trong không khí, thật lâu không tan, như thể đang tuyên bố một kỳ tích kinh người với toàn thế giới.

Ace và Roger nghe Rinan nói, không khỏi giật mình kinh hãi. Họ như bị sét đánh trúng, cơ thể lập tức cứng đờ. Họ mở to mắt, trừng trừng nhìn, dường như nhãn cầu muốn lồi ra khỏi hốc mắt. Vẻ mặt họ tràn ngập sự khó tin, một cú sốc không thể diễn tả bằng lời. Miệng họ hơi hé mở, nhưng không phát ra âm thanh nào, dường như tin tức bất ngờ này đã khiến họ mất đi khả năng ngôn ngữ.

Cơ thể Ace khẽ run, nội tâm cậu như mặt biển bị cuồng phong quét qua, sóng cả mãnh liệt. Trong mắt cậu lóe lên niềm hy vọng và cả sự nghi hoặc, niềm hy vọng ấy như ngọn đèn sáng trong bóng tối, dù yếu ớt nhưng mang lại hơi ấm và sức mạnh vô tận. Cậu khao khát mẹ mình trở về, khao khát tình mẫu tử đã thiếu thốn bấy lâu.

"Ngươi nói là sự thật? Ngươi thật sự có thể hồi sinh mẹ sao?" Giọng Ace mang theo sự vội vã, sự vội vã ấy như ngọn lửa đang cháy, nóng bỏng và mãnh liệt. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm Rinan, tràn đầy chờ đợi và khát vọng, hệt như người đi lâu trong sa mạc nhìn thấy dòng suối mát. Ace hơi nghiêng người về phía trước, hai tay vô thức nắm chặt thành quyền, dường như đang căng thẳng chờ đợi câu trả lời sắp tới. Giọng cậu khẽ run, mỗi chữ đều chứa đựng nỗi nhớ mẹ và khát vọng về một phép màu.

Roger càng lúc càng kích động đến mức không kiềm chế được. Cơ thể ông khẽ run, như bị một lực lượng vô hình làm chấn động. "Ngươi... ngươi thật sự làm được sao?" Giọng ông run rẩy, ẩn chứa sự kích động và mong chờ vô tận.

Ánh mắt Roger lóe lên tia sáng, như ngôi sao lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm. Ánh mắt ông chăm chú khóa chặt Rinan, sợ bỏ lỡ bất kỳ thay đổi biểu cảm nhỏ nhặt nào. Lòng ông tràn đầy hy vọng, người đàn ông từng hô mưa gọi gió trên biển cả này, giờ phút này lại giống như một đứa trẻ đang chờ đợi sự cứu rỗi.

Họ cứ ngỡ việc Rinan hồi sinh chính mình đã là cực hạn, không ngờ Rinan lại tuyên bố có thể hồi sinh cả Rouge. Tin tức này như sét đánh ngang tai, khiến họ kinh hãi không thôi. Trong đầu họ hiện lên đủ loại hình ảnh, tưởng tượng cảnh Rouge xuất hiện trước mặt họ một lần nữa. Lòng họ đầy cảm xúc, kinh ngạc vô cùng trước năng lực của Rinan. Họ không thể tưởng tượng được, một người lại có thể sở hữu sức mạnh cường đại đến mức phá vỡ giới hạn sinh tử.

Họ nhìn chằm chằm Rinan, sợ hãi hắn sẽ nói ra chữ "Không". Trong mắt họ tràn ngập khao khát, dường như Rinan chính là niềm hy vọng cuối cùng của họ.

Rinan nhìn ánh mắt của Ace và Roger, ánh mắt ấy tràn đầy khao khát và chờ đợi, dường như đang gánh chịu sức nặng của cả thế giới. Lòng hắn khẽ động, lần nữa rơi vào trầm tư.

Ánh mắt Rinan trở nên thâm thúy và xa xăm, như thể đang hồi tưởng điều gì đó, hoặc đang suy tính các khả năng trong tương lai. Hắn khẽ nhíu mày, đó là sự cẩn trọng và lo lắng trước những điều chưa biết. Hắn đứng đó, như một nhà hiền triết đang suy tư, không khí xung quanh dường như cũng trở nên ngưng trọng vì suy nghĩ của hắn.

Sau một lát, hắn khẽ gật đầu. Dù động tác rất nhỏ, nó lại mang sức mạnh ngàn cân. Cử chỉ này như một lời hứa, một sự đáp lại niềm hy vọng.

Ánh mắt Rinan hiện lên một tia kiên định, hắn quyết định thi triển lại sức mạnh thần bí kia. Sau đó, hắn nhắm mắt lại, tập trung tinh lực. Vẻ mặt hắn trở nên bình tĩnh và ôn hòa, như thể đã tiến vào một cảnh giới mà chỉ mình hắn mới có thể thấu hiểu. Hô hấp của Rinan trở nên đều đặn và chậm rãi, mỗi lần hít thở dường như đang giao cảm với nhịp điệu của vũ trụ.

Mọi người thấy Rinan chậm rãi nâng hai tay lên, đôi tay ấy như có ma lực, động tác vừa tao nhã vừa vững vàng. Một luồng sức mạnh thần bí phát ra từ tay hắn, luồng lực lượng ấy như sóng gợn vô hình, lan tỏa ra bốn phía. Sức mạnh này tràn đầy khí tức thần bí, không thể nắm bắt nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó. Nó dường như đến từ một vùng đất thần bí xa xưa, mang theo sức mạnh siêu việt thời gian và không gian...

Thiên Lôi Trúc — nơi chữ nghĩa khẽ chạm trái tim

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!