Ánh mắt Rinan trở nên vô cùng chuyên chú, như thể toàn bộ thế giới chỉ còn lại hắn và người hắn muốn hồi sinh. Trong mắt hắn, chỉ có sinh mệnh sắp được hồi sinh và sứ mệnh mà hắn đang gánh vác.
Mọi người lặng lẽ nhìn Rinan, không dám thở mạnh, sợ làm phiền hắn.
Đột nhiên, Rinan mở bừng mắt. Khoảnh khắc ấy, dường như có một tia chớp xẹt qua đồng tử hắn. Trong ánh mắt hắn lóe lên ánh sáng thần bí, tựa như vì sao lộng lẫy nhất trên bầu trời đêm.
Ngay sau đó, một luồng sáng từ tay hắn bắn ra. Ánh sáng ấy như dòng lũ vàng rực, lập tức chiếu sáng cả không gian. Tia sáng này mang theo sức mạnh cường đại và khí tức thần bí, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính sợ.
Tiếp đó, Rinan trực tiếp lấy thi thể Rouge ra khỏi không gian hệ thống. Động tác của hắn nhẹ nhàng, ưu nhã, như thể đang thực hiện một nghi thức thần thánh.
Khi Rinan lấy thi thể Rouge ra khỏi không gian hệ thống, Ace và Roger không khỏi run lên trong lòng. Cơ thể họ như bị một lực lượng vô hình đánh trúng, khẽ run rẩy.
Trong mắt họ tràn đầy kích động và căng thẳng. Sự kích động như thủy triều mãnh liệt không ngừng dâng trào trong tâm hồn; còn sự căng thẳng thì như sợi dây cung bị kéo căng, chực đứt bất cứ lúc nào. Họ biết, khoảnh khắc này, họ đã chờ đợi quá lâu rồi.
Mắt Ace dán chặt vào thi thể Rouge, nước mắt chực trào trong khóe mắt. Hai tay cậu khẽ run, như muốn chạm vào mẹ mình, nhưng lại sợ hãi tất cả chỉ là một giấc mơ.
Ánh mắt Roger cũng tràn đầy kích động, môi ông khẽ run, dường như muốn nói lên nỗi lòng cảm khái. Trong lòng họ tràn đầy mong chờ, mong chờ người phụ nữ hiền lành, dịu dàng ấy có thể một lần nữa trở lại bên cạnh họ.
Garp thì kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt khi nhìn thấy thi thể Rouge.
Trong mắt ông tràn đầy kinh ngạc và nghi hoặc, như thể vừa chứng kiến một chuyện khó tin. Garp đẩy đám đông ra, sải bước tiến thẳng về phía trước, chỉ vào Rinan và nói: "Thì ra thằng nhóc đó là ngươi!"
Garp đứng đó, ánh mắt lộ vẻ phức tạp. Ông hồi tưởng lại những chuyện đã qua, lòng tràn đầy cảm khái.
Những hình ảnh năm xưa như thước phim không ngừng hiện lên trong đầu ông: có những trận chiến khốc liệt, có những đồng đội đã ngã xuống, và cả những tiếc nuối không thể nói thành lời.
Ông khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng. Dấu vết thời gian hằn sâu trên gương mặt ông. Trong ánh mắt ông vừa có hoài niệm về quá khứ, lại vừa có lo lắng cho tương lai.
Ông nhìn Rinan, như thể thấy được sự vô thường của vận mệnh và sức mạnh thần bí không thể nắm bắt.
Rinan nghe Garp nói, khẽ gật đầu. "Không sai, là ta." Giọng hắn bình tĩnh mà kiên định, như tiếng chuông trầm ổn vang vọng trong không khí.
Mỗi chữ đều mang một sức mạnh không thể nghi ngờ, khiến người ta cảm nhận được sự mạnh mẽ và tự tin trong nội tâm hắn.
Trong mắt Rinan không hề có chút do dự hay dao động. Hắn biết tầm quan trọng của việc mình đang làm, và cũng hiểu rõ trách nhiệm mình gánh vác. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước, như thể đang nói với tất cả mọi người rằng hắn có khả năng hoàn thành nhiệm vụ gian khổ này.
Rinan đứng yên lặng ở đó, như một ngọn núi sừng sững, mang đến cảm giác trầm ổn và đáng tin cậy. Dáng người hắn thẳng tắp, khí chất phi phàm, ánh mắt toát lên sự kiên định và chuyên chú.
Hắn khẽ nâng hai tay. Đôi tay ấy dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận, mỗi động tác đều tràn đầy khí tức thần bí.
Một luồng sức mạnh thần bí và cường đại phun trào trong lòng bàn tay hắn. Sức mạnh ấy như thủy triều mãnh liệt, không ngừng va đập vào không khí xung quanh. Ánh mắt Rinan trở nên càng thâm thúy hơn, như thể có thể nhìn thấu mọi sự trên thế gian. Trong lòng hắn tràn đầy sự kính sợ đối với sinh mạng và khao khát kỳ tích.
Chợt, Rinan trực tiếp sử dụng sức mạnh của Màn Che Cực Quang. Giống như lần trước hồi sinh Roger, hắn một lần nữa thể hiện một kỳ tích khiến người ta phải kinh ngạc thán phục, quá pro luôn!
Màn Che Cực Quang tỏa ra ánh sáng rực rỡ muôn màu, chói lọi như vô số viên bảo thạch quý giá cùng lúc bừng sáng.
Nó như dải lụa mộng ảo, nhẹ nhàng, linh động, từ từ xuyên qua thi thể Rouge. Ánh sáng như dải lụa ấy dường như được dệt nên từ những tình cảm tinh tế nhất thế gian, mỗi tia sáng đều mang sức mạnh thần bí và sự an ủi dịu dàng.
Ánh sáng không ngừng biến ảo sắc màu: khi thì như ánh bình minh ấm áp, khi thì tựa tinh không thâm thúy, khi thì giống đóa hoa kiều diễm, mang đến cho người ta một vẻ đẹp vô tận và sự kinh ngạc thán phục.
Ánh sáng ấy dường như có sinh mệnh, nhẹ nhàng bao bọc lấy Rouge. Nó như vòng tay dịu dàng của người mẹ, nâng niu che chở sinh mệnh đang say ngủ này.
Ánh sáng tỏa ra hơi ấm dịu dàng, khiến người ta cảm nhận được sự ấm áp và an tâm. Hơi ấm ấy dường như có thể xuyên thấu linh hồn, xua tan mọi sợ hãi và bất an.
Cơ thể Rouge trong vòng sáng, như được bao phủ bởi một vầng hào quang thần thánh, trông đặc biệt yên tĩnh và an lành.
Mọi người căng thẳng nhìn chằm chằm cảnh tượng này, ai nấy đều trợn tròn mắt, sợ bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào. Hơi thở của họ trở nên nhỏ và gấp gáp, tiếng tim đập rõ ràng có thể nghe thấy trong không khí tĩnh lặng.
Có người siết chặt hai tay, thầm cầu nguyện kỳ tích xảy ra; có người ánh mắt tràn đầy mong chờ và căng thẳng, như đang chờ đợi phán quyết của vận mệnh.
Ánh mắt họ chăm chú khóa chặt vào Rouge và Màn Che Cực Quang, thời gian dường như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Một lát sau, một nữ tử mặc váy trắng bước ra từ Màn Che Cực Quang. Dáng người nàng ưu nhã, như tiên tử hạ phàm.
Chiếc váy trắng của nàng tung bay theo gió, như áng mây nhẹ nhàng khoan thai nhảy múa trong làn gió nhẹ. Mỗi lần váy đung đưa đều như mang theo một nhịp điệu ưu nhã, tựa như đang kể một câu chuyện đẹp đẽ và lay động lòng người.
Trong câu chuyện ấy có lẽ có những cuộc gặp gỡ lãng mạn, có sự bảo vệ kiên định, có tình thân ấm áp, khiến người ta không khỏi đắm chìm vào, tưởng tượng ra đủ loại điều tốt đẹp đằng sau đó.
Viền váy thêu những hoa văn tinh xảo, dưới ánh nắng chiếu rọi lấp lánh ánh sáng tỉ mỉ, như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, tô điểm thêm một nét thần bí cho câu chuyện tuyệt đẹp này.
Mái tóc dài của nàng như thác nước buông xuống bờ vai, tạo nên một cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Mỗi sợi tóc đều tỏa ra ánh sáng dìu dịu, dường như được dệt nên từ những ánh sáng tinh khiết nhất.
Tóc dài nhẹ nhàng phiêu động trong làn gió nhẹ, mềm mại và đầy sức sống như tơ lụa. Khi ánh dương rải lên mái tóc dài, ánh sáng ấy như những sợi tơ vàng xuyên qua mái tóc, tăng thêm một phần khí tức thánh khiết cho nàng.
Mái tóc dài của nàng dường như là sự kéo dài của linh hồn, gánh vác sự dịu dàng và thiện lương của nàng, khiến người ta không khỏi muốn đến gần, cảm nhận sự ấm áp ấy.
Gương mặt nàng xinh đẹp và dịu dàng, như tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất thế gian. Làn da nàng trắng nõn như tuyết, tinh tế, mịn màng, dường như chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan...
Thiên Lôi Trúc — Chuẩn Mượt