Trên đại dương bao la vô tận, ánh nắng rực rỡ rải xuống mặt biển gợn sóng lăn tăn, tựa như vô số viên bảo thạch sáng chói đang lấp lánh. Đoàn Mũ Rơm trên chiếc Thousand Sunny đã giương cao cánh buồm, một lần nữa hướng về Tân Thế Giới xuất phát.
Cánh buồm giương cao như một chú đại bàng dũng mãnh sải cánh bay lượn, tràn đầy dũng khí và quyết tâm. Mỗi thành viên trên thuyền đều mang ánh mắt kiên định, trong lòng ấp ủ ước mơ và kỳ vọng về tương lai.
Hôn lễ của Ace và Yamato sẽ được tổ chức tại Đảo Sphinx thuộc Tân Thế Giới. Đảo Sphinx, một hòn đảo đầy truyền kỳ và vinh quang, tựa như một viên minh châu sáng chói khảm nạm giữa đại dương Tân Thế Giới.
Trên đảo, cây xanh rợp bóng mát, những cây cối cao lớn thẳng tắp phảng phất như những vệ sĩ trung thành, bảo vệ mảnh đất này. Lá cây khẽ đung đưa trong gió nhẹ, phát ra tiếng xào xạc, như đang thì thầm kể những câu chuyện cổ xưa.
Sóng biển vỗ nhẹ vào bờ, âm thanh nhịp nhàng đó phảng phất đang tấu lên khúc nhạc dạo cho hôn lễ long trọng sắp diễn ra. Mỗi đóa bọt sóng bắn lên như một nốt nhạc vui tươi, nhảy múa, tô điểm thêm sự lãng mạn và niềm vui cho buổi lễ.
Lá cờ của Băng Hải Tặc Râu Trắng tung bay trong gió, lá cờ to lớn như một áng mây hoa mỹ, thể hiện uy nghiêm và sức mạnh của họ. Đồ án trên cờ dưới ánh mặt trời chiếu rọi rạng rỡ, phảng phất kể về lịch sử huy hoàng của Băng Hải Tặc Râu Trắng.
Mọi người quyết định tổ chức hôn lễ tại Đảo Sphinx sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng. Ban đầu, họ từng nghĩ đến việc tổ chức tại Loguetown, dù sao nơi đó cũng là quê hương của Roger.
Loguetown, nơi chất chứa vô số truyền kỳ và hồi ức, có ý nghĩa đặc biệt đối với các hải tặc. Nơi đó mỗi một phiến đá lát đường, mỗi một kiến trúc cổ xưa, đều phảng phất kể về câu chuyện của Roger.
Tuy nhiên, sau khi cân nhắc cẩn thận, mọi người nhận ra Loguetown, vì là nơi Roger bị hành hình, đã hội tụ đủ loại người. Nơi đó "ngư long hỗn tạp" (rồng rắn lẫn lộn), tràn đầy sự bất ổn. Nếu tổ chức hôn lễ tại Loguetown, rất có khả năng sẽ gặp phải phiền phức không đáng có.
Thousand Sunny, tựa như một chú cá heo dũng cảm, lặng lẽ lặn sâu xuống biển cả rộng lớn vô ngần. Chiếc thuyền kiên cố và tuyệt đẹp, vốn đang lấp lánh dưới ánh mặt trời, giờ đây lại dũng cảm lao thẳng vào thế giới đại dương sâu thẳm như mực.
Nước biển nhanh chóng bao quanh thân thuyền, khoác lên Thousand Sunny một lớp mạng che mặt màu xanh lam thần bí. Tấm "áo choàng" xanh lam đó khẽ đung đưa theo nhịp sóng, lóe lên ánh sáng huyền bí khó lường, phảng phất đang kể về những câu chuyện không ai biết nơi đáy biển sâu.
Được bao bọc trong sắc xanh thần bí này, Thousand Sunny tựa như một nhà thám hiểm quả cảm, kiên định tiến về những lĩnh vực chưa từng biết.
Các thành viên Đoàn Mũ Rơm nhao nhao chạy ra mạn thuyền, trên mặt họ tràn ngập sự hiếu kỳ và kinh ngạc tột độ. Mỗi người đều bị sự thần kỳ của biển cả thu hút sâu sắc, cứ như thể họ vừa bước vào một thế giới kỳ ảo hoàn toàn mới.
Họ ghé sát vào lan can Thousand Sunny, thân thể hơi nghiêng về phía trước, cố gắng thu trọn cảnh tượng kỳ vĩ dưới đáy biển vào mắt. Trong ánh mắt họ lấp lánh vẻ hưng phấn, tựa như những vì sao sáng chói, phản chiếu khát vọng và sự hướng tới đối với thế giới vô danh.
Luffy mở to mắt, miệng hơi há hốc, vẻ mặt không thể tin nổi. Chiếc mũ rơm mang tính biểu tượng của cậu khẽ lay động trong gió nhẹ, dường như cũng đang kinh ngạc trước cảnh tượng thần kỳ này.
"Oa nha! Cái này ngầu vãi!" Cậu hưng phấn thốt lên, giọng nói tràn đầy sự hồn nhiên và vui sướng của trẻ thơ. Cậu hơi nghiêng người về phía trước, hai tay nắm chặt lan can, dường như muốn cảm nhận sự quyến rũ của biển cả ở cự ly gần hơn.
Ánh mắt cậu tràn ngập sự tò mò vô tận, cứ như thể dưới đáy biển sâu thẳm này đang ẩn giấu vô số kho báu chờ cậu khám phá. Luffy nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười ấy như ánh dương, chiếu sáng cả Thousand Sunny.
Zoro thì khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lộ ra một tia lạnh lùng. Thân thể cường tráng của hắn đứng thẳng, vững chãi như một ngọn núi cao ngất, mang lại cảm giác an toàn mạnh mẽ.
Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào biển cả sâu thẳm, dường như đang suy tư điều gì đó. Mặc dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng, nhưng khó che giấu sự tán thưởng của hắn đối với kỳ cảnh dưới đáy biển này. "Hừ, biển cả này quả nhiên không hề tầm thường." Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp mà mạnh mẽ, phảng phất đang tuyên bố sự tồn tại của mình với đại dương.
Nami căng thẳng nắm chặt lan can, những ngón tay thon thả của cô hơi trắng bệch vì dùng sức. Đôi mắt cô mở to, lấp lánh ánh sáng, trong đó vừa có sự thưởng thức đối với vẻ đẹp của biển cả, lại vừa có nỗi lo lắng về những điều chưa biết.
Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào làn nước sâu thẳm, dường như muốn xuyên qua màn đêm vô tận, tìm kiếm những bí mật ẩn giấu bên trong. Trong lòng Nami tràn đầy mâu thuẫn, vẻ đẹp của biển cả khiến cô say mê, nhưng sự sâu thẳm vô định lại khiến cô cảm thấy bất an.
"Không biết dưới biển sâu này còn cất giấu bao nhiêu bí mật nữa đây." Cô nhẹ giọng nói, giọng nói mang theo một tia kính sợ. Mái tóc cô khẽ bay trong gió nhẹ, tựa như tâm trạng phức tạp, khó nắm bắt của cô.
Usopp thì há hốc mồm, mặt mày tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Đôi mắt hắn trợn tròn như chuông đồng, dường như không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. "Oa! Đây quả thực là một thế giới khác pro quá!" Hắn lớn tiếng kêu lên, giọng nói tràn ngập sự hưng phấn và chấn động.
Hắn khoa tay múa chân, dường như đang cố gắng miêu tả sự rung động trong lòng mình cho mọi người. Động tác của hắn khoa trương và hài hước, khiến người ta bật cười. Usopp không ngừng nhún nhảy, dường như không thể kiểm soát được sự kích động của bản thân.
Trên mặt hắn tràn đầy nụ cười vui vẻ, nụ cười ấy như ánh nắng, chiếu sáng cả Thousand Sunny. Trong lòng hắn tràn đầy sự tò mò đối với thế giới thần bí này, hắn tưởng tượng về đủ loại sinh vật kỳ diệu và kho báu có thể tồn tại dưới đáy biển sâu.
Sanji tao nhã tựa vào lan can, miệng ngậm một điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ bay lên xung quanh, tăng thêm vẻ thần bí cho anh. Trong ánh mắt anh tràn đầy sự say mê, cứ như thể đang thưởng thức một bức tranh tuyệt mỹ.
Sanji hơi nheo mắt lại, tận hưởng cảnh đẹp hiếm có này.
Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười quyến rũ. Cơ thể anh thả lỏng tựa vào lan can, dường như đã hòa làm một thể với toàn bộ biển cả.
Sanji luôn theo đuổi cái đẹp, và biển cả tuyệt mỹ này khiến anh hoàn toàn đắm chìm. Anh nhẹ nhàng nhả khói thuốc, làn khói chậm rãi tan ra trong không khí, giống như tâm trạng thảnh thơi của anh. Trong ánh mắt anh lóe lên ánh sáng dịu dàng, phảng phất đang tiến hành một cuộc đối thoại thầm lặng với đại dương.
Chopper thì hưng phấn nhảy cẫng lên, cơ thể nhỏ bé tràn đầy sức sống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu tràn ngập sự tò mò, đôi mắt sáng lấp lánh, cứ như thể vừa phát hiện ra kho báu quý giá nhất trên đời.
"Đẹp quá đi! Biển cả này chill phết!" Cậu vui sướng kêu lên, giọng nói trong trẻo và dễ thương. Móng của Chopper phát ra tiếng động nhẹ nhàng trên boong tàu, cậu lúc thì chạy đến nhìn bên này, lúc lại chạy sang bên kia, tràn đầy khao khát khám phá đối với vùng biển sâu thần bí này...