Cái đuôi của hắn cũng theo nhịp điệu vui sướng mà phe phẩy, như thể đang reo hò vì vẻ đẹp của biển cả.
Robin thì lẳng lặng ngắm nhìn biển sâu, dáng người nàng ưu nhã và tĩnh lặng. Ánh mắt nàng tràn đầy trí tuệ và suy tư, dường như có thể xuyên thấu màn đêm vô tận, nhìn thấy những bí mật và lịch sử ẩn sâu dưới lòng biển.
Mái tóc dài của nàng nhẹ nhàng phiêu động trong gió nhẹ, tăng thêm cho nàng một phần khí chất thần bí. "Trong lòng biển sâu này, ẩn giấu vô số lịch sử và bí mật," Rinan nhẹ giọng nói, âm thanh như làn gió nhẹ lướt qua dây đàn, êm ái và du dương.
Robin khẽ nhíu mày, rơi vào trầm tư. Rinan biết, dưới lòng biển sâu rộng lớn này, có thể ẩn chứa rất nhiều nền văn minh bị lãng quên cùng những câu chuyện đang chờ đợi mọi người khai quật.
Brook đàn ghita, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ. Bộ xương của hắn dưới ánh mặt trời lóe lên tia sáng kỳ dị, tựa như một sứ giả đến từ thế giới thần bí.
"Nha hô hố, biển sâu này thật đẹp đến ngỡ ngàng, đúng là chill phết!" Hắn vui vẻ cất tiếng hát, tiếng ca phiêu đãng trong gió biển, tràn đầy sức sống và niềm vui. Những ngón tay Brook linh hoạt nhảy múa trên dây đàn ghita, tấu lên giai điệu mỹ diệu.
Tiếng ca của hắn cùng âm thanh ghita đan xen vào nhau, tô điểm thêm một phần không khí lãng mạn cho biển sâu xinh đẹp này.
Rinan cũng không khỏi tán thưởng, mặc dù hắn đã không phải lần đầu tiên đến đây, nhưng mỗi lần nhìn thấy cảnh tượng này đều không khỏi chấn động. Rinan khẽ ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên vẻ cảm khái.
Ánh mắt hắn dõi theo biển cả thăm thẳm, như đang hồi tưởng những trải nghiệm trong quá khứ. Trong lòng hắn tràn đầy sự kính sợ thiên nhiên và cảm ngộ về sinh mệnh. Rinan thở dài một hơi, nói: "Biển cả này, mãi mãi vẫn thần bí và hùng vĩ như vậy.
Mỗi lần nhìn thấy nó, đều khiến người ta cảm thấy mình thật nhỏ bé và nhận ra khả năng vô hạn của sinh mệnh." Giọng hắn trầm thấp mà mạnh mẽ, tràn đầy tình cảm sâu lắng.
"Biển cả này, mãi mãi vẫn thần bí và hùng vĩ như vậy." Hắn nhẹ giọng nói, trong âm thanh tràn đầy sự kính sợ thiên nhiên. Tay hắn nhẹ nhàng đặt trên lan can, cảm nhận sự dao động của nước biển, như đang cùng biển cả tiến hành một cuộc đối thoại im lặng.
Ngay khi Rinan đang thưởng thức biển sâu, một âm thanh như làn gió u u lặng lẽ truyền đến: "Tới rồi, người được định mệnh chọn cuối cùng cũng đã đến." Âm thanh ấy như đến từ biển sâu xa xăm, mang theo một sức mạnh thần bí, tựa như lời triệu hoán cổ xưa, lan truyền trong nước biển một cách huyền ảo và thăm thẳm.
Âm thanh kia dường như xuyên qua vô tận thời không, mang theo sự lắng đọng của năm tháng và một niềm mong đợi không rõ, như đang kể về một truyền thuyết bị lãng quên.
Thân thể Rinan khẽ chấn động, như bị một dòng điện vô hình đánh trúng. Ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén, như hai thanh lợi kiếm tuốt khỏi vỏ, lóe lên ánh sáng cảnh giác và tò mò.
Hắn cấp tốc ngắm nhìn bốn phía, đầu như rađa nhạy bén xoay chuyển, ý đồ tìm kiếm nguồn gốc âm thanh. Lông mày hắn khóa chặt, trong lòng dâng lên vô số nghi vấn.
Âm thanh này rốt cuộc từ đâu mà đến? Người được định mệnh chọn là ai? Nhịp tim Rinan không tự chủ mà tăng tốc, hắn có thể cảm nhận được phía sau âm thanh này chắc chắn ẩn chứa một bí mật lớn.
"Các cậu có nghe thấy âm thanh gì không vậy?" Luffy kinh ngạc thốt lên. Trên mặt Luffy tràn đầy kinh ngạc và nghi hoặc, dưới chiếc mũ rơm quen thuộc, đôi mắt to tròn mở căng, như thể vừa chứng kiến chuyện bất khả tư nghị.
Miệng hắn hơi mở, lộ ra mấy chiếc răng trắng nõn, biểu cảm vừa kinh ngạc vừa hiếu kỳ. Ánh mắt hắn nhìn quanh, như một con thú nhỏ cảnh giác, tìm kiếm nguồn gốc của âm thanh thần bí kia.
Thân thể hắn hơi nghiêng về phía trước, hai tay nắm chặt lan can, như thể làm vậy có thể giúp hắn cảm nhận rõ hơn nguồn gốc âm thanh.
Nami nhíu mày, trong đôi mắt đẹp tràn đầy nghi hoặc, nàng nhìn chằm chằm Luffy. "Luffy, cậu có nghe nhầm không? Bọn tớ chẳng nghe thấy gì cả." Nàng khẽ nghiêng đầu, một lọn tóc vàng óng nhẹ nhàng phiêu động trong gió nhẹ.
Biểu cảm Nami nghiêm túc và chăm chú, nàng vừa nói, vừa khẩn trương quét mắt khắp vùng biển xung quanh, như thể đang xác nhận có điều gì bất thường hay không. Tay nàng không tự chủ mà siết chặt bản đồ hàng hải, tựa hồ đang tìm kiếm một tia an tâm từ trên đó.
Usopp cũng khẩn trương nhìn quanh, thân thể hắn khẽ run, đôi mắt không ngừng đảo. "Luffy, cậu đừng làm bọn tớ sợ chứ." Giọng hắn run rẩy và yếu ớt, như thể bị biển sâu thần bí này dọa cho phát sợ.
Trên trán Usopp lấm tấm mồ hôi mịn, trong tay hắn siết chặt chiếc ná cao su, như thể đó là thứ duy nhất hắn có thể dựa vào. Hai chân hắn hơi run rẩy, sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào nếu nguy hiểm xuất hiện.
Zoro thì vẻ mặt bình tĩnh, trên khuôn mặt lạnh lùng không chút gợn sóng. "Hừ, thằng nhóc nhà ngươi chắc chắn là nghe nhầm rồi." Zoro khoanh tay trước ngực, khẽ hất cằm, ánh mắt toát lên vẻ tự tin mạnh mẽ.
Thân thể hắn đứng vững chãi như pho tượng, như thể không có bất cứ điều gì có thể lay chuyển nội tâm hắn. Ba thanh kiếm của Zoro lặng lẽ treo bên hông, tản ra một khí tức khiến người ta an tâm.
Sanji rít một hơi thuốc, làn khói lượn lờ chậm rãi bay lên trước mặt hắn. "Luffy, cậu có phải bị ảo giác không đó?" Ánh mắt Sanji mang theo một tia trêu chọc, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Hắn thanh lịch tựa vào lan can, một chân hơi cong, chân còn lại nhẹ nhàng đung đưa. Sanji cầm một điếu thuốc vừa châm lửa trong tay, tàn thuốc đỏ lấp lánh trong bóng tối với ánh sáng yếu ớt.
Chopper cũng nghi hoặc nhìn Luffy, thân thể nhỏ bé của cậu tràn ngập tò mò và lo lắng. "Luffy, thật sự có âm thanh sao?" Giọng Chopper trong trẻo và non nớt, trong đôi mắt to tròn của cậu lóe lên vẻ mê mang.
Tai Chopper giật giật, như thể đang cố gắng lắng nghe âm thanh xung quanh. Cái đuôi của cậu nhẹ nhàng phe phẩy, cho thấy sự bất an trong lòng.
Robin thì có chút suy tư, trong đôi mắt sâu thẳm của nàng tràn đầy trí tuệ và suy nghĩ. "Luffy, cậu xác định là mình nghe thấy âm thanh đó?" Giọng Robin êm dịu và trầm ổn, ngón tay nàng nhẹ nhàng đặt trên cằm, rơi vào trầm tư.
Brook cũng ngừng động tác đàn hát của mình, thân thể cao gầy của hắn hơi nghiêng về phía trước, cây ghita trong tay nhẹ nhàng tựa vào lan can. "Nha hô hố, Luffy, cậu nghe thấy âm thanh gì vậy?" Giọng Brook trong gió biển nghe đặc biệt huyền ảo, trong hốc mắt trống rỗng của hắn dường như lóe lên ánh sáng hiếu kỳ.
Bộ xương của hắn dưới ánh mặt trời tản ra ánh sáng kỳ dị lộng lẫy, tựa như một sứ giả đến từ thế giới thần bí.
Luffy cũng nghĩ rằng mình nghe nhầm âm thanh nên không để tâm nữa. Hắn gãi đầu, chiếc mũ rơm quen thuộc trên đỉnh đầu khẽ rung theo động tác của hắn.
"Chắc là tớ nghe nhầm rồi." Giọng Luffy mang theo một tia nghi hoặc và phớt lờ. Sau đó hắn lại tiếp tục tựa vào lan can, ngắm nhìn cảnh đẹp dưới biển sâu.
Ánh mắt Luffy một lần nữa bị biển sâu thần bí và xinh đẹp hấp dẫn, trong lòng hắn mặc dù vẫn còn một tia nghi hoặc về âm thanh bí ẩn kia, nhưng giờ phút này hắn càng chuyên chú vào cảnh tượng khiến người ta phải thán phục trước mắt. Thân thể hắn hơi nghiêng về phía trước, hai tay nắm chặt lan can, như thể muốn cảm nhận rõ hơn từ cự ly gần sức hút của biển cả...
Thiên Lôi Trúc — mỗi chương một cảm xúc