Virtus's Reader
Hàn môn đích nữ hữu không gian

Chương 1103: CHƯƠNG 1102 : TIÊU TIỂU VƯƠNG GIA: DỊU DÀNG QUẤN QUÝT (MƯỜI BỐN)

U Châu phủ.

Chính viện Uông gia.

Diệp Nguyệt Oánh đứng dưới mái hiên, yên lặng nhìn tuyết trắng đang rơi ào ạt.

Cùng Lãnh thúc trở về đã nửa tháng, nàng lại trở thành cô nương sống nhờ nhà ngoại, mỗi ngày đều đúng giờ tới chính viện thỉnh an đại cữu mẫu.

Chỉ cần gặp phải đại cữu mẫu tâm tình không tốt, nàng đều sẽ bị bỏ mặc ngoài cửa hai ba khắc đồng hồ, bất kể hè nóng hay đông giá rét!

Diệp Nguyệt Oánh thờ ơ nhìn lướt qua tấm rèm cửa không hề lay động, trong lòng thầm nghĩ, vị đại cữu mẫu kia không biết lại bị ai chọc tức ở đâu, sáng sớm đã ở đây nổi cơn tam bành!

“Cô nương!”

Nghe nói Diệp Nguyệt Oánh lại bị đại phu nhân bỏ mặc ngoài phòng, bà vú Diệp thị vội vàng đưa lò sưởi tay tới cho nàng.

Diệp Nguyệt Oánh cười nhạt tiếp nhận lò sưởi tay, thấp giọng nói: “Ta không sao, chỉ là muốn uống canh củ mài, bà vú mau về sân làm cho ta.”

Diệp thị biết Diệp Nguyệt Oánh muốn sai mình đi, để tránh bị người trong chính viện nhìn thấy, lại muốn mượn cơ hội gây chuyện.

Diệp thị gật gật đầu, bước nhanh rời khỏi chính viện.

Vừa ra sân, trong mắt Diệp thị liền chứa đầy nước mắt, nghĩ đến khi vừa đưa lò sưởi tay, chạm phải bàn tay lạnh như băng của cô nương nhà mình, trong lòng liền nhịn không được dâng lên sự phẫn hận.

Uông đại phu nhân dù sao cũng là mợ ruột của cô nương, nhưng lại hoàn toàn không có tấm lòng nhân từ của bậc trưởng bối.

Cô nương tốt của bà, chính là hòn ngọc quý trên tay của Diệp gia, khi lão gia và phu nhân còn sống, đó là yêu thương như châu báu, đã từng chịu đựng sự ấm ức như vậy bao giờ chưa?

Nhưng hôm nay, bởi vì Diệp gia không còn, lại trở thành nơi Uông đại phu nhân trút giận.

Nhìn tuyết càng rơi xuống càng lớn, Diệp thị đã nghĩ thầm đi sân lão phu nhân, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại thở dài từ bỏ.

Cô nương không muốn lão phu nhân khó xử, càng không muốn vì nàng mà làm lão phu nhân cùng đại phu nhân sinh ra hiềm khích, như vậy chỉ có thể tự mình chịu khổ.

Trong thượng phòng, chậu than cháy hồng rực, toàn bộ căn phòng ấm áp như xuân.

Uông đại phu nhân ngồi trên bàn trang điểm, ung dung thong thả lựa chọn trang sức, Uông đại cô nương cùng Uông nhị cô nương ngồi bên cạnh trên bàn cơm, uống cháo nấm tuyết nóng hổi.

Uống xong một chén cháo, Uông đại cô nương mới mang tính tượng trưng mở miệng hỏi một câu: “Mẫu thân, người còn chưa gọi Nguyệt Oánh vào sao?”

Uông đại phu nhân còn chưa đáp lại, Uông nhị cô nương liền lên tiếng trước: “Nên làm nàng ở bên ngoài tỉnh táo lại, cô nương nhà ai lại giống nàng, vừa ra khỏi cửa đã hai tháng rồi?”

“Nàng không cần thanh danh, nhà chúng ta còn cần đâu.”

“Nàng hiện giờ đang sống nhờ ở nhà chúng ta, mọi hành động đều liên quan đến danh dự Uông gia, nàng vừa ra ngoài đã hai tháng, muốn cho người ngoài đã biết, không biết người ngoài sẽ nói gì về nhà chúng ta đâu.”

Uông đại cô nương không phản bác muội muội mình, cũng tự động lờ đi những lời khoa trương của muội muội.

Diệp Nguyệt Oánh là đi theo Lãnh Phong ra cửa, có trưởng bối đi theo, cũng không tính là quá đáng.

Các nàng chỉ là muốn tìm cớ làm khó Diệp Nguyệt Oánh thôi.

“Chính là bên ngoài đang rơi tuyết, nếu là đem nàng đông lạnh đến hỏng người, tổ mẫu bên kia sợ là khó mà ăn nói.”

Uông nhị cô nương lập tức bĩu môi hừ lạnh: “Tổ mẫu chính là bất công, Diệp Nguyệt Oánh cả ngày mặt lạnh như tiền, cứ như người khác đều mắc nợ nàng vậy, thật không hiểu vì sao tổ mẫu lại thích nàng?”

Lúc này, Uông đại phu nhân mở miệng, cười nói với hai nữ nhi: “Tổ mẫu của các ngươi là thương tiếc nàng, ai bảo cha mẹ người ta đều đã qua đời đâu.”

Uông nhị cô nương trực tiếp tiếp lời: “Nàng cũng thật đủ số cứng, người Diệp gia đều đã chết hết, chỉ còn mình nàng sống sót.”

Lời này thật sự có chút ác độc, nhưng Uông đại phu nhân cùng Uông đại cô nương lại đều vẻ mặt bình thản, có thể thấy được mẹ con ba người thường xuyên tụ tập nói những chuyện này.

Uông đại phu nhân thấy thời gian cũng đã gần đủ, liền sai nha hoàn đi gọi Diệp Nguyệt Oánh vào nhà.

Diệp Nguyệt Oánh sắc mặt bình tĩnh đi vào trong nhà, đúng quy củ hành lễ với Uông đại phu nhân: “Kính thỉnh an đại cữu mẫu.”

Uông đại phu nhân lộ ra nụ cười hòa nhã, quan tâm hỏi Diệp Nguyệt Oánh cuộc sống hằng ngày, mặc kệ nàng nói cái gì, Diệp Nguyệt Oánh đều vẻ mặt bình tĩnh, không hùa theo, không tức giận.

Nhìn khuôn mặt như người gỗ của Diệp Nguyệt Oánh, Uông đại phu nhân cùng hai nữ nhi của nàng đều cảm thấy cạn lời, nói qua loa vài câu, liền sai nàng rời đi.

Ra chính viện, Diệp Nguyệt Oánh liền thở phào một hơi thật dài.

Tuyết Hoa biết Diệp Nguyệt Oánh trong lòng ấm ức, nhỏ giọng an ủi nói: “Cô nương, chúng ta hãy nhẫn nhịn một chút, chờ lão phu nhân định hôn sự cho người, thì tốt rồi.”

Diệp Nguyệt Oánh lộ ra nụ cười khổ, thật sự sẽ tốt hơn sao?

Có thể nào lại là từ một lồng sắt này sang một lồng sắt khác đâu?

Nàng chỉ là một cô gái mồ côi, không có nhà mẹ đẻ để nương tựa, thật sự có thể tìm được một gia đình chồng toàn tâm đối đãi nàng?

Nghĩ đến đây, trong đầu Diệp Nguyệt Oánh lại lần nữa không tự chủ được hiện ra một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, rõ ràng thân phận tôn quý, nhưng lại không hề phô trương, yêu cười đến thế, ôn hòa đến thế.

Hắn nhất định có một gia đình hạnh phúc, có người nhà yêu thương hắn hết lòng, cho nên mới sẽ lộ ra nụ cười ấm áp như vậy.

Diệp Nguyệt Oánh lắc đầu, sao nàng lại nghĩ đến hắn?

“Đi thôi, đến sân bà ngoại.”

“Nguyệt Oánh, đợi ta!”

Diệp Nguyệt Oánh cùng Tuyết Hoa khi đi ngang qua hồ sen, Uông nhị cô nương đột nhiên từ sau lưng đuổi theo tới, Diệp Nguyệt Oánh nhíu mày, cũng không hề chậm lại bước chân.

Nàng sở dĩ nhẫn nhịn đại cữu mẫu làm khó, là không muốn làm lớn chuyện, khiến bà ngoại khó xử, Uông gia nhận nuôi nàng mấy năm qua, bà ngoại đã từng xảy ra tranh chấp với đại cữu mẫu, nàng không muốn lại nhìn thấy người già tóc bạc vì chính mình phải cúi đầu trước con dâu.

Bất quá, điều này cũng không có nghĩa là nàng dễ bị bắt nạt.

Uông nhị cô nương đuổi theo một lúc lâu, mới thở hổn hển đuổi kịp Diệp Nguyệt Oánh.

Vừa đến gần, Uông nhị cô nương liền bắt đầu làm khó: “Diệp Nguyệt Oánh, ngươi bị điếc sao, ta vừa mới gọi ngươi mà ngươi không nghe thấy sao? Vì cái gì không dừng lại chờ ta?”

Diệp Nguyệt Oánh không nói một lời, chỉ là nhìn về phía Uông nhị cô nương ánh mắt có chút lạnh lẽo.

Uông nhị cô nương còn muốn mắng vài câu, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Diệp Nguyệt Oánh, lại có chút sợ hãi.

Đừng nhìn ngày thường nàng cùng đại tỷ tỷ mọi chuyện đều lấn át Diệp Nguyệt Oánh, trong nhà có đồ tốt gì, cũng đều là các nàng chọn lựa trước, phần còn lại mới đến lượt Diệp Nguyệt Oánh.

Nhưng nếu thật sự đối mặt với Diệp Nguyệt Oánh, các nàng lại không dám.

Đơn giản là, ánh mắt của Diệp Nguyệt Oánh quá khủng bố, có đôi khi khiến các nàng lạnh sống lưng.

Diệp Nguyệt Oánh: “Có việc thì nói, không có việc gì ta có thể đi rồi.”

Uông nhị cô nương bị thái độ lãnh đạm của Diệp Nguyệt Oánh khiến cho tức giận: “Diệp Nguyệt Oánh, ngươi thái độ gì vậy? Nhà ta thu lưu ngươi, nuôi dưỡng ngươi nhiều năm như vậy, ngươi phải biết ơn.”

“Ngươi có biết hay không, ngươi thật sự rất vô giáo dưỡng, thật không biết cha mẹ ngươi trước kia đã dạy dỗ ngươi thế nào?”

Lời này vừa ra, ánh mắt Diệp Nguyệt Oánh lập tức thay đổi, bọn họ có thể nói nàng, nhưng không thể nói cha mẹ nàng!

Diệp Nguyệt Oánh một tay túm chặt quần áo trước ngực Uông nhị cô nương, một cái kéo mạnh, trực tiếp kéo người đến bên hồ nước, khiến nàng ngửa người ra sau.

“A ~”

Uông nhị cô nương cho rằng Diệp Nguyệt Oánh muốn đem nàng ném vào hồ sen, sợ đến mức nắm chặt tay Diệp Nguyệt Oánh, đến lời cũng không nói ra được.

Diệp Nguyệt Oánh ánh mắt lạnh lẽo nhìn Uông nhị cô nương: “Lần sau ngươi mà còn dám nói xấu cha mẹ ta, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn chìm xuống đáy hồ, đã biết chưa?”

Uông nhị cô nương bị sát khí trong mắt Diệp Nguyệt Oánh sợ đến mức liên tục gật đầu.

Diệp Nguyệt Oánh hơi dùng sức một chút, liền đem Uông nhị cô nương kéo lên, sau đó nàng giúp nàng sửa sang lại một chút quần áo, ôn nhu nói: “Vừa mới chúng ta ở đùa giỡn, đúng không?”

Uông nhị cô nương mặt trắng bệch liên tục gật đầu.

Diệp Nguyệt Oánh buông ra nàng: “Đã là đùa giỡn, những người khác không cần phải biết, đúng hay không?”

Uông nhị cô nương lại lần nữa gật đầu.

Diệp Nguyệt Oánh nhìn sâu vào Uông nhị cô nương, xoay người, ra hiệu cho Tuyết Hoa đi theo, sau đó trực tiếp nghênh ngang rời đi.

Hai người đi rồi, hai nha hoàn của Uông nhị cô nương mới phản ứng lại, vội vàng qua đỡ Uông nhị cô nương sắc mặt trắng bệch.

(Hết chương này)

✶ Fb.com/Damphuocmanh. ✶ Truyện Phước Mạnh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!