**CHƯƠNG 21: PHƯỢNG LAI NGHI, Ý TẠI NGÔN NGOẠI**
Minh Di cũng không quá để tâm, dù sao nàng cũng chẳng phải đến đây để ăn uống vui chơi, chuyện này giống như món thịt rừng kia, có thì ăn một bữa, không có cũng chẳng mong nhớ gì.
Lại không phải là rượu...
Đêm nay đặc biệt lạnh lẽo, trong phòng tuy đã đốt địa long nhưng Minh Di vẫn cảm thấy lòng bàn chân lạnh buốt, tự nhiên chẳng chút do dự mà rúc vào bên cạnh Bùi Việt. Có sẵn một cái lò sưởi sống, không dùng thì phí. Bùi Việt ngủ thế nào Minh Di không rõ, nhưng nàng đêm nay lại ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã sớm không còn bóng người, Minh Di chải chuốt trang điểm rồi theo lệ đi thỉnh an Tuân thị.
Nàng không để bà vú đi theo, chỉ có Thanh Hòa tháp tùng đến Xuân Cẩm Đường. Đêm qua tuyết rơi lác đác, sáng nay trong viện đã kết một tầng băng mỏng. Minh Di sợ lạnh, mặc vào chiếc áo da thú mới may, trong lòng ôm một chiếc lò sưởi nhỏ, xem như cũng thoải mái. Trước kia nàng chưa bao giờ dùng mấy thứ này, giờ đây lại một khắc cũng không rời tay.
Trên đường đi, Thanh Hòa hỏi: "Hôm nay tôi vẫn đi nghe ngóng tin tức chứ?"
Minh Di nói: "Không có việc gì thì cứ đi dạo khắp nơi, lưu ý kỹ động tĩnh của Hình bộ và Tiêu gia."
Đêm qua Bùi Việt tìm nàng đòi ngân phiếu của Tiêu gia, có thể thấy hắn đã tra đến đầu Tiêu Trấn. Hiện giờ Tiêu Trấn đã bị ghi tên ở Hình bộ và chỗ Bùi Việt, một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, Tiêu Trấn dù thế nào cũng không thoát được thân.
Hôm kia Bùi Việt bày ra Hồng Môn Yến, chắc chắn đã đánh động Tiêu Trấn. Tâm phúc ám vệ không thể sống sót trở về, phía Tiêu Trấn nhất định đang sốt ruột. Lúc này đặt trước mặt lão chỉ có hai con đường. Một là dứt khoát tàn nhẫn hơn, một đao giết chết cha nàng; hai là tạm thời thu tay, bảo toàn bản thân, nhưng một khi Bắc Yến giao cha nàng vào tay Hoàng đế, chuyện sau đó sẽ không còn nằm trong tầm kiểm soát của lão nữa.
Dựa trên hiểu biết của nàng về Tiêu Trấn, khả năng lão mạo hiểm hành động là lớn nhất.
Nếu Bùi Việt truy tra thì đương nhiên là tốt nhất. Nếu con cáo già này án binh bất động, nàng không ngại đẩy thêm một tay, ép Tiêu Trấn hiện nguyên hình.
Vì vậy tạm thời, nàng cứ tĩnh quan kỳ biến.
Hơn nữa, đối với nàng lúc này, chuyện của cha còn cấp bách và hóc búa hơn cả Tiêu Trấn.
Ngồi nhìn cha rơi vào tay Cẩm y vệ, Minh Di thực sự khó lòng yên tâm. Vụ án năm đó chính là do Cẩm y vệ thụ lý, Tam Pháp Ty đều không thể nhúng tay vào, trong đó liệu có ẩn tình gì khác, ai mà nói chắc được?
Biểu đệ là người thông tuệ thấu đáo như thế, tuyệt đối không thể tự ví mình với Lý Thế Dân, có thể thấy chỉ cần là tội danh Cẩm y vệ muốn định thì không có gì là không làm được. Một khi cha thực sự rơi vào tay Cẩm y vệ, họ chưa chắc sẽ không biến một vụ án đầy nghi vấn thành một vụ án sắt đá không thể lật lại.
Vẫn phải tìm cách bắt liên lạc với cha.
Chân trời mây tầng lớp lớp, như tảng đá lớn đè nặng lên tim Minh Di, nàng nắm lấy cổ tay Thanh Hòa, thấp giọng hỏi: "Hai lần đều không gặp được người của cha sao?"
Thanh Hòa nghiến răng, đáy mắt xẹt qua một tia sắc lạnh, hận thấu xương nói: "Người Bắc Yến nhốt Hầu gia trong một cái lồng sắt đen kịt, nhìn không thấy, chạm không được, tối tăm không thấy ánh mặt trời. Tám người trong Thập Bát La Hán vây quanh ông ấy, tấc bước không rời, tôi căn bản không có cách nào tiếp cận. Mấy lần thổi ám hiệu nhưng trong lồng sắt không hề có hồi âm, tôi thực sự lo lắng cho thân thể của Hầu gia."
Minh Di nghe vậy, đáy mắt hiện lên hàn quang: "Giao thủ với Thập Bát La Hán, ngươi có mấy phần nắm chắc?"
Thập Bát La Hán là thị vệ ngự dụng dưới trướng hoàng thất Bắc Yến, không chỉ mỗi người đều có võ công đỉnh cao, mà sau khi kết trận lại càng thiên hạ vô địch. Uy lực của tám người kết trận tuy không bằng mười tám người, nhưng cũng không phải là cao thủ bình thường có thể đối phó.
Thanh Hòa nhíu mày nói: "Đánh đơn lẻ, bọn họ không phải đối thủ của tôi, nếu kết trận, dù có thắng, tôi cũng sẽ trọng thương."
Minh Di không thể nhìn Thanh Hòa bị thương, nàng xoa xoa chân mày nói: "Xem ra vẫn phải lấy được món bảo vật kia trước."
Một khi thần binh trong tay, dù Thập Bát La Hán có lên hết cũng không thành vấn đề.
Muốn cứu cha, không có món bảo vật kia là không được.
"Để ta nghĩ cách nghe ngóng tung tích của nó."
*
Trong lúc suy nghĩ đã đến thượng phòng, hôm nay Xuân Cẩm Đường đặc biệt náo nhiệt.
Nhị thái thái và Tam thái thái đều dẫn theo con gái tụ tập bên chỗ Tuân thị.
Minh Di hành lễ vấn an các vị thái thái trước, các cô nương thấy nàng đến cũng nhao nhao chào hỏi nhiệt tình. Ba vị thái thái ngồi ở phía trên, các cô nương thì ngồi quanh lò sưởi ở phía dưới, tay đều cầm kim chỉ thêu thùa. Ngoài ra, còn có mấy vị con dâu đứng hầu bên cạnh mẹ chồng.
Địch hệ của Bùi gia có tổng cộng ba phòng, có bảy vị thiếu gia: Đại gia Bùi Thừa Bân, Tam gia Bùi Việt, Tứ gia Bùi Thừa Hằng, Ngũ gia Bùi Thừa Lâm, Lục gia Bùi Thừa Khác, Bát gia Bùi Thừa Hứa và Thập tam thiếu Bùi Thừa Huyền. Ngoại trừ Bùi Việt, Đại gia và Ngũ gia đều đã cưới vợ.
Mà vị Đại thiếu phu nhân và Ngũ thiếu phu nhân này tình cờ đều là con dâu của Nhị thái thái Mâu thị, nhưng lại có sự phân biệt thân sơ rõ rệt. Ngũ thiếu phu nhân Diêu thị đứng sát bên cạnh mẹ chồng, còn Đại thiếu phu nhân Tạ thị lại đứng nép ở phía ngoài. Minh Di đến đây mấy ngày, xem như đã hiểu rõ.
Nhị thái thái Mâu thị này thực chất là kế thất, trước kia Nhị lão gia đã từng cưới một người vợ, sinh ra Đại gia và Đại cô nương rồi mới qua đời, vì vậy Đại thiếu phu nhân thực chất là phải sống dưới trướng mẹ chồng kế, rõ ràng là khá gian nan.
Minh Di không có thói quen đứng hầu hạ người khác, thấy Lục cô nương Bùi Y Ngữ vẫy tay với mình, nàng liền dứt khoát ngồi xuống cạnh các cô nương.
Nhị thái thái thấy vậy, nhíu mày liếc Tuân thị một cái, ánh mắt đó chỉ thiếu nước nói thẳng ra là: Con dâu chị sao chị không dạy dỗ quy củ cho nó?
Tam thái thái Chu thị thì không biểu lộ gì. Bà quanh năm bị một phòng di nương đè đầu cưỡi cổ, vốn dĩ trầm mặc ít nói, không thích lo chuyện bao đồng, huống hồ lần trước Minh Di chỉnh đốn nhà bếp cũng xem như gián tiếp giúp bà, bà chẳng có lý do gì để cùng Nhị thái thái làm khó Minh Di.
Tuân thị nhận được ánh mắt chất vấn của em dâu, lặng lẽ vuốt ve tóc mai. Lần trước con gái về nhà mẹ đẻ đã dặn đi dặn lại bà phải đối xử tốt với Minh Di, thêm vào đó Minh Di riêng tư thực sự rất biết điều, Tuân thị không nỡ bày ra dáng vẻ mẹ chồng với nàng.
Thế là bà liền lảng sang chuyện khác: "Đúng rồi, tháng sau là thọ thần của Hoàng hậu nương nương, đưa vị cô nương nào vào cung, hai vị em dâu nên có dự tính, cần phải chuẩn bị sớm. Tuy nói trong phủ tự có thọ lễ dâng lên, nhưng cô nương được đưa vào cung ít nhiều cũng phải bày tỏ lòng hiếu thảo. Cả kinh thành đều nhìn vào Bùi gia chúng ta, vạn lần không thể để người ta chê cười."
Mâu thị và Chu thị đều có con gái đích xuất, đương nhiên là muốn để con gái nhà mình đi, gần như không cần bàn bạc.
Nhị thái thái Mâu thị hạ thấp giọng hỏi: "Chị dâu, từ sau khi Lý gia xảy ra chuyện, hai năm trước Bệ hạ đều không tổ chức thọ thần cho Nương nương, năm nay sao đột nhiên nói làm là làm?"
Tuân thị nói: "Năm nay là thọ chẵn, lại có sứ thần vào kinh, Bệ hạ ít nhiều cũng phải nể mặt quốc mẫu."
Mâu thị hiểu ý, gật đầu không hỏi thêm nữa.
Tuân thị lại nói: "À, hôm nay các em đến cũng tốt, có chuyện này cần các em giúp chị cân nhắc đưa ra ý kiến."
Nói đoạn, bà vẫy tay với bà vú đang đợi bên bình phong: "Khiêng thọ lễ dâng lên Nương nương vào đây."
Chẳng mấy chốc, mười đại nha hoàn cẩn thận khiêng một bức bình phong mười hai tấm từ gian phòng phía Tây vào gian phòng phía Đông.
Bức bình phong này thực sự rất lớn, có đủ mười hai tấm, vừa vào cửa đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.
Khung làm bằng gỗ tử đàn thượng hạng, trên thêu những hoa văn cung đình rực rỡ phức tạp, ngụ ý hoa khai phú quý, tùng hạc diên niên. Mỗi đường kim mũi chỉ đều xuất thân từ bàn tay của những thợ thêu mời từ Tô Hàng, một bức bình phong lớn như vậy, ít nhất cũng phải mất nửa năm mới hoàn thành. Ngoài kỹ thuật thêu tinh xảo, xung quanh bình phong còn khảm ngà voi, đá ngọc bích, xà cừ và các loại đá quý khác, màu sắc lộng lẫy, công nghệ tuyệt luân.
Sự hoa lệ như thế này, cũng chỉ có Trung cung Hoàng hậu mới xứng đáng.
Mâu thị vừa trầm trồ khen ngợi, vừa nói ra nỗi lo lắng của mình: "Chị dâu, bức bình phong này đương nhiên là tinh xảo xa hoa, nhưng cứ cảm thấy thiếu đi chút thanh nhã..."
Tuân thị nghe đến đây, vô tình liếc nhìn Minh Di đang ngồi trong đám đông, cười khổ nói: "Em dâu, giờ chúng ta không cầu nổi bật, chỉ cầu không sai sót."
Mâu thị lập tức hiểu ra.
Kể từ khi Bùi gia từ chối hôn sự của Hoàng hậu, Hoàng hậu đối với Bùi gia vốn chẳng mấy thiện cảm, thay vì dâng những thọ lễ khác dễ bị người ta bắt bẻ, thà cứ làm cho đúng quy củ, ít nhất Hoàng hậu nhìn vào số bạc lớn đổ vào đây cũng không nói được gì.
Dù sao một bức bình phong như thế này, không phải đại tộc thì thực sự không tặng nổi.
Lúc này Chu thị xen vào: "Tôi thấy bức bình phong này đã hoàn thành rồi, không biết chị dâu muốn chúng tôi giúp đưa ra ý kiến gì?"
Tuân thị chỉ vào một khoảng trống ở góc trên bên phải bức bình phong: "Các em nhìn chỗ để trống kia xem?"
Mâu thị và Chu thị lần lượt nhìn qua: "Sao vậy?"
Tuân thị giải thích cho mọi người: "Theo bố cục ban đầu của họa sĩ, chỗ này nên thêu bốn chữ 'Phượng Lai Nghi'. Nhưng tôi lại cảm thấy chữ thêu ra không có phong cốt bằng chữ viết, vốn định mời Việt nhi hạ bút, nhưng lại không chắc làm như vậy thì phía Nương nương có vừa ý không?"
Mâu thị lập tức nói: "Sao có thể không vừa ý? Việt nhi chịu động bút, Nương nương chắc chắn là vui mừng còn không kịp... Tôi cũng thấy thêu không đẹp bằng viết, cứ để Việt nhi viết đi."
Chu thị cười nói: "Tôi chỉ sợ Việt nhi không chịu thôi."
Hoàng hậu dù sao cũng là mẹ của Thất công chúa, Bùi Việt đề chữ cho bình phong, khó tránh khỏi có hiềm nghi nịnh bợ Hoàng hậu. Với tính cách của hắn, chưa chắc đã đồng ý.
Tuân thị cười khổ: "Chị cũng lo không mời nổi vị Phật này, cho nên mới không quyết định được..."
Nào ngờ lúc này, Minh Di đang ngồi phía dưới bỗng nhiên lên tiếng:
"Đừng đề chữ, cũng không cần thêu chữ, không cần thêm bất cứ thứ gì cả!"
Vừa rồi nàng vẫn luôn vểnh tai nghe chuyện của Hoàng hậu đến xuất thần.
Lời vừa thốt ra mới thấy lỡ lời, ngước mắt lên, quả nhiên thấy cả phòng đều kinh ngạc nhìn mình.
Tuân thị thắc mắc hỏi: "Minh Di, ý con là không cần gì cả? Cứ để trống như vậy sao?"
Minh Di thầm cười khổ trong lòng.
Phượng Lai Nghi, Lý Lận Nghi...
Bà ấy sẽ không muốn nhìn thấy chữ "Nghi" đó đâu.
Đến lúc bốn chữ đó đề lên, không chỉ tâm huyết của Bùi gia đổ sông đổ biển, mà còn e rằng sẽ rước lấy phiền phức.
Hà tất phải thế.
Minh Di khôi phục thần sắc như thường, chỉ vào bức bình phong nghiêm túc giải thích:
"Mẹ, cả bức tranh thêu có chỗ chi tiết có chỗ giản lược, bố cục đã rất thỏa đáng rồi, đề thêm chữ thực sự là dư thừa. Bảo thợ thêu thêu thì nét chữ không đủ linh động, làm hỏng phong cách của cả bức tranh. Còn để Tam gia hạ bút..." Minh Di bật cười, "Thư pháp của Tam gia đương nhiên là quán tuyệt, nhưng lại cảm thấy không hẳn phù hợp với ý cảnh của cả bức tranh. Người ta thường nói 'quá mãn tắc khuy' (đầy quá thì vơi), chi bằng cứ để trống đi ạ."
Tuân thị nghe vậy rơi vào trầm mặc.
Thực tế, từ bố cục ban đầu mà xét, đề chữ vốn không có gì là không được. Chỉ là có bao nhiêu người ở đây, Minh Di lại là lần đầu tiên đưa ra ý kiến, nếu làm mẹ chồng mà phản bác nàng, e rằng sẽ khiến con dâu khó xử.
Cân nhắc kỹ lưỡng, Tuân thị nói: "Nói cũng có lý, quá mãn tắc khuy, chắc hẳn Nương nương cũng có thể hiểu được tấm lòng của chúng ta."
Lý gia chẳng phải chính là 'quá mãn tắc khuy' đó sao?
Năm đó Lý Lận Chiêu kia kinh tài tuyệt diễm biết bao, một mai thân tử, phe cánh Đông cung được hắn bảo vệ đều sụp đổ theo.
Minh Di thấy Tuân thị đồng ý với lời mình, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng vốn nhạy bén, nhận ra mẹ chồng là vì muốn vẹn toàn cho nàng nên mới đồng ý đề nghị này, không nỡ để mẹ chồng khó xử, nàng lập tức nghĩ ra một ý tưởng khác: "Mẹ, hay là ở chỗ đó thêu một con chim sẻ, cũng hợp với ý 'Phượng Lai Nghi', thấy sao ạ?"
Chỗ đó ngay trên mái hiên, thêu một con chim sẻ, chẳng phải càng hợp cảnh sao?
Mắt Tuân thị sáng lên, khen ngợi: "Ý hay, Minh Di của chúng ta thật thông minh!"
Mâu thị ngoài mặt phụ họa, trong lòng lại nghĩ, một đứa con dâu từ quê lên mà lại được tâng bốc như bảo vật vậy.
Tuân thị lại nói về chuyện vào cung chúc thọ: "Y Đồng tuổi không còn nhỏ nữa, nên đi lộ diện một chút. Dứt khoát lần này bốn vị cô nương cùng đi."
Tứ cô nương Bùi Y Đồng và Thất cô nương Bùi Y Hạnh đều là cô nương của Nhị phòng, trong đó Thất cô nương là đích xuất.
Bình thường Mâu thị chỉ cưng chiều Thất cô nương đích xuất của mình, đi đâu cũng không thích mang theo Tứ cô nương Bùi Y Đồng, giờ đây Y Đồng đã đến tuổi cập kê, không thể cứ giấu mãi được. Y Đồng nhận được lời dặn của Đại bá mẫu, trong lòng đương nhiên vui mừng, lập tức dẫn các muội muội tạ ơn.
Tuân thị lại vung tay lên: "Lát nữa bảo nương tử ở phòng kim chỉ đo thân cho các con, may y phục mới để vào cung bái thọ, lại đánh thêm một ít trang sức nữa."
Các cô nương càng thêm hân hoan khôn xiết.
Mâu thị khoanh tay, hừ nhẹ một tiếng không mặn không nhạt.
Lại mua chuộc lòng người.
Gần trưa, Tuân thị cho mọi người lui ra, giữ Minh Di lại dùng bữa.
Hôm nay chỉ có hai mẹ chồng nàng dâu, không ra gian ngoài mà ngồi tạm trên giường sưởi ở gian phòng ấm dùng bữa.
Sau bữa ăn, Minh Di chủ động rót trà cho mẹ chồng, hỏi về chuyện của Đế - Hậu:
"Mẹ, vừa rồi nghe mẹ nói chuyện với Nhị thẩm, con nghe không hiểu lắm. Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương tình cảm không hòa thuận sao ạ?"
Tuân thị thấy Minh Di ngơ ngác, vội kéo nàng ngồi xuống bên cạnh: "Con ngoan, sau này Hoàng hậu nhất định sẽ tuyên con vào cung, mẹ không thể không nói chuyện này cho con biết, con để tâm một chút, gặp Hoàng hậu vạn lần không được nói sai lời."
Bà lược thuật qua chuyện của Lý gia trước, rồi mới nhắc đến Đế - Hậu: "Kể từ khi Thất hoàng tử bị quản thúc, Đế - Hậu ròng rã hơn hai năm không qua lại với nhau. Cho đến gần một năm nay, Thất công chúa ở giữa hòa giải mới thấy khởi sắc. Nghe nói Bệ hạ thỉnh thoảng còn sai người ban thưởng đến Khôn Ninh cung, chỉ là tính tình Nương nương ngạo khí, đến nay vẫn chưa có hồi âm."
Minh Di đương nhiên quá rõ tính tình của Hoàng hậu, Hoàng hậu làm vậy thực sự không có gì lạ.
Lũng Tây Lý thị vốn là danh môn, Hoàng hậu năm đó vốn đã không mấy coi trọng vị Hoàng đế đi lên từ quân công.
Minh Di lại hỏi: "Lần trước đánh mã cầu nghe người ta nói, phượng thể của Nương nương không được khỏe ạ?"
Tuân thị thở dài: "Quả thực là không tốt lắm. Kể từ khi tin Lý Lận Chiêu tử trận truyền về kinh thành, Nương nương liền lâm bệnh liệt giường. Sau đó những đòn đả kích liên tiếp ập đến càng khiến thân thể bà ấy hoàn toàn suy sụp. Ba năm nay lúc tốt lúc xấu, lần trước mẹ vào cung bái kiến là hai tháng trước, sắc mặt dường như tốt hơn trước một chút, chỉ là vẫn gầy yếu vô cùng..."
Tim Minh Di đau nhói, một hồi lâu không nói gì.
"Mẹ yên tâm, khi vào cung con nhất định sẽ cẩn ngôn thận hành."
Tuân thị lại mắng nàng: "Từ lúc con vào cửa đến nay, mẹ chẳng thấy trên người con viết hai chữ 'cẩn thận' ở đâu cả. Hoàng cung mà con cũng dám lẻn vào, còn chuyện gì mà con không dám làm nữa? Sau này chỉ cần không gây gổ với Thất công chúa là mẹ đã thắp hương bái Phật rồi."
Miệng thì mắng nhưng trong lòng thực sự vui mừng, bà vốn lo lắng con dâu từ quê lên sẽ hẹp hòi tiểu khí, giờ xem ra Minh Di không có thói xấu đó.
Minh Di cười khàn giọng: "Con có chừng mực mà."
"Chừng mực thì có, nhưng cũng không nhiều lắm đâu..."
"......"
Sau bữa trưa, Minh Di định về phòng nghỉ ngơi, nhưng Tuân thị không cho nàng đi:
"Hôm nay đừng đi, lát nữa theo mẹ đến nghị sự sảnh. Từ ngày mười sáu đến hai mươi tháng sau là yến tiệc cuối năm thường niên của Bùi gia chúng ta, cả tộc đều trông chờ vào việc chia hoa hồng. Lúc đó chuyện này nối tiếp chuyện kia, con là vợ của Việt nhi, nên gánh vác trọng trách. Chiều nay theo mẹ học cách quán xuyến việc vặt trong phủ..."
Minh Di bị Tuân thị giữ lại, giấc ngủ trưa cũng không thành, liền đi nghị sự sảnh, bận rộn mãi đến cuối giờ Thân mới trở về Xuân Cẩm Đường.
Có lẽ cảm thấy nhiều lời ở nghị sự sảnh không tiện nói thẳng, Tuân thị đặc biệt để Minh Di cùng bà xem sổ sách bên lò sưởi trong gian phòng ấm. Lần này lật xem là tổng sổ sách chia hoa hồng mấy năm qua, Tuân thị tỉ mỉ giảng giải cho Minh Di những điểm mấu chốt và quy tắc trong đó. Đang nói, bỗng cảm thấy vai nặng trĩu, nhìn lại thì thấy người con gái thanh tú kia đã tựa vào vai bà ngủ khò khò.
Tuân thị nhất thời dở khóc dở cười.
Đây mà là con gái thì nhất định phải mắng cho một trận, còn con dâu thì đành phải nhẫn nhịn một chút vậy.
Cái nhịn này kéo dài gần nửa canh giờ.
Minh Di chưa tỉnh, bà cũng không tiện cử động.
Giờ truyền cơm đã đến, các bà vú nhìn tình hình trong phòng, đều sốt ruột ngoài rèm, thời tiết thế này, thức ăn ra khỏi nồi là dễ nguội, hâm lại thì hương vị lại kém đi.
Trong lòng thầm nghĩ vị Thái thái này cũng quá nuông chiều con dâu rồi.
May mà không lâu sau, từ hành lang phía trước có một bóng người cao lớn đi tới.
Tuân thị hôm nay giữ Minh Di lại học sổ sách, liền đặc biệt dặn dò phòng gác cổng, bảo Bùi Việt đến Xuân Cẩm Đường dùng bữa tối. Thế là Bùi Việt chưa kịp thay quan phục đã đến thượng phòng thỉnh an trước, các bà vú không tiếng động hành lễ, vén rèm đón hắn vào gian phòng ấm.
Bùi Việt chậm rãi vòng qua bình phong, ngước mắt lên liền thấy tân nương của mình đang tựa vào vai mẹ chợp mắt.
Tuân thị vừa thấy con trai như thấy cứu tinh, vội nháy mắt ra hiệu mình đã không trụ vững nữa, bảo hắn mau lại đây tiếp tay.
Trong lòng Bùi Việt ngũ vị tạp trần.
Vợ còn chưa từng tựa vào vai hắn bao giờ, vậy mà ở trước mặt mẹ lại thản nhiên tự tại như thế.
Nàng hòa nhã với Thập tam đệ, ở với mẹ cũng tự tại, duy chỉ có với hắn là khách khách khí khí.
Bùi Việt không nói lời nào, trước tiên nhận lấy khăn từ tay tiểu nha hoàn lau sạch tay, lúc này mới vòng qua lò sưởi, đưa tay đỡ lấy trán Minh Di, định thay mẹ đỡ nàng, nào ngờ tay vừa đưa qua, Minh Di đã tỉnh.
Nàng mơ màng thẳng lưng dậy, đôi mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ.
"Gia chủ, chàng về rồi."
Gia chủ?
Tuân thị đang xoa vai định đi nghỉ trên giường sưởi, chợt nghe thấy cách xưng hô này, không khỏi ngẩn ra, quay người lại, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa con trai và con dâu, đầy vẻ nghi hoặc.
Hai đứa này riêng tư chung sống như thế này sao?
Gia chủ gì chứ?
Chẳng phải nên gọi một tiếng "Phu quân" sao? Nếu không thì cũng có thể gọi tên tự của hắn...
Bùi Việt thấy nàng tỉnh dậy, ngượng ngùng thu tay lại.
Minh Di liếc nhìn mẹ chồng, dụi mắt, dần dần tỉnh táo hẳn.
Thực sự không trách nàng được, vị mẹ chồng này giọng điệu dịu dàng, mang theo âm hưởng mềm mại đặc trưng của vùng Giang Nam, như mẹ hiền ngâm khúc hát ru vậy, cực kỳ dễ ngủ.
Nàng không tự chủ được mà bị dỗ ngủ mất.
Trong lòng Tuân thị cảm xúc khó tả, giữ hai người lại dùng xong bữa tối liền giục họ về.
Hai phu thê vẫn đi đến cửa Trường Xuân Đường. Mọi khi đến đây, một người về hậu viện, một người đến thư phòng bận rộn. Hôm nay Bùi Việt lại hiếm khi không vội vã rời đi, chỉ đứng dưới bậc thềm nhìn nàng:
"Hôm nay sao lại ngủ say như vậy?"
Minh Di ôm cột hành lang than khổ với hắn: "Mẹ muốn tôi học xem sổ sách, tôi biết gì đâu? Chàng không biết đâu, tôi trời không sợ đất không sợ, duy chỉ sợ xem sổ sách." Năm đó giúp cha quyên góp lương quân, lo liệu quần áo mùa đông, đã khiến nàng khốn đốn một phen, cứ nhìn thấy sổ sách là hoa mắt chóng mặt. Thanh Hòa từng cười nhạo nàng, muốn đánh bại Lý Minh Di chỉ cần một cuốn sổ sách là đủ.
Bùi Việt lần đầu tiên thấy dáng vẻ bó tay không biện pháp này của Minh Di, lại có vài phần đáng yêu.
Cực kỳ hiếm hoi để lộ một nụ cười với nàng: "Nàng đi theo ta."
Nói xong liền đi trước về phía thư phòng.
Minh Di nghi hoặc nhìn theo bóng lưng hắn, không đoán được ý đồ của hắn.
Đường đường là Hộ bộ Thượng thư gọi nàng đến thư phòng, chẳng lẽ là muốn dạy nàng xem sổ sách?
Minh Di không muốn đi, nhưng nghĩ lại có thể nhân cơ hội vào thư phòng của hắn, nhịn một chút vậy, liền cất bước đi theo.
Bùi Việt dẫn nàng vào gian phòng phía Tây, chỉ vào giường sưởi bên cửa sổ: "Nàng ngồi xuống nghỉ ngơi trước đi."
"Ta đi thay bộ y phục."
Bùi Việt bước vào nội thất.
Minh Di không ngồi mà cởi áo choàng đặt bên giá cổ ngoạn, đưa mắt nhìn quanh một lượt. Thư phòng này khá rộng rãi, hướng Đông Tây, sau án dài bằng gỗ tử đàn là hai dãy giá sách, sau giá sách là một bức tường, trên tường trát một lớp đất sét màu vàng nhạt. Lúc nãy vào viện nàng đã để ý thấy bố cục cả viện rất sâu, đoán rằng sau bức tường chắc chắn có mật thất.
Nếu có cơ hội ngủ lại thư phòng, nhất định phải tìm cách đánh thuốc mê hắn để vào thám thính một phen.
Một lát sau, Bùi Việt thay một bộ trường bào màu xanh tuyết đi ra, cổ tay áo là kiểu hẹp bó sát, lớp lụa dày bao bọc lấy cánh tay thon dài của hắn, che chắn kín kẽ. Bộ đồ này mặc trên người hắn cực kỳ gọn gàng dứt khoát, mang theo vài phần khí chất anh vũ.
"Lại đây, mài mực cho ta."
Bùi Việt vòng ra sau án ra lệnh.
Minh Di cuối cùng cũng hiểu ý đồ của hắn, vui vẻ dời ghế gấm tới, ngồi xuống mài mực như ngày hôm đó: "Đây là định viết chữ tiểu khải thay tôi sao?"
Bùi Việt đoan trang ngồi xuống, trải một tờ giấy tuyên trắng tinh, lại lấy một cây bút lông sói thanh mảnh từ giá bút, lúc này mới ngước mắt nhìn nàng, giọng điệu trêu chọc: "Ai bảo phu nhân giỏi bán đứng phu quân mình như vậy?"
Minh Di cười khẩy, không cam lòng yếu thế đáp trả: "Không trách tôi được, chỉ trách phu quân tôi đây quá đỗi thu hút người khác thôi."
Bùi Việt nghe thấy hai chữ "phu quân" này, dây cung trong lòng khẽ rung động, liếc nàng một cái, không tiếp lời nữa.
Minh Di thấy hắn im lặng, ngước mắt nhìn hắn. Trên án thắp một ngọn đèn lồng bằng lụa hình tròn, lồng đèn vừa lớn vừa sáng, phủ lên gò má hắn một tầng hào quang vàng ấm áp. Người ta nói dưới đèn ngắm mỹ nhân, câu này cũng áp dụng được cho vị phu quân hờ này.
Minh Di mài mực cực nhanh, chẳng mấy chốc đã mài ra một nghiên mực đậm đặc.
Bùi Việt chấm mực, treo cổ tay hỏi nàng: "Người ta có nói muốn viết gì không?"
Minh Di lắc đầu: "Không có, chỉ mong chàng động bút thôi, chắc là chàng viết gì cô ấy cũng thích cả."
Bùi Việt nhớ Tạ Ngự sử từng nhắc qua phu nhân ông ấy thích chép kinh thư, liền quyết định viết cho bà một đoạn "Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh". Ý định đã định, bắt đầu hạ bút.
Minh Di mài mực xong liền đứng bên cạnh xem.
Nhìn từ góc chéo vẫn chưa thấy rõ đẹp xấu, nàng dứt khoát đứng dậy vòng ra sau lưng hắn. Chỉ thấy mỗi một nét bút của hắn đều bình ổn thong dong, bút phong lão luyện, cứ như linh khí trời đất đều dành hết cho một mình hắn vậy, nét chữ thanh tú cứng cỏi mà không mất đi sự linh động.
Chữ đẹp quá!
Nhìn mà lòng Minh Di ngứa ngáy.
Nàng cũng muốn có một bức.
Thế là nàng lại ngồi về chỗ cũ, tiếp tục mài mực.
Bùi Việt trích dẫn một đoạn viết xong, sau khi thu bút, ngước mắt nhìn nghiên mực, thấy nghiên mực lại đầy.
Không khỏi nhìn về phía Minh Di.
Minh Di mặt không đổi sắc nói: "Gia chủ, tôi lỡ tay mài thêm một nghiên nữa, không thể lãng phí bút mực được, hay là chàng viết thêm một đoạn nữa đi?"
Bùi Việt nhìn thấu tâm tư của nàng, trong lòng thấy buồn cười, trước tiên đặt bút lên giá bút, đưa bức đã viết xong cho nàng: "Phu nhân, bức này lại hứa cho ai rồi?"
"Không có." Minh Di nhận lấy tờ giấy tuyên trước, trải lên chiếc bàn dài đối diện để hong khô mực, ngoảnh lại nói, "Mặt quạt của tôi đã làm xong từ lâu, chỉ thiếu một bức chữ thôi, gia chủ sẵn tiện viết thêm một bức đi."
Bùi Việt không vội động bút, chỉ nhìn nàng: "Lần này không tặng người khác sao?"
Minh Di rót hai chén trà, một chén cầm trong tay, chén kia cúi người đưa cho hắn, đáp: "Không tặng, để tự mình dùng."
Nào ngờ ngay lúc nàng rướn người tới, người kia bỗng nhiên giơ tay nhéo lấy dái tai nàng: "Cái tai mềm như bông này của nàng, nói chuyện có giữ lời không?"
Bùi Việt chẳng tin nàng chút nào, hắn xem như đã hiểu rõ rồi, vị phu nhân này tính tình hào sảng lắm, người ngoài nói vài câu bùi tai là có thể dỗ nàng đến mức không biết trời trăng gì nữa, cái gì cũng hứa hẹn hết, hại hắn phải chạy đôn chạy đáo trả nợ ân tình thay nàng.
Lực tay Bùi Việt không nặng, chỉ khẽ nhéo một cái rồi buông ra. Chỉ là hắn quanh năm cầm bút, đầu ngón tay hơi có vết chai mỏng, vô tình lướt qua liền gây ra một trận ngứa ngáy nhè nhẹ.
Chưa từng có ai làm hành động thân mật như vậy với nàng, cử chỉ lại ẩn chứa sự mập mờ như có như không. Minh Di bị hắn nhéo đến mức không tự nhiên, nhưng lại giả vờ như không có chuyện gì, lúc hắn buông tay liền ôm chén trà đứng thẳng người dậy, lẳng lặng nhấp một ngụm trà, khẽ đáp một tiếng: "Giữ lời."
Bùi Việt lúc này mới nhận ra hành động vừa rồi hơi quá thân mật, im lặng không tiếp lời nữa, ngay cả trà cũng không uống, chỉ tiếp tục chấm mực cho nàng.
"Muốn viết gì?"
Minh Di không chút do dự thốt ra: "Bài Xích Bích Phú của Tô Đông Pha."
Bùi Việt cảm thấy bài phú này rất hợp với tính cách của nàng: "Hay là viết cho nàng kiểu hành khải?"
Hành khải viết nhanh hơn một chút.
Minh Di sao cũng được.
Bùi Việt bắt đầu hạ bút, viết được một nửa, khóe mắt phát hiện Minh Di đang ôm chén trà tựa vào giường sưởi bên cửa sổ, không lại gần nữa.
Lúc nãy nàng còn nóng lòng đứng sau lưng hắn xem, giờ lại tránh hiềm nghi dữ vậy, chẳng lẽ là oán trách hắn vừa rồi nhéo nàng?
Minh Di đương nhiên oán hắn, không cho ngủ, tự dưng trêu chọc nàng làm gì?
Một tháng năm lần?
Quả nhiên, văn thần và võ tướng là có sự khác biệt.
Minh Di thầm oán thầm một hồi, chậm rãi uống cạn chén trà, không muốn để ý đến hắn.
Cuối cùng Bùi Việt cũng viết xong, đặt bút xuống xoa xoa cổ tay. Minh Di thấy vậy lại rót cho hắn một chén trà mới:
"Gia chủ vất vả rồi."
Vội vàng lấy bức mặt quạt này tới, trải ở phía đối diện để hong mực. Hai bức chữ đặt cạnh nhau, hành khải so với chính khải thì bút ý càng thêm sắc bén, lại càng hợp với sở thích của nàng hơn.
Trong phòng than lửa cháy rực, thời tiết khô ráo, vết mực nhanh chóng khô hẳn. Minh Di cẩn thận cuộn lại, ôm vào lòng, quay người nói với hắn:
"Gia chủ, tôi về hậu viện trước đây."
"Đợi đã."
Chỉ thấy người đàn ông sau án dường như lại viết một tờ giấy nhỏ, đưa cho nàng: "Thứ nàng muốn đây."
Minh Di đưa tay nhận lấy, cúi mắt nhìn.
Hắn thực sự làm cho nàng một trang lịch.
Khoanh tròn từng ngày chung phòng lại.
Minh Di hít sâu một hơi, thực sự bị hắn làm cho hết tính khí luôn rồi.
Một mặt cầm thứ này đi ra ngoài, một mặt định thần nhìn kỹ.
Trong đó ngày "mười sáu" được hắn khoanh tròn rõ mồn một.
Hôm nay chẳng phải là mười sáu sao?
Bước chân Minh Di khựng lại, chậm chạp ngoảnh lại, ánh mắt tuần tra trên người hắn một lượt. Dưới ánh đèn hoa lệ, người đàn ông kia đã vùi đầu vào công vụ, đầu cũng không ngẩng lên.
Không sao, ai biết được phu thê này còn làm được mấy ngày, sống ngày nào hay ngày nấy vậy.
Không chấp nhặt với hắn, Minh Di lắc đầu, thong thả bước ra khỏi thư phòng.
Trở về Trường Xuân Đường, Minh Di cất kỹ hai bức mặc bảo.
Thanh Hòa lúc này cũng từ ngoại viện trở về, vén nửa bức rèm, thò nửa người vào trong: "Cô nương, Tạ cô nương gửi tin tới, hậu nhật ở Thượng Lâm Uyển có thi đấu băng hi, Bệ hạ chuẩn cho quý nữ quan quyến vào cung thưởng ngoạn, Tạ cô nương nói lúc đó sẽ tới đón người."
"Vừa hay, tôi cũng có thứ muốn đưa cho cô ấy." Minh Di lắc lắc mặc bảo trong tay.
Cái trò náo nhiệt này chắc chắn không thiếu được Trường Tôn Lăng.
Khỏi phải nói, lần này rượu chắc chắn chạy không thoát rồi.
Sẵn tiện đưa Thanh Hòa đi dạo hoàng cung một vòng, thám thính xem món thần binh kia có ở trong hoàng cung không.
Nhìn đồng hồ đồng, cuối giờ Tuất, vẫn chưa đến giờ Hợi, Minh Di gọi bà vú vào phòng chuẩn bị nước tắm rửa, sau khi lau khô tóc, tiểu nha hoàn bưng chậu than vào, Phó bà vú đích thân sấy tóc cho nàng.
Minh Di chống tay giả vờ ngủ, Phó bà vú cầm lược cẩn thận chải tóc cho nàng, than lửa cháy rực, chẳng mấy chốc tóc đã khô được bảy tám phần. Minh Di được sấy đến mức ấm áp dễ chịu, buồn ngủ ríu mắt. Không biết qua bao lâu, một đôi tay tiếp lấy mái tóc dài từ tay bà vú, vuốt ve, xác nhận chỉ còn phần tóc dày sau gáy chưa khô hẳn, liền vén tóc dài lên cao, nắm lấy lọn tóc đó, dùng những ngón tay thon dài chải tóc cho nàng.
Minh Di đương nhiên cảnh giác, chỉ là sợ làm hắn kinh động, nên giả vờ chưa tỉnh.
Một lát sau, Bùi Việt sợ nàng ngủ say bị lạnh, một tay ôm lấy eo nàng, một tay luồn qua dưới kheo chân, bế ngang nàng lên, đi về phía giường nằm.
Minh Di không lường trước được, cố sống cố chết nhịn xuống ý định ra tay, mặc cho trán tựa vào lồng ngực hắn. Cánh tay hắn rắn chắc có lực hơn nàng tưởng, bế nàng mà không hề rung chuyển. Minh Di tuyệt đối không phải hạng cô nương nhỏ nhắn gì, hắn bế lên lại không hề tốn sức, bước chân vô cùng vững chãi.
Cứ giả vờ mãi thì lộ liễu quá, Minh Di đúng lúc mở mắt ra, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung. Nhìn từ góc độ này, lông mi hắn rất rậm, đường viền mắt cũng rất rõ ràng, con ngươi đen láy như mực, phản chiếu rõ ràng bóng hình nàng.
Minh Di bình tĩnh hỏi hắn: "Tôi có nặng lắm không? Chàng bế nổi không?"
Bùi Việt đang bước vào giường bát bộ, nghe vậy ngẩn ra, thành thật đáp: "Ta chưa bế người khác bao giờ, không biết... có tính là nặng không?"
Nghĩ lại, phong khí Đại Tấn dường như sùng bái vẻ mảnh mai nhu mì, hắn nhanh chóng chữa lời: "Ta cảm thấy rất nhẹ."
Minh Di nở nụ cười rạng rỡ, bỗng nhiên cảm thấy vị phu tử cổ hủ này khi dỗ dành người khác cũng ra dáng ra hình lắm.
Bùi Việt đặt nàng lên giường, một tay rút ra khỏi kheo chân nàng chống bên người nàng, tay kia vẫn đặt ở eo, eo nàng thực sự rất thon và dẻo dai, không một chút mỡ thừa. Đèn vẫn sáng, xuyên qua lớp màn mỏng thấm vào trong, thêm vài phần mê ly mộng ảo cho bên trong giường bát bộ. Ánh mắt hắn dừng lại ở lông mày và mắt nàng, tuần tra đến nốt ruồi nhỏ trên đôi môi đầy đặn căng mọng, rồi lại vòng về mắt nàng, tiếp nhận ánh nhìn sâu thẳm của nàng.
Bầu không khí giữa hai người cũng theo ánh mắt chuyển động tạo thành một vòng xoáy nhỏ.
Sự mập mờ lên men.
Lúc hắn cúi người xuống, Minh Di bỗng hỏi: "Gia chủ có thông phòng không?"
Nàng nghe nói con em nhà giàu ở kinh thành bên cạnh thường có thông phòng hầu hạ. Với thân phận và tuổi tác của Bùi Việt, Minh Di tự cho là phải có người.
Cổ họng Bùi Việt nghẹn lại, giọng điệu lạnh lùng: "Nàng thấy bên cạnh ta có người phụ nữ nào khác bao giờ chưa?"
"Tôi với chàng tổng cộng cũng chưa gặp nhau được mấy lần, sao biết được chàng có hay không?" Minh Di nảy ra ý nghĩ, "Tôi nghe nói không ít đàn ông giấu người đẹp trong thư phòng?"
Ví dụ như anh rể Tề Tuấn Lương của hắn.
Bùi Việt tức đến mức nghẹn lòng, trực diện trả lời nàng: "Không có." Sau đó nói, "Phu nhân nếu không yên tâm, cứ đến thư phòng xem là rõ."
Minh Di chờ chính là câu này, hai tay vòng lên cổ hắn, thuận theo lời nói: "Đây là chàng nói đấy nhé, sau này tôi đến thư phòng thường xuyên, gia chủ đừng có ghét bỏ tôi."
"Sẽ không." Bùi Việt dịu dàng dỗ dành thấp giọng, "Bất cứ lúc nào cũng không ghét bỏ nàng."
Hiếm khi Minh Di chịu để ý đến hắn, hắn sao có thể từ chối vợ ngoài cửa.
Tiếng gọi này mang theo dục sắc, rất nhanh vệt dục này từ môi truyền sang cho Minh Di.
Người ta nói đàn ông một lần lạ hai lần quen, câu này không sai. Lần trước hắn còn giữ phong thái quân tử thăm dò từng bước, đêm nay đã có vài phần dáng dấp của kẻ lão luyện, một tay nắm lấy cổ tay nàng, những ngón tay trắng trẻo thon dài chậm rãi đan vào kẽ tay nàng, mười ngón tay đan chặt, tay kia đỡ lấy sau gáy nàng, môi gần như không rời khỏi cánh môi nàng, thậm chí hôn qua cả dái tai hôm nay bị hắn nhéo, một đường đi xuống.
Có lẽ là đêm nay dỗ dành tốt, Minh Di tiếp nhận hắn rõ ràng thuận lợi hơn nhiều so với lần trước.
Người gần như bị hắn từ cạnh giường đâm vào phía trong.
Có một khoảnh khắc, Minh Di suýt chút nữa cắn rách môi hắn, trán vô tình đụng vào tóc mai hắn, không khỏi hít sâu một hơi.
Đêm kia nàng như thế này thì hắn đã kết thúc rồi. Đêm nay lại không biết vì cớ gì, mãi mà không xong.
Hoa văn "Bách tử hí liên" trên đỉnh đầu rung rinh hồi lâu, cánh môi mấp máy, trong lòng thầm nghĩ, xem ra cái thuyết văn thần võ tướng kia không áp dụng được cho Bùi Việt rồi....
Cái ý nghĩ này vừa nảy ra, hắn nhanh chóng chiếm lấy tâm trí nàng, đưa nàng leo lên một tầng sóng cao hơn.....
Đêm nay khoái lạc, hơn hẳn ngày xưa.
Lúc nãy Minh Di vừa đi không lâu, Bùi Việt liền đi tắm rửa thay quần áo, về hậu viện sớm hơn nhiều.
Vì vậy đêm nay tuy thời gian dài hơn lần trước, nhưng lúc kết thúc cũng không tính là quá muộn, hai người vẫn có thể chịu đựng được. Nói chính xác hơn, Bùi Việt cực kỳ hài lòng, thế nên cũng có thể thong dong hơn. Thu dọn xong xuôi, lên giường nằm lại, tinh thần Bùi Việt vẫn còn sung mãn, Minh Di lại mệt lử, tựa trán vào vai hắn liền chìm vào giấc mộng.
Bùi Việt nhìn dáng vẻ nàng ngủ say, chợt nhớ tới lúc chiều nàng tựa vào bên cạnh mẹ, khung cảnh đặc biệt ấm áp, ma xui quỷ khiến giơ tay, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Minh Di đương nhiên bị hắn làm cho tỉnh, chậm rãi mở mắt, mơ màng nhìn hắn: "Không sợ tôi kẹp chàng nữa sao?"
Dám nhân lúc nàng ngủ mà động tay động chân, vạn nhất tay trái cũng không giữ được thì sao?
Lời này nói ra khiến sắc mặt Bùi Việt hơi cứng đờ, thậm chí ửng đỏ.
May mà đã tắt đèn, nàng không nhìn thấy.
Vừa rồi hắn cảm nhận rõ ràng nàng đã đạt tới hai lần, lần sau đó nàng khẽ động một cái, hắn mới theo đó mà trút hết ra.
Thế nên Minh Di hỏi như vậy, hỏi đến mức vị Các lão trẻ tuổi vốn luôn rụt rè nội liễm này á khẩu không trả lời được.
"Nàng ngủ đi." Hắn quăng lại một câu như vậy, ánh mắt nhìn sang phía ngoài.
Lần này dư vị còn tốt hơn lần trước, rõ ràng là ăn ý hơn nhiều, có thể thấy phụ nữ là phải dỗ dành.
Sáng hôm sau đầu giờ Mão, Bùi Việt thức dậy như thường lệ.
Hôm nay tinh thần sảng khoái, không sớm không muộn. Quả nhiên ngày tháng tính toán kỹ là không sai.
Hắn rất hài lòng, cũng rất an lòng.
Hôm nay là ngày hưu mộc của hắn, sắp xếp ngày chung phòng vào đêm trước ngày hưu mộc, thực sự không thể thỏa đáng hơn, không cần lo lắng làm chậm trễ triều nghị.
Hắn đã quen với việc sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, quen với việc mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát.