Virtus's Reader
Hầu Môn (Thanh Mai Của Thủ Phụ)

Chương 32: **Chương 30: Minh Di Trổ Tài, Dạy Dỗ Trần Gia**

**CHƯƠNG 30: MINH DI TRỔ TÀI, DẠY DỖ TRẦN GIA**

Bên ngoài hành lang gió lại nổi lên, cuốn những hạt mưa rả rích thành một màn sương mù dày đặc, nồng đượm khôn cùng, hệt như dư vị tình ái mãi chẳng tan trong màn trướng.

Dư âm còn vương vấn nơi đầu ngón tay, cảm giác quá đỗi tuyệt vời khiến cả hai nhất thời không nỡ buông rời. Nhưng lớp mồ hôi dính dấp lại buộc họ phải dừng tay, tách ra rồi nằm ngửa xuống. Chẳng ai lên tiếng, cũng chẳng ai cử động.

Cuộc dây dưa vừa rồi khiến cả hai đều có chút ngượng ngùng. Bùi Việt hiếm khi có lúc không giữ lễ quân tử như thế, mà Minh Di cũng hối hận vì vừa rồi không nên quá chấp nhất, cứ thuận theo ý hắn thì đã sao. Có lẽ từ trong xương tủy nàng đã quen tự chủ và mạnh mẽ, không cam lòng bị kẻ khác kiềm chế nên mới như vậy.

Sự im lặng càng kéo dài, bầu không khí dường như càng trở nên kỳ lạ.

Trong lúc Minh Di đang nghĩ cách xoay chuyển tình thế, Bùi Việt lại là người lên tiếng trước: “Nàng còn cử động được không? Có cần... ta giúp nàng không?”

Lần này Bùi Việt không định gọi ma ma vào, mà định tự mình ra tay. Chỉ là hắn vẫn chưa nghĩ kỹ nên dìu nàng hay bế nàng, vế sau dường như quá đỗi thân mật. Nhưng nghĩ lại nàng là thê tử của hắn, vừa rồi hắn lại giày vò nàng hăng như thế, nếu mặc kệ thì thật không phải đạo.

Minh Di ngẩn ra. Thân thể có chút mỏi nhừ, thậm chí nơi đó còn có cảm giác đau rát do bị va chạm kịch liệt, nhưng cũng chưa đến mức không đi nổi đường.

“Không cần, thiếp không sao.”

Minh Di nhận ra sau khi mình nói xong, hơi thở phía Bùi Việt khựng lại một chút.

Chẳng lẽ nàng trả lời sai rồi?

Sau đó nàng mới sực nhận ra vị phu quân hờ này là muốn an ủi mình. Minh Di thầm đổ mồ hôi hột, nếu hắn hỏi lại lần nữa, nàng sẽ đổi ý ngay.

Tiếc thay, Bùi Việt không hỏi thêm.

“Nước đã chuẩn bị xong, nàng đi tắm trước đi.”

Minh Di thói quen đợi hắn rời đi trước: “Chàng tắm nhanh hơn thiếp, hay là Gia chủ đi trước đi.”

Bùi Việt không còn gì để nói, vén rèm bước xuống giường. Minh Di cảm thấy hơi lạnh, cũng nối gót theo sau.

Chẳng bao lâu sau, Bùi Việt ra trước. Phó ma ma vẫn đang thay chăn đệm, hắn bèn ngồi xuống chiếc ghế tròn dưới bình phong uống nước, theo bản năng liếc nhìn đồng hồ đồng, đã qua giờ Tý bốn khắc... Chưa bao giờ muộn đến thế.

Ngẩn ngơ một lát, Bùi Việt xoa xoa tâm mi, tự cười khổ. Làm thì cũng làm rồi, cũng chẳng đến mức hối hận, chỉ là sáng mai thức dậy e là sẽ có chút khó khăn. Thấy Phó ma ma thay xong chăn đệm lui ra, hắn dặn dò một câu: “Ngày mai giờ Mão nhớ gọi ta.”

Phó ma ma ôm đệm bẩn, cúi đầu vâng dạ. Bùi Việt nói xong liền bước tới giường trước. Một lát sau, Minh Di đi vào, Phó ma ma thấy hai người sột soạt lên giường, bèn thổi tắt đèn rồi lui ra khỏi nội thất.

Đã quá muộn, một đêm không lời. Ngày hôm sau tỉnh dậy như thường lệ, bên cạnh đã không còn người. Minh Di không vội dậy, mơ hồ nhớ ra đêm qua quên nói chuyện chia phòng ngủ, thôi thì để sau vậy.

Mưa rơi ròng rã mấy ngày, hôm nay chân trời phía Đông đã hửng nắng sớm, cuối cùng cũng có dấu hiệu tạnh ráo. Lười biếng mấy ngày không đi thỉnh an mẹ chồng, hôm nay dù thế nào cũng phải đi. Trường Xuân Đường nằm ở viện phía Tây, mỗi lần đến Xuân Cẩm Đường đều phải đi ngang qua một khu vườn, đây chính là hậu hoa viên của Bùi phủ.

Từ xa nhìn thấy mấy gốc đông mai bên cầu dường như đã nở, Minh Di dứt khoát đi vòng một đoạn, men theo đình đài từ hành lang ngắm cảnh vòng qua thủy tạ giữa hồ, hái một cành mai sớm rồi mới đi về phía Xuân Cẩm Đường.

Trên đường, Minh Di phát hiện hôm nay bà tử và nha hoàn đặc biệt đông. Trên hành lang, trong sảnh đường, người thì bưng khay, kẻ thì ôm hộp gấm, đi lại nườm nượp không ngớt.

“Hôm nay là ngày lành gì sao?” Nàng hỏi Phó ma ma bên cạnh.

Phó ma ma đáp: “Hôm nay là ngày hai mươi lăm, nửa tháng nữa là yến tiệc cuối năm của phủ chúng ta. Tộc nhân ở quê nhà Văn Hỷ đã lục tục vào kinh. Đây chắc chắn là tộc nhân mang lễ tiết đến cho Gia chủ và Thái thái. Thái thái cũng không thể để người ta đi tay không, lại chuẩn bị lễ đáp trả, cứ thế qua lại nên trong phủ mới náo nhiệt như vậy.”

Qua thủy tạ, men theo cây cầu đá bằng phẳng là đến Tây Nội Môn, qua đó chính là Xuân Cẩm Đường. Bên ngoài sảnh đường, bà tử đứng thành hai hàng, ai nấy đều nín thở ngưng thần, không dám nói năng, bầu không khí có phần nặng nề hơn ngày thường.

Phó ma ma đi cùng Minh Di không vội vào ngay, nhận thấy bầu không khí không đúng, bèn vẫy tay gọi người đứng đầu: “Hôm nay có chuyện gì vậy?”

Bà tử kia trước tiên nhún người hành lễ với Minh Di, sau đó mới chỉ vào trong, thấp giọng giải thích: “Đại cô nương về sớm, hình như chịu uất ức bên phía cô gia, hiện đang khóc lóc trong viện của Thái thái. Thái thái bận rộn cả sáng, cơm cũng chưa kịp dùng, chỉ mải nghe Đại cô nương khóc lể...”

Lời bà tử này rõ ràng có chút thiên vị, như thể chê Đại cô nương làm phiền Tuân thị. Minh Di liếc nhìn bà ta một cái, bà tử kia bị nhìn đến mức vội vàng cúi đầu.

Phó ma ma đi cùng nàng vào trong, vừa đi vừa giải thích: “Đại cô nương là đích trưởng nữ của Nhị lão gia, tức là do vị Nhị thái thái trước kia sinh ra, vốn không hợp với mẹ kế, hễ có chuyện gì là lại tìm đến Thái thái chúng ta...”

Minh Di im lặng lắng nghe, không nói một lời, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa. Trong gian chính của Xuân Cẩm Đường quả nhiên ngồi không ít người, chắc là nghe tin trưởng tỷ chịu uất ức, bốn vị cô nương đều đến thăm hỏi.

Thấy Minh Di vào phòng, Bùi Y Ngữ đứng dậy trước, đón nàng lại: “Tẩu tẩu, Đại tỷ tỷ về rồi.”

Minh Di gật đầu bước lên, chính mắt thấy một thiếu phụ mặc áo choàng màu xanh chàm đang gục đầu vào gối Tuân thị rơi lệ. Nghe nói Minh Di đến, nàng ta vội lau nước mắt, gượng cười với nàng: “Tam đệ muội đến rồi sao?”

Mấy ngày trước ở Thượng Lâm Uyển, Minh Di đã từng gặp vị trưởng tỷ Bùi Y Lam này. Nàng ta ngồi cạnh Bùi Huyên, so với một Bùi Huyên rạng rỡ phóng khoáng thì tính cách nàng ta trầm lặng hơn, gò má hơi cao khiến gương mặt trông gầy gò. Hôm nay vẻ gầy gò ấy lại càng thêm phần thê lương, khiến ngay cả một người không liên quan như Minh Di nhìn thấy cũng thấy xót xa.

Nàng thản nhiên đáp lễ: “Chào trưởng tỷ.”

Bà tử mang đến một chiếc ghế gấm, Minh Di ngồi xuống phía dưới bên phải Tuân thị.

Bùi Y Lam trước mặt Minh Di vẫn còn chút ngượng ngùng, ấp úng nói với Tuân thị: “Chuyện đại khái là như vậy...”

Tuân thị nghe xong vô cùng đau đầu. Mấy ngày nay bà bận rộn tiếp đãi tộc nhân về kinh, mệt mỏi rã rời, đêm lại bị gió lạnh thổi trúng, sáng nay chứng đau đầu phát tác, người còn chưa tỉnh táo lại đã gặp phải chuyện phiền lòng này.

Bùi Y Lam thấy bà chống trán không nói lời nào, bèn ngượng nghịu bảo: “Trách con, không biết hôm nay Đại bá mẫu không khỏe, sáng sớm đã làm phiền người.”

Tuân thị vội nói: “Nói gì vậy, con là con gái nhà họ Bùi, dù đã xuất giá thì vẫn là người nhà họ Bùi, sao lại không thể về? Về lúc nào, Bùi gia cũng đều hoan nghênh.”

Bùi Y Lam nghe lời này, hốc mắt lại cay xè. Đáng thương cho nàng ta không có mệnh tốt như Bùi Huyên, không có mẹ ruột yêu thương, từ nhỏ đã phải sống dưới trướng mẹ kế. Năm đó để thoát khỏi bàn tay mẹ kế, nàng ta vội vàng tìm một mối hôn sự, giờ mới biết hôn sự nhìn thì hào nhoáng nhưng bên trong lại nát bét. Hôn sự tự mình chọn, chịu uất ức cũng không dám lên tiếng, lần này thật sự không nhịn nổi nữa mới chạy về nhà mẹ đẻ.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi, nghĩ đến Minh Di đang có mặt, nàng ta cố sống cố chết nhịn xuống.

Minh Di thấy vậy không đành lòng, nhàn nhạt hỏi: “Trưởng tỷ, đã xảy ra chuyện gì?”

Bùi Y Lam còn đang sụt sùi chưa kịp lên tiếng, Bùi Y Hạnh ngồi phía dưới đã không đợi được nữa, lập tức nói thay: “Tẩu tẩu, Đại tỷ phu đêm qua vì một tiểu thiếp mà ra tay với tỷ tỷ, đánh đến mức cánh tay tỷ ấy tím bầm cả lên!”

Chân mày Minh Di khẽ động, đưa tay về phía Bùi Y Lam: “Cho muội xem thử.”

Bùi Y Lam đại khái là thấy mất mặt nên có chút do dự. Bùi Y Hạnh bước tới nắm lấy tay nàng ta, kéo ống tay áo lên, chỉ thấy cánh tay kia bị đánh đến đỏ rực, sưng tấy, chỗ xanh chỗ tím, ẩn hiện cả tơ máu. Minh Di là người từng lăn lộn trên đầu đao ngọn kiếm, nhìn vết thương này là biết ra tay không nhẹ, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi.

Bùi Y Lam thấy vậy vội vàng rút tay lại, cúi đầu xuống.

Đúng lúc này, bên ngoài hành lang vang lên một giọng nói sắc mỏng: “Chuyện gì mà vội vội vàng vàng chạy về nhà mẹ đẻ thế này? Không tìm người làm mẹ này, cứ phải đến làm phiền Đại bá mẫu của con. Con có biết Đại bá mẫu con một ngày bao nhiêu việc, đâu có thời gian nghe con nói nhảm!”

Bùi Y Lam vừa nghe giọng điệu này, tuyệt vọng nhắm mắt lại, vội lau nước mắt, đứng dậy khép nép lùi lại phía sau, chờ Mâu thị vào phòng.

Mâu thị vừa đến không vội hỏi thăm chuyện gì, ngược lại trách mắng Bùi Y Lam không hiểu quy tắc, vượt mặt mẹ kế như bà ta mà làm loạn trước mặt Tuân thị, khiến bà ta mất mặt.

Bà ta hùng hổ vào phòng, lườm Bùi Y Lam một cái, sau đó ngồi xuống phía bên trái Tuân thị.

Đầu Tuân thị đau như búa bổ, bà kiên nhẫn nói với Mâu thị: “Đệ muội, Lam nhi chịu uất ức ở Trần gia, đêm qua bị cô gia đánh. Theo lời con bé nói, đây hoàn toàn không phải lần đầu, đã có từ lâu rồi. Đáng thương cho đứa trẻ này nhẫn nhục chịu đựng, mãi không lên tiếng. Hôm nay người đã về rồi, chúng ta làm cha làm mẹ, dù thế nào cũng phải làm chỗ dựa cho con bé, đệ muội xem tính sao?”

Tuân thị dù thế nào cũng không thể vượt mặt Mâu thị là mẹ kế để nhúng tay vào chuyện của Bùi Y Lam, ít nhiều cũng phải hỏi qua ý kiến của bà ta.

Nào ngờ Mâu thị chỉ hờ hững liếc nhìn Bùi Y Lam một cái, ngay cả vết thương cũng không thèm hỏi han, liền nói bâng quơ: “Đàn ông ai chẳng thế, ra ngoài chịu chút bực dọc là về nhà trút lên đầu đàn bà.” Nói đoạn, bà ta đưa bàn tay phải của mình ra: “Tẩu tẩu còn nhớ năm đó Nhị lão gia uống rượu bên ngoài, về nhà không cẩn thận làm gãy một ngón tay của em không?”

Không đợi Tuân thị phản ứng, bà ta lại dặn dò Bùi Y Lam: “Vợ chồng sống với nhau là thế, ít nhiều gì cũng có xích mích, chẳng có gì là không qua được. Ta vừa vào phòng đã nghe nói Trần gia phái bà tử đến đón con về, nói là cô gia đã chuẩn bị sẵn rượu thịt để tạ lỗi với con rồi?”

Bùi Y Lam sốt sắng: “Mẹ, hắn chẳng qua là nể sợ thế lực Bùi gia, cố ý làm bộ làm tịch thôi. Hơn nữa đây chưa chắc không phải là mẹ chồng con muốn che đậy thái bình, đợi con vừa về, hắn chắc chắn sẽ càng quá quắt hơn.”

“Lần trước gặp cha, con đã lén nói với cha rồi, nào ngờ cha không để tâm, không đến Trần gia lý luận, tên khốn đó biết không ai chống lưng cho con nên ra tay ngày càng thường xuyên. Thậm chí gần đây, hắn còn đòi tiền con để tiêu xài nữa.”

Nói đến đây, nàng ta dứt khoát làm tới cùng, vén luôn bức màn che đậy sự xấu hổ ra: “Hắn chỉ biết Bùi gia chúng ta có tiền, yến tiệc cuối năm sắp đến, hắn bắt con phải mặt dày mày dạn về phủ, chia chút bạc mang về trợ cấp cho Trần gia bọn họ. Con nghe xong chuyện này, tức đến mức cả đêm không ngủ được...”

Mâu thị nghe vậy ngược lại có chút hả hê: “Năm đó ta nói mối hôn sự này không tốt, con cứ nhất quyết đâm đầu vào? Giờ chịu thiệt rồi chứ gì, đúng là lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú!”

Bùi Y Lam nghe lời này mà nghẹn họng không nói nên lời. Năm đó nàng ta chọn Trần gia cũng là vì bị ép đến đường cùng. Khi đó mẹ kế Mâu thị định gả nàng ta cho một người thân bên nhà ngoại bà ta, Bùi Y Lam không muốn bị bà ta kìm kẹp cả đời nên cắn răng không buông lời, cho đến khi Trần gia đến cầu thân, lại là phủ đệ huân quý lâu đời, xuất thân Bá tước, Bùi Y Lam sao có thể không động lòng, thế là quyết liệt xuất giá, nào ngờ chẳng qua là nhảy từ hố bùn này sang hố bùn khác mà thôi.

Tuân thị nghe không nổi nữa, thấp giọng quở trách một câu: “Được rồi, đứa trẻ đã ra nông nỗi này, chuyện cũ đừng nhắc lại nữa. Nói chuyện trước mắt đi, ý của ta là đệ muội vẫn nên đến Trần gia một chuyến, không thể để bọn họ ngông cuồng như vậy được!”

Mâu thị chẳng thèm suy nghĩ đã đáp ngay: “Em không đi, vì chút chuyện này mà đến phủ thông gia làm loạn, em không vứt nổi cái mặt này.”

Tuân thị quá hiểu tính tình Mâu thị, bà ta chính là không cam lòng làm chỗ dựa cho con chồng. Chuyện này mà đổi thành con gái ruột Bùi Y Hạnh của bà ta, e là giờ này đã lên xe xông đến tận cửa nhà người ta rồi.

Thế là bà nói: “Người đâu, đi mời Nhị lão gia.”

Mâu thị nghe vậy liền biến sắc: “Ơ, tẩu tẩu, đây coi như là việc riêng của Nhị phòng chúng em, tẩu đừng quản. Em đưa Lam nhi về, em sẽ bàn bạc với cha con bé rồi tính sau.”

Nào ngờ sắc mặt Tuân thị cũng sa sầm xuống: “Đây không phải là việc riêng của một phòng các em, đây liên quan đến danh dự và thể diện của cả Bùi gia. Hôm nay đứa con gái này bị bắt nạt mà không quản, ngày mai sẽ có kẻ dám cưỡi lên đầu Bùi gia mà làm loạn. Nhị đệ muội, thứ cho ta nói câu không lọt tai, người đi trước trồng cây người sau hái quả, bên dưới còn bao nhiêu cô nương nữa, ai biết sau này chúng nó ở nhà chồng không gặp chuyện phiền lòng? Hôm nay giải quyết xong vụ này cũng coi như làm gương, để cho những nhà kết thân với Bùi gia thấy được, con gái Bùi gia chúng ta không phải để bắt nạt.”

Mâu thị nghe lời này cuối cùng cũng im lặng.

“Nhưng mà... cha con bé cũng sẽ không đi đâu...”

Tuân thị nghe vậy chợt cảm thấy bất lực.

Đám đàn ông kia đâu có hiểu nỗi khổ của phụ nữ, chỉ cảm thấy là chuyện nhỏ, nhịn chút là qua, sẽ không để tâm.

Bà là Thái thái chưởng quản Bùi gia, vì chút chuyện này mà đến phủ người ta lý luận thì mất thể diện, trừ phi Trần gia tìm đến cửa, lúc đó bà mới tiện ra mặt. Nhưng trong đám hậu bối, Bùi Việt là Các lão, là tộc trưởng của một nhà, chuyện nhỏ này không thể làm phiền đến hắn. Bùi Thừa Huyền tuổi còn nhỏ, còn những huynh đệ khác của Nhị phòng...

Trên Bùi Y Lam còn có một người anh ruột, đó là Đại gia Bùi Thừa Bân. Tiếc là vị này từ nhỏ đã bị mẹ kế giày vò, tính tình nhu nhược, dù có bị ép đi thì đại khái cũng chẳng làm nên chuyện gì, ngược lại còn khiến người ta chê cười.

Tẩu tẩu của nàng ta là Đại thiếu phu nhân Tạ thị... có thể đi được, cũng là người thạo việc, nhưng Tuân thị cảm thấy thân phận của Tạ thị không trấn áp nổi Trần gia.

Tất nhiên có một người thích hợp nhất.

Đó chính là Minh Di. Với thân phận là Thiếu phu nhân trong tộc, do nàng ra mặt, thân phận đủ sức trấn áp, cũng không đến mức quá rình rang.

Khổ nỗi Minh Di này từ dưới quê lên, đối với nhân tình thế thái giữa các quý tộc ở kinh thành hoàn toàn mù tịt, e là nàng vừa đi đã bị bà chủ Trần gia kia dắt mũi, chưa kịp làm chỗ dựa đã phải chịu thiệt mang về.

Tuân thị không dám mạo hiểm như vậy.

Thân phận Minh Di không tầm thường, yến tiệc cuối năm sắp đến, không thể để xảy ra một chút sai sót nào trên mặt mũi.

Thật sự không được thì để Ngũ thiếu gia của Nhị phòng đi một chuyến. Ngũ gia nhậm chức ở Lễ bộ, người khiêm tốn lễ độ, đến Trần gia nói chuyện cũng có trọng lượng, lại bảo Bùi Việt viết một phong thư, đại khái cũng hòm hòm rồi.

Trong lúc bà đang cân nhắc, trong gian chính im phăng phắc.

Minh Di chỉ tưởng không ai ra mặt, bèn nói: “Con đi.”

Bùi Y Lam và Tuân thị đồng loạt ngẩn người.

Bùi Y Lam không ngờ vào lúc nàng ta khó khăn nhất, người ra mặt lại là vị Tam đệ muội không thân không thích này.

“Tam đệ muội...” Nàng ta nghẹn ngào, nước mắt dâng đầy hốc mắt.

Mâu thị lập tức nói: “Không được, con đi không được đâu, con đâu phải đối thủ của người Trần gia.”

Minh Di không thèm để ý đến bà ta, đã đứng dậy nhìn Tuân thị: “Mẹ, con đi giải quyết chuyện này.”

Không phải thương lượng, mà là khẳng định.

Tuân thị đương nhiên cảm kích sự gánh vác của Minh Di, thầm nghĩ yến tiệc cuối năm sắp đến, nếu Minh Di giải quyết tốt vụ này, cũng coi như lập được uy tín. Thấy ánh mắt Minh Di kiên định, bà dứt khoát không do dự nữa: “Vậy ta sắp xếp thêm vài người đi cùng con.”

Tạ thị tự nguyện đứng ra: “Đại bá mẫu, cháu dâu đi trợ uy cho Tam đệ muội.”

Minh Di mỉm cười xua tay: “Không cần đâu, mọi người ai cũng không cần đi, một mình con là đủ rồi. Đi đông quá lại khiến bọn họ tưởng mình quan trọng lắm.”

Bùi Y Lam nghe giọng điệu nhẹ tênh của nàng, thật sự là không thấy chắc chắn chút nào. Nàng ta khó xử nhìn Tuân thị.

Tuân thị suy tính hồi lâu, hỏi Minh Di: “Một mình con thật sự đối phó nổi chứ?”

Minh Di chẳng buồn giải thích, cảnh tượng gì nàng mà chưa từng thấy qua: “Mẹ yên tâm.”

Cứ như vậy, dùng xong bữa trưa, Minh Di lên xe cùng Bùi Y Lam thong thả đi về phía Trần gia.

Trên đường, Minh Di hỏi nàng ta trước: “Hắn đánh tỷ mấy lần, đánh vào đâu?”

Bùi Y Lam rơm rớm nước mắt trả lời: “Đánh năm lần, từng tát tai, từng đẩy ngã muội. Có một lần hắn đòi tiền muội không cho, liền quẳng muội lên giường... rồi đến đêm qua... muội chẳng qua là tranh cãi vài câu với tiểu thiếp của hắn, hắn liền như phát điên mà sỉ nhục muội, bắt muội phải tạ lỗi với tiểu thiếp, muội không chịu.”

“Đồ khốn nạn!”

Đánh đàn bà thì tính là đàn ông gì?

Nhớ năm đó ở Túc Châu, bao nhiêu nam nhi biên quan không cưới nổi vợ, có vợ rồi còn không biết trân trọng, đúng là đồ khốn vô dụng!

Minh Di giận đến mức không nói nên lời, hồi lâu sau mới gật đầu, tỏ ý đã biết.

Trần gia là huân quý lâu đời, tổ tiên từng theo Thái Tổ hoàng đế khởi nghiệp, có quân công trong người, được phong Hầu tước. Sau này truyền qua từng đời, chỉ còn lại Bá tước, bên trong đã sớm rỗng tuếch, nhưng ngoài mặt vẫn còn oai lắm. Lão gia Trần gia làm Phó giám ở Quân Khí Giám, ngày thường quản lý việc xuất kho vũ khí, không bận rộn lắm.

Tuân thị tuy không phái huynh đệ tỷ muội nhà họ Bùi đi cùng, nhưng vẫn cử một bà tử có thâm niên bên cạnh đi theo. Bà tử này liền giải thích lai lịch Trần gia cho Minh Di hiểu.

Phó giám Quân Khí Giám?

Tức là quản lý việc xuất kho tất cả vũ khí trong quân đội, phẩm cấp quan chức có lẽ không cao, chỉ là Chính tứ phẩm hạ, nhưng trong mắt Minh Di thì coi như là một chức vụ trọng yếu rồi.

“Trần gia cũng coi như là phủ đệ Bá tước, sao lại có mặt mũi đòi tiền hồi môn của tỷ?”

Bùi Y Lam thở dài: “Trần gia những năm đầu cũng còn oai phong lắm, tổ tiên được ban thưởng không ít ruộng vườn trang trại. Sau này từng đời chia gia sản, ngày càng sa sút. Hiện giờ chỉ còn lại một trang trại, hai ba cửa tiệm, phải cung phụng cho mọi chi tiêu ăn mặc trong phủ, ít nhiều cũng có chút túng quẫn. Muội cũng là sau khi gả qua mới hiểu ra, năm đó bọn họ thành tâm thành ý cầu hôn, thực chất là nhắm vào gia sản Bùi gia, hy vọng muội có thể mang theo của hồi môn phong phú qua đó để trợ cấp cho bọn họ.”

Tiếc là mẹ kế ở ngoài thì tỏ vẻ hiền lương, nhưng riêng tư đối với nàng ta và anh trai lại không tốt. Năm đó xuất giá, nàng ta lại không theo ý mẹ kế, của hồi môn không thể nói là phong phú. Phần Bùi gia cấp cho nàng ta thì không thiếu, nhưng riêng tư cha mẹ lại không bù đắp bao nhiêu, so với Nhị cô nương Bùi Huyên bên dưới, hay Tam cô nương Bùi Y Tú do Hoắc di nương sinh ra thì kém xa.

“Danh sách hồi môn còn đó không?”

“Còn.”

“Trợ cấp bao nhiêu, có con số không?”

“Muội có ghi một cuốn sổ cái.”

“Tốt...”

“Câu cuối cùng muội hỏi tỷ, tỷ định hòa ly, hay là để muội giúp tỷ trị hắn!”

Xác định mục đích mới dễ ra tay.

Bùi Y Lam cúi đầu cắn răng, nước mắt lã chã rơi: “Muội cũng muốn hòa ly, nhưng muội không thể.”

“Muội còn có một đứa con, hòa ly rồi biết đi đâu? Tái giá cũng chưa chắc gặp được nhà tử tế. Muội chỉ nghĩ, nếu có thể trấn áp được bọn họ là tốt nhất, ít nhất sau này đừng ra tay nữa...”

Cha nàng ta không dựa dẫm được, mẹ kế lại bộ dạng đó, thật sự hòa ly, nàng ta càng không có chỗ dung thân. Tuân thị dù tốt, nhưng dù sao cũng là người khác phòng, Bùi Y Lam bất đắc dĩ không thể đi đến bước hòa ly.

“Muội biết Trần gia chê muội sinh con gái, một lòng muốn nạp thiếp để có thêm con trai. Nhưng con gái muội là tâm can muội mang nặng đẻ đau mười tháng, người khác không thương, muội thương. Muội ở lại Trần gia, con bé dù sao cũng là tiểu thư phủ Bá tước, sau này bàn chuyện cưới xin cũng có môn đệ oai phong. Nếu muội mang con bé rời đi, con bé chỉ bị người ta coi thường, dù người chồng mới có đối xử tốt với muội đến đâu, con bé cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi ăn nhờ ở đậu, muội dù có vì con bé, muội cũng phải nhẫn nhịn.”

Minh Di ngẩn ngơ lắng nghe, thất thần một hồi lâu. Nàng chậm rãi đưa tay lên, nắm lấy cổ tay Bùi Y Lam: “Yên tâm, muội nhất định giúp tỷ.”

Trần gia tọa lạc tại phường Tiểu Thời Dung, sát vách phủ đệ Diễn Thánh Công, cổng phủ rộng rãi uy nghiêm, có thể thấy năm đó quả thực đã từng rất oai phong. Đại khái đã có người thông báo, Trần phu nhân kia đã dẫn người ra đón tận cửa, thấy Bùi Y Lam liền nắm lấy tay nàng ta: “Con dâu ngoan, con vừa đi, ta liền gọi tên khốn đó lại mắng cho một trận, hắn cũng biết lỗi rồi. Hiền dâu, con là cô nương tốt do Bùi gia nuôi dạy, là người hiểu chuyện nhất, đừng chấp nhặt với tên khốn đó, đừng để người ta chê cười...”

Nói xong mới phát hiện bên cạnh Bùi Y Lam đứng một nữ tử lạ mặt, lông mày thanh tú, ăn mặc cực kỳ giản dị. Trần phu nhân vốn còn chưa để tâm, lúc này mới nhận ra nha hoàn bà tử Bùi gia đều vây quanh nàng, dường như thân phận không tầm thường.

Bà ta hỏi Bùi Y Lam: “Vị này là?”

Bùi Y Lam giải thích: “Vị này là Tam đệ muội của con, Thiếu phu nhân đương gia của Bùi gia, thê tử của Việt đệ.”

Trần phu nhân giật mình, nói vậy người đến là phu nhân của Bùi Việt.

Lý Minh Di là hạng người gì, quý quyến kinh thành không ai biết rõ, nhưng hễ nhắc đến Bùi Việt, đó là cái tên nhà nhà đều biết, không dám chậm trễ, lập tức nở nụ cười niềm nở, khách khí mời vào trong: “Thiếu phu nhân mời vào phòng uống trà.”

Dẫn người men theo hành lang gấp khúc đi đến trước sảnh chính, đang định đi về phía hậu viện, nào ngờ Minh Di dừng lại, chỉ vào sảnh chính: “Nói chuyện ở đây đi, nói xong tôi còn có việc.”

Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, tiện thể xem cái vòng bạc kia làm đến đâu rồi.

Trần phu nhân không hiểu ý, liếc nhìn Bùi Y Lam, ra hiệu cho nàng ta khuyên Minh Di vào hậu viện. Nhưng Bùi Y Lam lần này không nhúc nhích, Trần phu nhân hết cách, nhẫn nhịn, nặn ra nụ cười, chỉ vào sảnh chính: “Tôi là nghĩ hậu viện có đốt lò sưởi ấm áp, đừng để Thiếu phu nhân bị lạnh, nếu Thiếu phu nhân muốn ở lại tiền sảnh, vậy thì tiền sảnh vậy, người đâu, đi đốt than mang lên.”

Vào mùa đông, than củi trong kinh thành cung không đủ cầu, Trần gia ở nơi đầy rẫy quyền quý như kinh thành thật sự chẳng đáng là bao, than tốt dù có tiền cũng mua không được, huống chi là không có tiền.

Giờ chỉ có phòng con dâu là có than Bùi gia mang tới để dùng, các phòng khác đều phải tiết kiệm, Minh Di không chịu vào hậu viện, ít nhiều lại phải thêm một chậu than, lãng phí than củi vô ích.

Trần phu nhân thầm oán hận một trận, xua tay ra hiệu nha hoàn dâng trà.

Than củi không mang lên nhanh như vậy, sảnh chính lạnh ngắt, Minh Di ôm lò sưởi trong tay không hề nhúc nhích. Trần phu nhân liếc nhìn một cái, trong lò đó đốt là than vụn bạc, người bình thường dùng không nổi đâu.

Minh Di và Trần phu nhân phân chia chủ khách ngồi xuống. Minh Di ngồi định vị xong phát hiện Bùi Y Lam còn đứng, chỉ vào phía dưới Trần phu nhân: “Trưởng tỷ, mời ngồi.”

Mẹ chồng có mặt, không bảo con dâu ngồi, con dâu là không dám ngồi. Nhưng hôm nay Bùi Y Lam nghiến răng, ngồi xuống.

Trần phu nhân nhíu mày, thầm nghĩ con nhỏ hoang dã từ dưới quê lên này không biết quy tắc kinh thành sao?

Minh Di trước tiên chào hỏi Trần phu nhân, sau đó nói: “Cô gia đâu rồi?”

Trần phu nhân nói: “Sáng sớm bị tôi mắng cho một trận, trốn ra ngoài rồi.”

Bà ta vừa dứt lời, một nha hoàn do Bùi Y Lam để lại ở cửa lén nháy mắt với Bùi Y Lam, ý tứ là người đang ở trong phủ. Bùi Y Lam đoán chắc chắn là trốn vào phòng tiểu thiếp rồi.

Minh Di hiểu ý, đi thẳng vào vấn đề với Trần phu nhân: “Phu nhân, trước khi đến tôi đã nghe ngóng được rồi, cô gia đang ở trong phủ, tôi muốn gặp cô gia, phiền bà mời hắn ra đây.”

Trần phu nhân vò vò khăn tay trong lòng bàn tay, cười xòa: “Thiếu phu nhân, người bận rộn nhiều việc, việc gì phải vì chút chuyện này mà nhọc lòng. Vợ chồng trẻ ai chẳng có lúc lục đục, tục ngữ nói đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, chuyện làm lớn ra e là khiến vợ chồng bọn họ xa cách, lợi bất cập hại, hay là thế này, Thiếu phu nhân có gì cần dặn dò, người cứ dặn tôi, tôi sẽ thay người dạy bảo nó.”

Đúng lúc này, nha hoàn bưng trà lên, Minh Di đón lấy trong lòng bàn tay, thong thả thổi thổi hơi nóng, cười nói: “Được, vậy hôm nay tôi cứ ngồi ở đây, đợi đến khi cô gia lộ diện mới thôi.”

Trần phu nhân thấy Minh Di đến không có ý tốt, vẻ mặt không giữ nổi nữa.

“Thiếu phu nhân, người nhất quyết muốn làm chuyện căng thẳng sao?”

Minh Di hết kiên nhẫn, nhàn nhạt nhìn bà ta: “Tôi hỏi bà, người đánh trưởng tỷ tôi có phải là người làm mẹ chồng như bà không?”

Trần phu nhân lập tức lắc đầu: “Đương nhiên không phải, tôi luôn coi Lam nhi như con gái mà thương.”

“Tốt, đã không phải bà, tôi không lý luận với bà, gọi Trần Khang Đình ra đây.”

Minh Di nói xong mắt nhìn thẳng phía trước, dù Trần phu nhân có nói gì đi nữa, nàng cũng không có phản ứng gì, càng không thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái.

Quả thực làm Trần phu nhân phát cáu. Bà ta không nhận ra, vị Thiếu phu nhân từ dưới quê lên này lại nói một là một hai là hai như vậy, tức giận phẩy phẩy khăn tay, nghiêm giọng dặn dò bà tử bên cạnh: “Còn ngây ra đó làm gì, đi gọi Khang nhi qua đây.”

Bà ta cố ý làm mặt lạnh, cũng là muốn phủ đầu Minh Di một vố.

Tiếc là Minh Di vô động vu trung.

Đợi một hồi lâu, cuối cùng cũng nghe thấy hành lang vang lên một giọng nói lêu lổng: “Ai giữa trưa mà làm loạn thế này! Đi thăm họ hàng cũng phải xem giờ giấc, đâu có ai giữa trưa làm phiền người ta ngủ trưa, quả nhiên, không quy không củ, chẳng ra làm sao.”

Trần Khang Đình rõ ràng nghe nói người đến là Minh Di, từ tận đáy lòng coi thường thân phận của nàng, cố ý chỉ dâu mắng hòe.

Bùi Y Lam nghe thấy, tức giận đứng bật dậy, định vén tay áo ra ngoài cãi lý, Minh Di lại ngăn nàng ta lại: “Trưởng tỷ, tỷ cứ ngồi đó, muội không hỏi tỷ, tỷ đừng lên tiếng, cứ giao cho muội.”

Trong lúc đó, Trần Khang Đình đã khoác một chiếc áo choàng màu trắng trăng bước vào cửa. Bùi Y Lam nhìn thấy chiếc áo choàng đó vừa hối hận vừa phẫn nộ, đây chính là da thú được chia cuối năm ngoái của Bùi gia, chia cho nàng ta, bản thân nàng ta còn không nỡ dùng, mang ra làm áo choàng cho hắn, nào ngờ hắn lòng lang dạ thú, lúc đòi đồ thì lời ngon tiếng ngọt, quay lưng lấy được lợi lộc là lật mặt không nhận người.

Trần Khang Đình không ngồi, uể oải tựa vào đó, giả vờ không quen biết Minh Di, hỏi Trần phu nhân: “Mẹ, gọi nhi tử đến có việc gì? Nhi tử đang ôn bài trong thư phòng mà.”

Trần phu nhân không đáp lời, mà liếc nhìn Minh Di một cái.

Minh Di vuốt ve chén trà, ngước mắt hỏi hắn: “Cô gia, cho hỏi đêm qua là anh đánh trưởng tỷ tôi?”

Ánh mắt Trần Khang Đình đảo lên xà nhà, nhìn cũng không thèm nhìn Minh Di, mất kiên nhẫn nói: “Là tôi thì sao? Đêm qua cô ta trách phạt thiếp thất của tôi, hại cô ấy suýt nữa thấy máu sinh non, tôi không truy cứu lỗi lầm của cô ta đã là nể mặt Bùi gia lắm rồi, đánh cô ta vài cái thì đã sao?”

Bùi Y Lam thấy hắn đổi trắng thay đen, tức giận phản bác: “Nói láo, là cô ta cậy anh sủng ái, đến trước mặt tôi giở trò, sao lại thành lỗi của tôi!”

Minh Di thực chất không kiên nhẫn xử lý những tranh chấp nội trạch này, thật chẳng có ý nghĩa gì, cũng đồng cảm với những cô nương này suốt ngày bị nhốt trong một mảnh trời đất này, trong mắt ngoài đàn ông ra chính là mẹ chồng, đáng thương đáng tiếc, hễ thế đạo không gò bó cô nương như vậy, cô nương chưa chắc không có tiền đồ hơn đàn ông.

Nhận được câu trả lời khẳng định của hắn, Minh Di không nói nhảm nữa, mà lớn tiếng dặn dò bà tử mang theo: “Đóng cửa, đánh trả lại!”

Các bà tử trước tiên đóng cửa lại, chặn người Trần gia ở bên ngoài, sau đó bốn bà tử thân hình cường tráng nhanh nhẹn tiến lên, người túm cánh tay, người ấn cổ, trong chớp mắt đã kìm kẹp được gã đàn ông túi rượu túi thịt kia.

Trần phu nhân hoảng hốt, hoàn toàn không ngờ Minh Di lại dùng chiêu này, sợ đến mức ngẩn người tại chỗ.

Còn Trần Khang Đình kia, khi nào chịu qua nỗi nhục nhã này, quát Minh Di một tiếng: “Con nhỏ hoang dã ở đâu ra, dám làm loạn ở Trần phủ chúng ta!”

Hắn còn chưa nói xong, chỉ thấy Thanh Hòa như một luồng gió mạnh lướt qua, giơ tay tát một cái bốp vào mặt hắn: “Chưa có ai dám nói chuyện với cô nương nhà ta như vậy!”

Cú tát này nàng dùng một phần lực, trực tiếp hất Trần Khang Đình ra khỏi tay mấy bà tử, hất hắn đập vào ngưỡng cửa, một ngụm máu phun ra, nửa cái đầu tê dại.

Biến cố này khiến tất cả mọi người sợ ngây người.

Trần phu nhân ngã quỵ xuống ghế tròn, vừa hận vừa gấp, cổ họng như bốc hỏa, nộ nạt Minh Di: “Cô thật lớn lối, còn dám ra tay ở nhà tôi?”

Minh Di không thèm để ý đến bà ta, dặn dò Thanh Hòa: “Tiếp tục đánh, đánh đến khi hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ mới thôi!”

Thanh Hòa giơ tay, xách người từ dưới đất lên, lúc thì tát hắn một cái, lúc thì thụi hắn vài đấm. Nàng xuất thân học võ, đối với đường đi của kinh mạch và vị trí lục phủ ngũ tạng của cơ thể người là rõ như lòng bàn tay, quá biết đánh vào đâu có thể khiến người ta sống dở chết dở, nhưng lại không mất mạng.

Trần Khang Đình đau đến mức lăn lộn: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”

Trần phu nhân gấp đến mức đứng dậy quát: “Mau, ngăn cô ta lại!”

Tiếc là cửa bị chặn, người bên ngoài không vào được, hai bà tử bên trong nhìn bộ dạng đó của Thanh Hòa là biết người luyện võ, không một ai dám tiến lên, lũ lượt quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.

Cứ thế Trần Khang Đình kia coi như gọi trời trời không thấu, gọi đất đất không thưa.

Trần phu nhân thấy vậy vừa hận vừa giận, gấp gáp đi đến trước mặt Minh Di giậm chân: “Thiếu phu nhân, người dừng tay đi, sao người có thể đánh người chứ?”

Minh Di nghe vậy chậm rãi nâng mí mắt: “Các người có thể đánh cô nương Bùi gia chúng tôi, chúng tôi sao lại không thể đánh con trai bà? Đây là đạo lý gì? Bà vừa rồi nói thế nào, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường hòa, chuyện lớn bằng cái móng tay, đánh không chết được đâu, phu nhân yên tâm, người làm mẹ như bà không nỡ dạy bảo hắn, tôi dạy bảo thay bà.”

Trần phu nhân thấy Minh Di vô động vu trung, như kiến bò trên chảo nóng chạy tới chạy lui: “Tổ tông ơi, rốt cuộc người muốn thế nào? Nó đang giữ chức nhàn tản trong triều, cũng coi như là quan viên triều đình, hành hung quan viên triều đình là tội gì, không cần tôi phải nói chứ?”

Minh Di thản nhiên đáp lại: “Hắn đã là quan viên triều đình, vậy quan viên triều đình hành hung thê tử, chiếm đoạt của hồi môn của thê tử là tội gì, không cần tôi phải nói chứ? Hay là, hôm nay chúng ta cứ gõ trống Đăng Văn một cái, diện thánh đi?”

Trần phu nhân đột ngột ngậm miệng.

Chuyến này đi trước tiên không nói Minh Di sẽ thế nào, chức quan của con trai bà ta chắc chắn là mất đứt, e là tước vị Bá tước này cũng không giữ nổi. Bùi gia dù sao cũng là danh gia vọng tộc hàng đầu, thật sự trở mặt, đối với Trần gia chẳng có chút lợi lộc nào.

Cho nên chuyện này chỉ có thể đóng cửa giải quyết.

Mà Lý Minh Di rõ ràng là nắm thóp được Trần gia, cố ý gậy ông đập lưng ông.

Đã không đe dọa được Lý Minh Di, vậy thì chỉ có thể nói lời hay.

“Thiếu phu nhân, người làm ơn làm phước, hôm nay đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, dừng tay đi thôi, náo ra mạng người thì không tốt.”

Phía kia Thanh Hòa dừng tay xách Trần Khang Đình kia lên, hỏi hắn: “Đau không?”

Trần Khang Đình chỉ còn hơi thở ra không còn hơi thở vào, hệt như một đống bùn nhão không xương, đầu gục sang một bên, mí mắt sụp xuống không mở ra nổi, không có tiếng đáp lại.

Thanh Hòa nói: “Không biết đau, vậy tôi tiếp tục đánh!”

Quẳng mạnh người xuống đất.

Lần này Trần Khang Đình kia không còn chút khí thế nào như vừa rồi, thở dốc vài hơi, co rúm thành một cục run rẩy nói: “Đau, đau, đừng đánh nữa....”

“Anh biết đau? Lúc anh đánh cô nương nhà tôi, sao không biết cô ấy sẽ đau?”

Cuối cùng Thanh Hòa bẻ gãy một xương sườn của hắn: “Tôi cảnh cáo anh, còn có lần sau, thì không chỉ đơn giản là gãy một cái xương sườn đâu...”

Trần Khang Đình đau đến mức mặt trắng bệch như tờ giấy, kêu thảm một tiếng, ngất đi.

Trần phu nhân sợ mất mật, ngơ ngác nhìn Thanh Hòa không nói nên lời, thẫn thờ chuyển tầm mắt sang người Minh Di, vội vàng nhận lỗi: “Thiếu phu nhân yên tâm, sau này tuyệt đối không để nó chạm vào một ngón tay của Lam nhi nữa....”

Trước vũ lực tuyệt đối, mọi mưu hèn kế bẩn trong nội trạch đều là mây khói.

Minh Di không bao giờ vòng vo với người ta, đánh đến khi hắn phục mới thôi.

Thấy cũng hòm hòm rồi, nàng bèn tìm Bùi Y Lam đòi một tờ danh sách hồi môn đã sao chép lại, giao cho Trần phu nhân: “Tờ danh sách này, phu nhân xem mà làm.”

Trần phu nhân nhìn một cái là biết của hồi môn bị con trai bà ta chiếm đoạt, ngượng ngùng mở miệng: “Chúng tôi sẽ nhanh chóng gom góp...”

Minh Di không quản nữa, trước khi rời đi, nói lời cuối cùng với Trần phu nhân: “Trưởng tỷ tôi là người hiền lành nhất, nhưng tỷ ấy có hiền lành đến đâu thì cũng là cô nương Bùi gia, không cho phép người ta bắt nạt. Hôm nay là tôi đến, còn có chỗ thương lượng, nếu sau này phu quân tôi ra mặt, chuyện sẽ không dễ kết thúc đâu.”

“Đương nhiên, sau này ngày tháng này sống được thì sống, nếu không sống được, chúng tôi liền đến đón cô nương về phủ. Bùi gia chúng tôi thiếu gì chứ không thiếu lương thực nhà cửa, tóm lại có thể an trí tốt cho cô nương và cháu ngoại của chúng tôi.”

Lời này là nói cho Trần phu nhân biết, Bùi gia không sợ hòa ly.

Trần phu nhân đến giờ phút này cuối cùng cũng tỉnh táo lại, Trần gia đã đang đi xuống, không bám lấy cái cây đại thụ Bùi gia kia thì càng không có tiền đồ, lập tức gật đầu nói: “Lời Thiếu phu nhân nói, tôi ghi nhớ trong lòng.”

Minh Di nhận lấy áo choàng nha hoàn đưa tới, thong thả rời đi.

Bùi Y Lam tiễn nàng ra tận xe ngựa, nước mắt đã lã chã rơi: “Minh Di, hôm nay làm phiền muội ra mặt, trong lòng tỷ áy náy quá, tỷ....”

Minh Di vốn đã lên bục, nghe vậy lại bước xuống, giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt nàng ta: “Con gái có lệ không nhẹ rơi, nó quý giá lắm, hiểu không? Tỷ khóc, tỷ liền yếu thế hơn đối phương một bậc.”

Bùi Y Lam nghe xong, vội vàng thu nước mắt: “Tỷ nhớ rồi.”

Đứng trong gió tiễn Minh Di lên xe đi xa, hồi lâu sau mới vào phòng.

Phía này cả nhà Trần gia nhìn nàng ta với ánh mắt đầy kính sợ.

Trước đây Bùi Y Lam có mẹ kế đương gia, luôn nhẫn nhục chịu đựng, hôm nay lấy hết can đảm về mách lẻo, dẫn đến việc trưởng phòng ra mặt chống lưng, cũng coi như là trong cái rủi có cái may.

Trần phu nhân bên này sai người đưa con trai về hậu viện, mời đại phu đến xem vết thương, gãy một cái xương sườn, ít nhất cũng phải nằm một tháng, trong lòng xót, lại nhìn tờ danh sách trong tay thì càng sầu hơn.

*

Minh Di phía này về phủ, được bọn người Tuân thị khen ngợi hết lời, ngay cả Mâu thị kia nghe tin nàng giải quyết xong chuyện của Bùi Y Lam, đều có chút nhìn bằng con mắt khác, lén chỉ vào nàng nói với con gái Bùi Y Hạnh: “Ngày thường gần gũi với tẩu tẩu con một chút, trông có vẻ là một nhân vật đấy.”

Bùi Y Hạnh tức giận nói: “Mẹ giờ mới biết tẩu tẩu là một nhân vật sao? Mẹ có biết trên sân mã cầu có ai không phục tẩu ấy không?”

Minh Di ở lại Xuân Cẩm Đường ăn bữa tối, lúc về, Thanh Hòa cũng đã về rồi: “Vòng bạc vẫn chưa làm xong, chưởng quỹ nói còn phải hai ngày nữa.”

Minh Di gật đầu: “Còn bảy ngày nữa, vẫn còn kịp.”

Mùng hai tháng Chạp chính là thọ thần của Hoàng hậu, ngày đó là thời cơ tốt nhất để nàng lấy lại vòng bạc.

Từ cửa góc sau vào Trường Xuân Đường, men theo lối đi phòng tắm đi thẳng về phòng ngủ, liếc nhìn đồng hồ đồng, mới đầu giờ Tuất. Hôm qua ngày hai mươi tư là bù cho ngày hai mươi, hôm nay hai mươi lăm, là ngày cuối cùng chung phòng mỗi tháng, Minh Di không chắc Bùi Việt đêm nay có về hay không.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!