"A di đà phật... Bần tăng cảm thấy vô cùng thích hợp. Mà lại lần này tới không chỉ để đệ tử Phật Môn ta khiêu chiến thiên kiêu của bốn đại thế lực các ngươi. Đồng thời, bần tăng muốn nhìn một chút thực lực của bốn đại thế lực các ngươi, liệu có cao hơn thế lực Phật Môn này một cái đầu hay không."
Đạo Tuệ phương trượng trên mặt vẫn như cũ treo nụ cười hiền hòa, thế nhưng lời nói ra lại để lộ một cỗ cường ngạnh bá đạo.
Lời vừa nói ra, nhất thời gây nên một trận ồn ào. Không ngờ Kim Quang Tự này cũng không phải chỉ muốn tìm Thiên Đạo Tông gây phiền phức, mà là muốn khiêu khích cả tứ đại siêu cấp thế lực a.
Không chỉ các đệ tử thế lực khác đến tham gia giao lưu hội cảm thấy chấn kinh, mà ngay cả tu sĩ của tứ đại siêu cấp thế lực cũng là một bộ dạng trợn mắt hốc mồm.
Nếu ngươi Phật Môn đi "khô máu" với một cái siêu cấp thế lực thì còn có chút hi vọng, thế nhưng ngươi muốn khiêu khích cả bốn đại thế lực cùng lúc, là ai cho ngươi dũng khí? Lương Tĩnh Như sao?
Liễu Cực thượng nhân cũng có suy nghĩ tương tự, hắn vô cùng rung động nói: "Cái tên lừa trọc này là có ý gì? Chẳng lẽ hắn muốn chơi cứng với cả bốn đại thế lực hay sao?"
Khi đám người Phật Môn vừa xuất hiện, Liễu Cực thượng nhân cũng chỉ hơi rung động một chút. Nhưng khi nghe được lời nói cuồng vọng của đại chủ trì Kim Quang Tự, hắn mới thực sự bị kinh hãi.
Nếu như nơi này là địa bàn của Phật Môn, ngươi nói lời cuồng vọng này còn có thể lý giải một hai.
Thế nhưng đây là địa bàn của người ta a, ngươi nói lời này không sợ không thể an toàn trở về đất Phật sao?
Hiện tại hắn cũng minh bạch lời của Thụy Lân là có ý gì, đây đích xác là xảy ra sự cố không nhỏ.
Chuẩn xác mà nói đây không phải sự cố không nhỏ, mà là chuyện lớn tày đình.
"Ha ha... Chơi cứng thì tính là gì, trong tay đám lừa trọc này có khi còn có đồ vật hủy diệt cả bốn đại thế lực ấy chứ!"
Thụy Lân sợ đám người Trấn Yêu Môn không đủ rung động, không đủ giật mình, trực tiếp quăng cho hắn một quả bom tấn.
"A?? Hủy... Hủy diệt bốn đại thế lực?"
Hơn hai mươi người của Trấn Yêu Môn đầu óc trực tiếp đứng máy.
Vấn đề này đã vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của bọn họ.
Đồ vật hủy diệt bốn đại thế lực!
Cũng không phải là đối cứng, mà là hủy diệt a. Trong đó thế nhưng là sự khác biệt một trời một vực.
"Dương chưởng quỹ, vậy... vậy chúng ta có nên nhúng tay không?" Liễu Cực thượng nhân sau một hồi rung động, lập tức hồi thần, có chút khẩn trương hỏi thăm Dương Phong đang ngồi xem kịch say sưa ngon lành bên cạnh.
"Không vội, chúng ta cứ xem trước đã." Dương Phong lắc đầu.
Hắn cũng sẽ không gấp gáp xuất thủ như vậy, vở kịch này mới chỉ vừa bắt đầu thôi, sao có thể trực tiếp đi đến đại kết cục được!
Lại nói, làm cứu thế chủ, đó là phải đợi đến thời khắc cuối cùng, khi tất cả mọi người đều cảm thấy tuyệt vọng, mới ngưu bức hống hống xuất hiện thì mới chuẩn bài.
Liễu Cực thượng nhân nghe ý tứ trong lời Dương Phong, rõ ràng là hắn sẽ ra tay ở thời khắc sống còn.
Đã biết hắn sẽ ra tay, hắn cũng liền yên tâm. Đồng thời mười phần chờ mong sự việc sẽ phát triển theo hướng nào.
"Đúng đúng đúng... Chúng ta cứ xem trước đã, chuyện thú vị như thế này không thể bỏ qua."
Trong khi Liễu Cực thượng nhân cùng Dương Phong nói chuyện, trên hư không, Đạo Tuệ phương trượng quay sang nói với một hòa thượng trẻ tuổi bên cạnh:
"Viên Chân, con đi lãnh giáo một chút thực lực đệ tử của bốn đại thế lực xem sao. Đúng rồi, nhớ kỹ ra tay nhẹ một chút, nếu làm tổn thương hòa khí thì không tốt đâu."
Lời này của Đạo Tuệ phương trượng có thể nói là phi thường không khách khí, căn bản không hề để thế hệ trẻ tuổi của bốn đại thế lực vào mắt.
Tên hòa thượng trẻ tuổi tên là Viên Chân này, là quan môn đệ tử của hắn.
Là siêu cấp thiên tài vạn năm mới gặp.
Tuổi còn nhỏ đã đạt đến Hợp Thể kỳ trung giai.
Trong khoảng thời gian này càng là đạt được cao nhân chỉ điểm, tuy tu vi không tiến bộ nhiều, nhưng về phương diện chiến đấu lực, so với trước đó quả là một trời một vực.
Trong mắt Đạo Tuệ, cái gọi là thiên kiêu thế hệ trẻ của tứ đại siêu cấp thế lực, trước mặt quan môn đệ tử của hắn, chỉ như một đám ô hợp không chịu nổi một kích.
Viên Chân hướng sư tôn thi lễ một cái, cung kính nói: "Vâng, sư tôn, đồ nhi định sẽ không làm ngài thất vọng!"
Nói xong, hắn liền biến mất trong hư không, xuất hiện ngay trên lôi đài.
Lão giả Độ Kiếp kỳ trên lôi đài sớm đã mang vị đại sư huynh thân truyền của Thiên Đạo Tông rời đi, sợ đến lúc đó song phương chiến đấu sẽ lan đến thế hệ trẻ tuổi.
Trong đám thế hệ trẻ, những đệ tử này coi như không tệ, nhưng trong mắt những kẻ Phật Môn mới đến này, bọn họ chẳng khác gì gà con.
Một ánh mắt liền có thể giết chết!
Viên Chân đứng trên lôi đài, ánh mắt thanh tịnh như nước, không hề giống các đệ tử Phật Môn khác mặt mũi tràn đầy ngạo mạn cùng phách lối.
"A di đà phật, bần tăng Viên Chân, hôm nay mượn cơ hội này hướng các sư huynh, sư tỷ của bốn đại thế lực lãnh giáo một hai."
Viên Chân cung kính hướng về bốn phía thi lễ, không kiêu ngạo không tự ti nói.
Trong hội trường giao lưu, tuyệt đại đa số người nhìn Viên Chân, trong mắt đều lộ ra vẻ tiếc nuối.
Một hạt giống tốt như vậy, thế mà lại gia nhập Phật Môn, đúng là uổng phí.
Viên Chân xác thực khác biệt với các đệ tử Phật Môn khác, tính cách hắn ôn hòa, đối với phật pháp có kiến giải độc đáo của riêng mình.
Hơn nữa, tư tưởng của Viên Chân cũng không cực đoan, không cho rằng yêu tu, ma tu sinh ra là phải bị Phật Giáo siêu độ.
Hắn cho rằng tồn tại tức là hợp lý, vô luận là phương pháp tu luyện gì, chỉ cần không làm tổn thương người vô tội, không hấp thu huyết nhục cùng linh lực của người khác để tu luyện, như vậy đều có giá trị tồn tại.
Có thể nói, Viên Chân là một trong số ít đệ tử Phật Môn có thể trở thành người thực sự lương thiện.
Bất quá, cũng có người cho rằng Viên Chân đây là làm bộ làm tịch, trong Phật Môn toàn bộ lừa trọc đều là ngụy quân tử. Mặt ngoài làm một bộ, sau lưng làm một bộ.
"Hừ... Ngươi cái tên lừa trọc này không cần giả mù sa mưa, ta đến chiến ngươi!"
Lúc này, một tên chân truyền đệ tử tu vi Hợp Thể trung giai của Thông Thiên Môn bay lên lôi đài.
"Tên lừa trọc chết tiệt, ta sẽ cho ngươi biết, chênh lệch giữa đệ tử Phật Môn các ngươi và đệ tử bốn đại thế lực chúng ta rốt cuộc lớn đến mức nào."
Nói xong, trong tay hắn xuất hiện một thanh trường đao trung phẩm linh khí.
Hắn giơ trường đao lên, nhắm thẳng vào Viên Chân đối diện, hung hăng bổ xuống.
Một đạo đao mang dài ba mươi trượng xé rách hư không, mang theo khí thế bén nhọn bay thẳng về phía Viên Chân.
Tiếng xé gió rít lên như mãnh thú nộ hống, tựa hồ muốn xé nát đối thủ.
Viên Chân nhìn đạo công kích này, mặt bình tĩnh như nước, dường như coi công kích của đối phương như không thấy.
Khi đao kia sắp chạm vào thân thể Viên Chân, hắn chắp tay trước ngực, niệm một câu phật hiệu.
"A di đà phật!"
Dứt lời, trên người Viên Chân đột nhiên lấp lóe một đạo phật quang.
Trong nháy mắt, một đạo phật quang màu vàng óng từ trong cơ thể Viên Chân nở rộ, tạo thành một vòng phòng hộ, bao bọc Viên Chân bên trong.
"Bùm!!"
Đạo vòng phòng hộ này dễ dàng đỡ được đao mang sắc bén kia.
Đao mang sắc bén cứ thế dừng lại bên ngoài vòng phòng hộ, mặc cho tên đệ tử Thông Thiên Môn kia ra sức thế nào, đều không thể làm tổn thương vòng phòng hộ dù chỉ một chút.
Chỉ vẻn vẹn một lần giao thủ này, trong mắt một số người, thắng bại đã phân.
Cuộc tỷ thí này, đến đây kỳ thật đã kết thúc...