Đệ tử Thông Thiên Môn có chút ngoài ý muốn, đòn tấn công của mình thế mà không làm gì được đối phương.
Hắn không chút do dự, trực tiếp thi triển ra một kích mạnh nhất của mình.
"Linh Hư Trảm!!"
Đệ tử Thông Thiên Môn phẫn nộ quát lớn, trường đao trên tay bùng nổ quang mang sáng chói.
Một đạo đao mang hình trăng lưỡi liềm màu trắng bạc chỉ dài hai trượng bắn ra từ thân đao, lao thẳng về phía Viên Chân.
Đạo đao mang này so với trước nhỏ hơn rất nhiều, nhưng linh lực phát ra bên trong lại càng thêm khủng bố.
Uy lực mạnh mẽ hơn gấp mười lần.
Thế nhưng, khi đạo quang mang này hung hăng đánh vào vòng phòng hộ tạo từ phật quang kia, chỉ làm cho tấm khiên phòng ngự hơi rung động một chút.
Sau đó... Liền không có sau đó nữa.
"Cái này... Điều này không có khả năng..."
Giờ phút này, tên đệ tử Thông Thiên Môn mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin. Chính mình sử dụng chiêu thức mạnh nhất, thế mà ngay cả khiên phòng ngự của đối phương cũng không phá được.
Lúc này, Viên Chân nhẹ nhàng đưa tay phải ra, hướng về phía tên đệ tử Thông Thiên Môn kia nhẹ nhàng vỗ một cái.
Một đạo lực lượng vô hình bay ra từ lòng bàn tay Viên Chân, trong nháy mắt đã tới trước người đệ tử Thông Thiên Môn.
Giờ phút này tên đệ tử Thông Thiên Môn thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Đạo chưởng ấn vô hình kia đã in lên ngực hắn.
"Bùm!!"
Đệ tử Thông Thiên Môn bay ngược ra ngoài, trên không trung còn phun ra một ngụm máu tươi.
Khi hắn bay ra khỏi lôi đài, liền được các đệ tử Thông Thiên Môn khác đỡ lấy.
"Ngươi..." Tên đệ tử Thông Thiên Môn hai mắt trợn lên giận dữ nhìn Viên Chân trên lôi đài.
Chính mình thế mà ngay cả một chiêu hời hợt của đối phương cũng không đỡ nổi.
Trong lòng tràn đầy xấu hổ, một hơi không lên được, "cạch" một tiếng hôn mê bất tỉnh.
"Ngã phật từ bi, tiểu tăng ra tay nặng rồi, a di đà phật!"
Viên Chân không ngờ đối phương thế mà hôn mê bất tỉnh, rõ ràng mình đã khống chế lực đạo rồi mà.
Đối phương tối đa cũng chỉ bị thương nhẹ, không ngờ lại đánh cho đối thủ ngất xỉu luôn.
"Hừ... Tên lừa trọc đáng chết, thu hồi cái bộ dáng giả mù sa mưa của ngươi đi. Nhìn ta giẫm ngươi dưới chân, báo thù cho Cổ sư đệ."
Thân truyền đại sư huynh của Thông Thiên Môn lúc này nhảy lên lôi đài chiến Viên Chân.
Thế nhưng, Viên Chân cũng chỉ ra một chiêu, liền tiễn Thông Thiên Môn truyền thừa đại sư huynh xuống đài.
"A di đà phật, Truyền thừa đại đệ tử của Thông Thiên Môn cũng quá yếu, thế mà ngay cả một chiêu của đệ tử Phật Môn ta cũng không tiếp nổi."
Trưởng lão Kim Quang Tự liếc nhìn Tông chủ Thiên Đạo Tông, bật cười một tiếng.
Tuy hắn đã biết sẽ là kết quả này, nhưng có thể nói ra một câu như vậy trước mặt Tông chủ Thiên Đạo Tông, trong lòng thật sự là sướng rơn.
Đại trưởng lão Thông Thiên Môn bị nghẹn không nhẹ, căm tức nhìn vị trưởng lão Kim Quang Tự này: "Ngươi... Ngươi..."
"Ngươi" nửa ngày cũng không nói được gì, đối phương nói cũng không sai, chân truyền đại đệ tử của bọn họ hoàn toàn chính xác ngay cả một chiêu tùy tiện của đối phương cũng không tiếp nổi.
Nhìn ánh mắt khiêu khích của người Phật Môn, Đại trưởng lão Thông Thiên Môn cũng chỉ có thể nuốt cục tức đắng ngắt vào bụng.
"Ta đến!"
Lúc này lại một thanh niên lên lôi đài, hắn chính là Chân truyền đại sư huynh của Thanh Vân Thánh Địa.
Thế nhưng, kết cục của hắn cũng giống như vậy, lên nhanh mà xuống cũng nhanh.
"Bùm!!"
Bị Viên Chân một chỉ điểm trúng ngực, bay ngược trở về.
Lần này Viên Chân càng thu liễm lực lượng hơn, chỉ đánh bay đối phương ra ngoài chứ không làm bị thương mảy may.
Chân truyền đại sư huynh của Thanh Vân Thánh Địa cũng hiểu rõ điểm này, quan điểm đối với Viên Chân cải thiện rất nhiều.
Ngay sau đó, lại có mấy tên không phục đi lên, đều bị Viên Chân từng người một tiễn xuống lôi đài.
Lần này tất cả mọi người ở đây đều biết sự lợi hại của Viên Chân.
Lúc này, ánh mắt toàn bộ người quanh lôi đài đều hướng về phía Chân truyền đại đệ tử của Thiên Đạo Tông.
Hiện tại hi vọng của mọi người đều đặt lên người hắn, hi vọng hắn có thể lên lôi đài đánh bại hòa thượng Viên Chân của Kim Quang Tự.
"Tề huynh, vị hòa thượng Viên Chân này vô cùng lợi hại, huynh phải cẩn thận ứng đối, không cần lãng phí quá nhiều linh lực, tốt nhất vừa lên liền phân thắng thua."
Chân truyền đại sư huynh của Thanh Vân Thánh Địa vẻ mặt nghiêm túc nói.
Chân truyền đại đệ tử Thiên Đạo Tông là Tề Tu Ngọc gật đầu nhẹ, tỏ vẻ mình sẽ xem xét.
Lập tức, hắn lách mình một cái liền xuất hiện trên lôi đài.
Trong lôi đài, Viên Chân nhìn Tề Tu Ngọc, hắn cũng biết đối phương là tồn tại mạnh nhất trong tất cả đệ tử trẻ tuổi ở đây.
Đã là người mạnh nhất trong giới trẻ tại chỗ, Viên Chân cũng tỏ vẻ tôn trọng, thi lễ một cái rồi hỏi: "Không biết vị sư huynh này xưng hô như thế nào?"
Tề Tu Ngọc tuổi tác lớn hơn Viên Chân năm sáu tuổi, mọi người cùng là tu sĩ trẻ tuổi, Viên Chân cũng liền xưng hô đối phương là sư huynh.
Tề Tu Ngọc đối với hòa thượng Viên Chân ấn tượng cũng không tệ lắm, dù sao đối phương vô luận là ánh mắt hay ngữ khí, đều rõ ràng khác biệt với những kẻ khác cùng phe.
Đây là một vị phật tu đệ tử chân chính, là tồn tại cực kỳ hiếm có trong Phật Môn.
Đối với những người như vậy, Tề Tu Ngọc vẫn vô cùng bội phục, dù sao cũng là gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
"Tề Tu Ngọc, Thân truyền đại đệ tử Thiên Đạo Tông." Tề Tu Ngọc cũng đáp lễ lại, báo lên đại danh của mình.
"Phật Môn Kim Quang Tự, Thân truyền đệ tử Viên Chân!" Viên Chân thi lễ nói.
Tề Tu Ngọc gật đầu, ấn tượng của hắn đối với Viên Chân lại tốt thêm vài phần.
Sau một hồi khách sáo, Tề Tu Ngọc nói: "Viên Chân sư đệ... Mời!!"
Trong tay Tề Tu Ngọc xuất hiện một thanh trường kiếm trung phẩm linh khí, trên thân cũng tản ra toàn bộ khí tức của mình.
Chân chính đứng đối diện Viên Chân, Tề Tu Ngọc mới biết áp lực trong lòng lớn đến mức nào.
Khí tức của Viên Chân toàn bộ thu liễm, không hề để lộ ra một tia.
Hắn ngưng tụ toàn bộ khí tức tại một điểm trong cơ thể, không ra tay thì thôi, vừa ra tay nhất định như cuồng phong bạo vũ, một kích liền có thể phá hủy đối thủ.
Nếu như Tề Tu Ngọc không thể một kích đánh bại Viên Chân, như vậy chờ đợi hắn chính là công kích như vũ bão của Viên Chân.
Viên Chân sau khi cảm nhận được khí tức của Tề Tu Ngọc, âm thầm gật đầu.
Khí tức của hắn mạnh hơn nhiều so với mấy đệ tử bốn đại thế lực trước đó.
Bất quá... So với mình, còn kém thực sự quá xa.
"Tề sư huynh, huynh không phải là đối thủ của ta." Viên Chân thành thật nói.
Nếu như không cần xuất thủ mà đối phương biết khó mà lui, đó là tốt nhất.
Một khi tự mình ra tay, đối phương tuyệt đối sẽ không bình yên vô sự, dù sao thực lực của Tề Tu Ngọc vẫn là có thể xem được.
Muốn đánh bại đối phương, chính mình còn phải lấy ra lực lượng chân chính, mà đối với lực lượng chân chính của mình, Viên Chân hiện tại cũng chưa hoàn toàn chưởng khống.
Sợ sẽ làm Tề Tu Ngọc bị thương nặng, thậm chí giết chết đối phương.
"Ha ha... Không tệ, ta có lẽ không phải đối thủ của Viên Chân sư đệ."
Tề Tu Ngọc chính mình cũng vô cùng minh bạch, hi vọng chiến thắng Viên Chân sẽ không quá lớn.
Nhưng hắn cũng không thể cứ như vậy từ bỏ, hắn chính là Chân truyền đại đệ tử của Thiên Đạo Tông.
Nếu như bất chiến mà hàng, vô luận đối với mình, đối với Thiên Đạo Tông hay đối với bốn đại thế lực, đều là một loại sỉ nhục.
Nghĩ tới đây, khí tức của Tề Tu Ngọc lần nữa tăng vọt. Giờ khắc này, trách nhiệm trong lòng cùng cảm giác nguy hiểm trước nay chưa từng có đã khiến hắn có sự đột phá...