Hoàng Chính Hạo ở một bên không nói gì cũng mở miệng.
Mọi người nhìn sang, hóa ra là đám tông chủ, trưởng lão của Nho Phong Thiên Tông, Vân Yên Thiên Tông và các tông môn khác đang tò mò đi tới.
"Ái chà chà, sao các ngươi đều tập trung ở đây thế này? Chẳng lẽ là đang gom góp kim tệ cho buổi đấu giá sao?"
Tông chủ Nho Phong Thiên Tông nhìn mấy người, tò mò hỏi.
"Ha ha... Ngươi cũng biết Chú Linh tông chúng ta đến từ Cấm Đoạn đại lục mà, kim tệ mang theo chắc chắn sẽ không quá nhiều. Chỉ có thể tới đây bán bớt một số đồ vật tùy thân để đổi lấy tiền mặt thôi." Diệp Huy nhanh nhảu mở miệng giải thích trước.
Tông chủ Nho Phong Thiên Tông gật đầu nhẹ, tỏ vẻ vô cùng tán đồng với lời giải thích của Diệp Huy.
Dù sao người ta đường xá xa xôi lặn lội tới đây, lượng kim tệ mang theo khẳng định có hạn. Lại trải qua đợt hoạt động lần trước, bây giờ bán bớt ít đồ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
"Diệp huynh đến bán đồ đổi tiền, chuyện đó cũng là bình thường thôi."
Tông chủ Nho Phong Thiên Tông nói xong, liền chuyển ánh mắt sang nhìn Khổng Khánh Hằng và Hướng Vấn Thiên.
"Còn Đại Tề đế quốc và Thương Lan Thiên Tông các ngươi, chắc không đến mức luân lạc tới bước đường này chứ?"
Hướng Vấn Thiên nhe hàm răng già ra cười ha hả: "Bản tông chủ vui lòng đấy, ngươi quản được sao? Lần đấu giá này có cả công pháp Luyện Thể và Luyện Hồn, Thương Lan Thiên Tông ta nhất định phải vỗ xuống được một bản. Người đầu tiên leo lên nấc thang thứ sáu mươi, chắc chắn phải là Hướng Vấn Thiên ta."
Hướng Vấn Thiên nói với thần sắc vô cùng kiên định. Hắn dự định đánh lạc hướng sự chú ý của mọi người sang phía Thông Thiên Thê.
"Hắc hắc... Ta nói Hướng tông chủ này, ngươi nói thế thì ta không đồng ý đâu. Người đầu tiên bước lên nấc thang thứ 60, nhất định phải là người của Thiên Tần đế quốc ta!"
Tần Hạo lúc này cũng lên tiếng phụ họa. Hai người này kẻ xướng người hoạ, trực tiếp dẫn dắt sự chú ý của những người mới đến sang việc tranh đoạt vị trí đầu tiên bước lên bậc thang thứ 60 của Thông Thiên Thê.
"Ha ha... Cái này lão phu có chút không phục nha. Người đầu tiên bước lên nấc thang thứ 60, nhất định phải là Hoàng Chính Hạo ta!"
"Lão Hoàng, ngươi lớn tuổi rồi, cũng nên về hưu đi thôi. Cái vị trí đầu tiên bước lên bậc thang thứ 60 này, Diệp Huy ta việc nhân đức không nhường ai đâu!"
Mấy người liền bắt đầu đấu võ mồm, thậm chí tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Đám người mới đến nhìn mà có chút ngơ ngác không hiểu mô tê gì. Chẳng lẽ mấy lão già này thật sự chỉ vì tranh đoạt cái danh hiệu người đầu tiên bước lên bậc thang thứ 60 của Thông Thiên Thê thôi sao?
Lúc này, Sở Kinh Cuồng đã bán đồ xong xuôi, thu được một con số vô cùng hài lòng. Hắn xoay người lại, cười nói với mọi người: "Ha ha... Các ngươi còn kém lắm, nhìn tộc trưởng tộc ta xem. Hắn mới là người đầu tiên có thể bước lên nấc thang thứ 60!"
Nói xong, Sở Kinh Cuồng ngẩng đầu ưỡn ngực, bộ dáng một vẻ không ai bì nổi. Khi đi ngang qua đám người tông chủ Vân Yên Thiên Tông, hắn còn tốt bụng nhắc nhở:
"Các ngươi cũng mau đi lấy một số đồ vật đến bán đi, đừng để đến lúc người ta đều bước lên bậc thang thứ 60 rồi mới đến, lúc đó lại bị chê cười!"
Mấy người nghe xong, khóe miệng giật giật. Trong thẻ hội viên của bọn họ hiện tại, mỗi người đều có cả trăm ức kim tệ. Theo bọn họ thấy, nếu quả thật muốn tranh đoạt thì đúng là có chút không đủ. Thật sự phải về nhà lấy thêm ít đồ đến bán mới được.
Tuy nhiên, khi bọn họ nhìn thấy trên màn hình tủ bán hàng tự phục vụ của Khổng Khánh Hằng hiển thị số kim tệ thu về là 30 ức, thì ý định quay về lấy đồ lập tức tan biến.
"Các ngươi thật là hài hước vãi, tranh cãi nửa ngày ở đây mà chỉ bán được có 30 ức kim tệ thôi á?"
Bọn họ cứ tưởng mấy lão này chém gió ngầu lòi như vậy thì ít nhất cũng phải bán được cả trăm ức kim tệ. Không ngờ chỉ có vỏn vẹn 30 ức.
"Ây... Đại Tề đế quốc ta cũng không giàu có như Nho Phong Thiên Tông các ngươi, vài chục ức kim tệ này đã là đủ rồi. Có thể đấu giá được công pháp thì tốt, không được thì chúng ta cũng không cưỡng cầu. Dù sao ta còn cả một gia đình lớn phải nuôi, không thể vì một bản công pháp mà bỏ mặc an nguy của đế quốc được."
Khổng Khánh Hằng bày ra vẻ mặt đầy tiếc nuối, biểu cảm kia, ánh mắt kia, diễn sâu y như thật.
Ở bên cạnh, Hướng Vấn Thiên lúc này cũng mở miệng nói: "Không sai, Thương Lan Thiên Tông ta cũng không giống các thế lực Tây đại lục các ngươi, có điều kiện được trời ưu ái, có thể tích lũy ra tài sản khổng lồ. Chúng ta không thể đem đa số tài phú dùng cho buổi đấu giá, vài chục ức kim tệ đối với Thương Lan Thiên Tông ta đã là một khoản tiền khổng lồ rồi."
Đúng lúc này, mấy người trẻ tuổi chạy rầm rập về phía này.
Hướng Vấn Thiên liếc mắt nhìn, nhướng mày, lộ ra uy nghiêm của một bậc tông chủ. Hắn nhìn đám người đang chạy tới, trầm giọng quát: "Mấy đứa các ngươi tới đây làm gì?"
Người tới là đám đệ tử Thương Lan Thiên Tông do Chương Hiền cầm đầu.
"Tông... tông... tông chủ, chúng ta tới bán một số đồ vật!"
Chương Hiền vừa nhìn thấy tông chủ của mình, liền có chút khúm núm.
Hướng Vấn Thiên nhíu mày: "Kim tệ tông môn cho các ngươi chẳng lẽ không đủ dùng?"
"Hồi tông chủ, đủ là đủ, đệ tử không dám quấy rầy tông chủ nữa." Chương Hiền nói xong liền muốn dẫn các sư đệ rời khỏi chốn thị phi này.
"Đứng lại! Đã tới rồi thì không cần đi nữa, đỡ để người ta nói Thương Lan Thiên Tông ta quản lý đệ tử quá nghiêm khắc."
Cứ như vậy, đám người Chương Hiền liền xếp hàng phía sau mấy vị đại lão.
Đám người tông chủ Nho Phong Thiên Tông thấy cũng không có gì bất ổn, liền rời đi. Tuy nhiên, bọn họ hiện tại cũng muốn về tông môn lấy thêm một số đồ vật tới bán. Dù sao mấy lão kia cũng đã gom thêm vài chục ức kim tệ, nếu mình không theo kịp, đến lúc đấu giá có thể sẽ bị động.
"Tiểu Hướng, khá lắm, chiêu này của ngươi quả thực không tồi." Hoàng Chính Hạo giơ ngón tay cái lên với Hướng Vấn Thiên.
Vẫn là mấy người này cơ trí, suy nghĩ chu đáo mới lừa gạt qua được cửa ải này.
Thực ra Khổng Khánh Hằng chỉ lấy ra một phần nhỏ đồ vật để bán, trong nhẫn trữ vật của hắn còn cả một đống lớn đồ đạc nữa. Trong chuyện này, chỉ có Hướng Vấn Thiên là chuẩn bị vạn toàn nhất. Hắn đã lường trước sẽ có cục diện như vậy, dù sao mấy người bọn họ cùng lúc đi tới đây, tuyệt đối sẽ thu hút sự chú ý của các thế lực khác.
Cho nên hắn đem phần lớn đồ vật cần bán đưa cho đám đệ tử như Chương Hiền giữ. Đến lúc bọn họ bán xong, sẽ chuyển toàn bộ số kim tệ đó vào thẻ hội viên của Hướng Vấn Thiên.
Sở dĩ bọn họ lén lút hành động là vì tin tức này đến quá đột ngột. Tất cả đều là phản xạ tự nhiên, chạy về nhà gom đồ có giá trị mang tới. Đợi đến khi đứng trước tủ bán hàng tự phục vụ mới sực tỉnh ra.
"Đa tạ Hoàng trưởng lão khích lệ!" Hướng Vấn Thiên cũng tự like cho sự cơ trí của mình.
Ở đây chỉ có một mình Sở Kinh Cuồng là thật thà bán sạch sành sanh đồ đạc mang theo, thu về được hơn 600 ức kim tệ. Đây cũng là một nửa gia sản của Ma Nhân tộc bọn họ.
Tại cách đó không xa, Dương Phong đã thu hết tình hình bên này vào tầm mắt.
Dương Phong cảm thấy mình vẫn phải chọc thủng tin tức này ra, nếu không chỉ có sáu người này cạnh tranh thì lợi ích thu về chưa phải là tối đa. Hiện tại trên người hắn chẳng còn bao nhiêu kim tệ, hắn cần buổi đấu giá này để làm cái ví tiền của mình phồng lên một chút.
Nói cho cùng vẫn là do Hệ thống quá hố, hắn bỏ ra 10 ức kim tệ mà chỉ nghe được mỗi một tiếng vang, chẳng có chút bọt nước nào nổi lên. Điều này khiến Dương Phong vô cùng bất đắc dĩ.
Kế hoạch của hắn đành phải thay đổi...