"Tiểu Bạch, Huyền Phi, Hồng Vân!" Dương Phong gọi đám Tiểu Bạch đang ở cách đó không xa.
Tiếp theo, hắn sẽ để bọn chúng đi len lén lan truyền tin tức, chỉ cần để vài thế lực lớn khác biết là được. Đến lúc đó, có nhiều thế lực cùng cạnh tranh, hắn liền có thể "ngồi mát ăn bát vàng", ngư ông đắc lợi.
Buổi đấu giá này hắn được hưởng 1% hoa hồng, hắn tin tưởng tổng giá trị giao dịch lần này tuyệt đối sẽ trên 1000 ức. Tính sơ sơ, hắn cũng bỏ túi được 10 ức kim tệ tiền hoa hồng.
Hắn ngược lại muốn xem thử, mình phải cắn bao nhiêu bình Trúc Linh Đan mới có thể đột phá đến Trúc Cơ trung giai đây!
...
Hạo Nguyệt đại lục.
Trên bầu trời xuất hiện mười chiếc phi thuyền, bên trong chở những thiên tài trẻ tuổi nhất của Hạo Nguyệt đế quốc.
Hoàng đế Hạo Nguyệt đại lục nhìn vị Vương gia và Lâm Động đang đứng trước chi nhánh cửa hàng, lời nói thấm thía: "Hoàng đệ, Lâm bá tước bảo trọng, tương lai của Hạo Nguyệt đại lục ta giao phó cho các ngươi!"
Lâm Động được phong làm Bá tước, trở thành ngôi sao sáng chói nhất của Hạo Nguyệt đại lục.
"Hoàng huynh yên tâm, chúng ta sẽ sớm mang Truyền Tống Linh Trận trở về!"
Chỉ cần mang được Truyền Tống Linh Trận về, đại lục của bọn họ có thể chính thức kết nối với Thiên Thần đại lục. Bởi vì thời gian mở cửa của chi nhánh muộn hơn cửa hàng chính một chút, một số vật phẩm giới hạn số lượng thì chi nhánh căn bản không có cơ hội mua được.
Ví dụ như cái Truyền Tống Linh Trận này, một ngày chỉ bán ra một cái. Đợi đến khi chi nhánh mở cửa, Linh Trận sớm đã bị người ta mua mất rồi. Muốn mua được Linh Trận, trừ phi đến cửa hàng chính, nếu không thì đừng hòng nhặt được của hời.
Phi thuyền xuất phát, hướng về phía Thiên Thần đại lục bay tới.
...
Thiên Nguyệt đại lục!
Tại một tòa phủ đệ, một người trẻ tuổi nói với một người trung niên: "Phụ thân, gần đây trong đầu hài nhi luôn xuất hiện một hình ảnh!"
Trung niên nhân kia cau mày: "Hình ảnh gì?"
Người trẻ tuổi thản nhiên đáp: "Một kiếm mở thiên môn!"
Trung niên nhân nghe vậy, thần sắc đại biến, vô cùng kinh ngạc thốt lên: "Cái gì? Một kiếm mở thiên môn?"
Nơi này chính là Thiên Kiếm Sơn Trang của Thiên Nguyệt đại lục. Người trẻ tuổi kia chính là Diệp Vô Đạo, kẻ mới hai mươi tuổi đã có thể chém giết Võ Đế!
"Không sai, trong đầu con cứ lóe lên cảnh tượng này. Không lâu nữa sẽ có người dùng một kiếm mở thiên môn, đi đến trước mặt con!" Diệp Vô Đạo gật đầu khẳng định.
Phụ thân của Diệp Vô Đạo cười khổ lắc đầu.
"Ha ha... Thông đạo từ Phàm Huyền Hoang Giới lên Thánh Giới của chúng ta đã bị đóng lại rồi, ai còn có thể một kiếm mở thiên môn nữa chứ?"
Nói đến đây, trong mắt ông tràn đầy vẻ chua xót. Theo gia phả Diệp gia ghi chép, Diệp gia bọn họ từng vô cùng huy hoàng, là gia tộc của Chúa Tể. Thế nhưng không biết vì sao, thông đạo lên Thánh Giới đột nhiên bị đóng lại. Gia tộc bọn họ cũng từ đó bắt đầu suy tàn.
Trải qua sự kiện mười vạn năm trước, Diệp gia liền triệt để trầm luân. May mắn thay, ông trời cuối cùng không vứt bỏ Diệp gia, sinh ra một Diệp Vô Đạo. Với thực lực hiện tại của Diệp Vô Đạo, đủ để quét ngang toàn bộ Thiên Nguyệt đại lục. Hắn là đệ nhất nhân danh xứng với thực của nơi này.
"Lão tổ đời thứ nhất của Diệp gia ta thế nhưng là Chúa Tể, không biết Thánh Giới đã xảy ra chuyện gì mà ngay cả lão nhân gia người cũng không thể mở lại lối đi này!"
Diệp Vô Đạo canh cánh trong lòng nhất chính là chuyện này. Gia đình hắn không tin, thân là Chúa Tể, lão tổ lại có thể xảy ra chuyện gì. Khẳng định là Thánh Giới đã xảy ra biến cố trọng đại, vì không muốn lan đến Phàm Huyền Hoang Giới nên mới đóng cửa thông đạo. Nhưng đã nhiều năm như vậy, sao lối đi này vẫn chưa mở lại?
"Vô Đạo, con đừng suy nghĩ nhiều nữa. Hiện tại chỉ có trước tiên đột phá gông cùm xiềng xích võ đạo, mới có tư cách chạm đến chuyện của Thánh Giới."
Phụ thân Diệp Vô Đạo là Diệp Khâm, vỗ vai con trai an ủi. Trước tiên phải nâng cao thực lực lên Võ Tôn cảnh giới, mới có tư cách bàn chuyện Thánh Giới. Dù sao chỉ cần bước vào Võ Tôn, mới có thể hy vọng đạt đến Siêu Thần. Chỉ có đến Siêu Thần, mới có năng lực đi tìm hiểu vì sao thông đạo giữa hai giới vẫn còn đóng.
Nghe lời cha, một cỗ khí thế quyết tuyệt trong nháy mắt từ trong cơ thể Diệp Vô Đạo bùng nổ. Hắn vô cùng tự tin nói: "Ha ha... Phụ thân yên tâm, hai tháng sau, con tất bước vào Võ Tôn!"
Diệp Vô Đạo phóng tầm mắt về phía hư không xa xăm.
"Hài nhi đã tự sáng tạo ra một con đường võ đạo riêng. Con đường này sẽ giúp hài nhi thuận lợi và nhanh chóng đạt đến cảnh giới Siêu Thần!"
...
Thánh Nguyên Hoang Giới.
Thánh Thiên đang đè Thiên Đạo của Thánh Giới dưới thân, hung hăng chà đạp trong mộng đẹp, bỗng bị một trận động tĩnh không gian xé rách quấy nhiễu.
"A? Chẳng lẽ là bọn Mộc Du muốn đến rồi?"
Thánh Thiên nhìn khe nứt không gian bị xé rách kia, lẩm bẩm một mình.
Sau một khắc, Thánh Thiên đã xuất hiện trước khe nứt không gian.
Từ trong khe nứt bước ra không phải là Mộc Du và Thương Dương, mà là một gã trung niên nhân chỉ có cảnh giới Thiên Nhân.
Gã trung niên này bước ra khỏi khe nứt, nhìn thấy Thánh Thiên liền hếch lỗ mũi lên trời, bộ dáng cao ngạo vô cùng nói: "Ngươi là Thiên Đạo của Phàm Huyền Hoang Giới?"
Lần này, gã này đã chọc giận Thánh Thiên rồi.
Đậu xanh, cái thằng nhãi ranh này lại dám sĩ diện trước mặt bản Thiên Đạo, ai cho ngươi cái gan đó hả! Bản Thiên Đạo không bóp chết ngươi không được.
Bất quá sau đó Thánh Thiên nghĩ lại, dù muốn bóp chết gã này cũng phải làm rõ hắn là người của ai đã.
Thánh Thiên nén giận, nhìn trung niên nhân nói: "Chính là ta, không biết ngươi là ai?"
Gã trung niên vẫn không hề ý thức được nguy hiểm, vẫn giữ bộ dáng "Ông trời thứ nhất, bố mày thứ hai".
"Ta chính là người được Thống lĩnh Tro Ưng dưới trướng Vô Quân Thánh Tôn phái xuống, lần này hạ giới là để hỏi thăm hai chuyện!"
Vãi chưởng, lại là Vô Quân Thánh Tôn, con chó này cứ thích gây sự với Đại Thiên Đạo là sao?
"Không biết là chuyện gì?"
Giọng điệu của Thánh Thiên bắt đầu trở nên cứng rắn.
Gã trung niên vẫn hếch mũi lên trời, không hề phát hiện sự thay đổi trong giọng nói của Thánh Thiên: "Việc thứ nhất là về nguyên nhân Mộc Du hai lần hạ giới! Việc thứ hai là ở đây có ai biết tọa độ của Phàm Huyền Hoang Giới không!"
Phàm Huyền Hoang Giới? Gã này lại muốn tọa độ của Phàm Huyền Hoang Giới! Chẳng lẽ Vô Quân Thánh Tôn biết Dương chưởng quỹ hay sao?
Thánh Thiên hơi nhíu mày, tiếp tục hỏi: "Không biết các ngươi muốn tọa độ Phàm Huyền Hoang Giới để làm gì?"
Nghe Thánh Thiên hỏi vậy, gã trung niên rốt cuộc cũng không hếch mũi nữa. Hắn nheo mắt lại, vẻ mặt đầy khinh bỉ nói: "Đương nhiên là để đi đến Phàm Huyền Hoang Giới rồi, còn có thể làm gì nữa!"
Cái tên Thiên Đạo này có vẻ không được thông minh cho lắm, hắn có biết tọa độ không gian của Phàm Huyền Hoang Giới không nhỉ?
Thánh Thiên nheo mắt: "Tọa độ Phàm Huyền Hoang Giới ta biết, hơn nữa ta cũng đã đi qua đó nhiều lần. Không biết Vô Quân Thánh Tôn muốn đến đó vì chuyện gì?"
Trung niên nhân nghe vậy, đầu tiên là lộ ra vẻ không thể tin nổi, sau đó cuồng hỉ.
"A, thật sao? Chuyện của Thánh Tôn, cái tên Tiểu Thiên Đạo nhà ngươi bớt hỏi thăm đi. Hiện tại, ngươi mau chóng đưa ta đi Phàm Huyền Hoang Giới, làm lỡ việc của Thánh Tôn, ngươi gánh không nổi đâu."
Gã trung niên không biết sống chết kêu gào.
Thánh Thiên nhìn gã, đoán chừng tên nhãi ranh này chắc chắn không biết nguyên nhân Vô Quân Thánh Tôn muốn đến Phàm Huyền Hoang Giới. Đã xác định đối phương không biết gì, vậy thì không cần thiết phải giữ lại nữa.
"Ha ha... Ngươi hỏi cái gì không tốt, lại muốn hỏi thăm về Phàm Huyền Hoang Giới!" Thánh Thiên sát khí đằng đằng.
"Ngươi muốn làm gì?"
Thánh Thiên không thèm nói nhảm, trực tiếp biến gã trung niên thành một làn sương máu...