"Hừ!" Tưởng Mộng Dao lạnh lùng hừ một tiếng nghiêng đầu đi, không muốn nhìn Lý Phong.
Lý Phong cũng hừ một tiếng nghiêng đầu đi, mặt đầy vẻ ghét bỏ.
Người không rõ tình huống còn tưởng rằng hai người này là hoan hỉ oan gia ấy chứ, ví dụ như Ngụy Băng Khanh. . .
(hoan hỉ oan gia:kiểu cặp đôi chắc chắn sau này sẽ thích nhau, nhưng hiện tại đang trong giai đoạn ghét nhau thì phải, ko rõ đúng nghĩa không @@)
"Đây là thiệp mời yến hội, không có vấn đề gì thì xin tránh ra." Ngụy Băng Khanh đè xuống nghi ngờ trong lòng, lấy ra thiệp mời nói.
Thực ra dù Ngụy Băng Khanh không cầm thiệp mời Tưởng Mộng Dao cũng biết nàng là ai, cả thành phố Minh Châu này có mấy kẻ không biết Ngụy Băng Khanh, bất quá Tưởng Mộng Dao vẫn cẩn thận kiểm tra.
Yến hội quy định mỗi vị khách quý đều có thể mang theo một đồng bạn, sau khi xác định thiệp mời không có vấn đề Tưởng Mộng Dao liền tránh ra.
Nhìn theo bóng lưng dần xa của Lý Phong, Tưởng Mộng Dao đột nhiên có một loại dự cảm không tốt lắm: "Hừ, mỗi lần gặp phải gia hỏa này đều không có chuyện tốt. . . Hi vọng buổi tối hôm nay hết thảy thuận lợi."
"Nàng là bằng hữu của ngươi?" Sau khi đi thêm một đoạn, Ngụy Băng Khanh làm bộ tùy ý hỏi.
"Thôi xin người, ta không bao giờ muốn có loại bằng hữu như vậy." Ngay sau đó Lý Phong kể lại một lần những chuyện xảy ra giữa hắn cùng Tưởng Mộng Dao cho Ngụy Băng Khanh nghe.
Ngụy Băng Khanh mặt không biểu tình gật đầu, không nói thêm nữa.
Giờ phút này, bên trong phòng yến hội, Phùng Tuấn từng có xung đột nhỏ với Lý Phong đang vừa nói vừa cười với hai người đồng lứa.
"Phùng thiếu, nghe nói Ngụy Băng Khanh cũng sẽ tới, đây chính là một cơ hội tốt để chiếm lấy trái tim mỹ nhân a." Một nam tử trẻ tuổi mặc đồ đen Tuxedo, đeo mắt kính gọng vàng cười nói.
Hắn tên là Vệ Dương, là con trai thị trưởng thành phố, bằng vào tầng thân phận này hắn đã có thể bước vào vòng tròn quan hệ của các đại thiếu gia đỉnh cấp Minh Châu.
"Các huynh đệ tí nữa sẽ ủng hộ ngươi hết lòng, cứ yên tâm lớn mật mà theo đuổi đi." Một nam tử trẻ tuổi nhuộm tóc vàng nháy mắt nói.
Hắn tên là Hoàng Bân, một thiếu gia nhà giàu, sản nghiệp trong nhà có mấy tòa mỏ, tài sản xấp xỉ nhà Phùng Tuấn.
Phùng Tuấn bình thản cười một tiếng, nói tiếp: "Vệ thiếu, nghe nói nữ thần trong mộng của ngươi- Hứa Mạn cũng tới, ngươi đã làm tốt chuẩn bị chưa?"
Phùng Tuấn mặc âu phục trắng phóc đúng chuẩn soái ca, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, tướng mạo xuất chúng, thân thể cao gầy, làm cho hắn ở giữa một đám con nhà giàu cũng lộ ra chút cảm giác hạc giữa bầy gà.
"Nếu có cơ hội tự nhiên sẽ không bỏ qua." Trong mắt Vệ Dương hiện lên một tia sáng.
Hứa Mạn là nữ ngôi sao thành danh đã lâu của Hoa Hạ, phim ảnh và ca hát đều giỏi, được fan hâm mộ đặt cho cái tên Tam Tê Thiên Hậu, bây giờ đã 35 tuổi, nhưng bảo dưỡng tốt nên vẫn như thiếu nữ, trọng yếu nhất là chưa bao giờ có lời đồn hay lùm xùm gì giống các sao nữ khác, là tình nhân trong mộng của rất nhiều nam nhân.
Vệ Dương ưa thích Hứa Mạn là sự tình công khai trong vòng tròn quan hệ giữa các thiếu gia, theo cách nói của hắn, Hứa Mạn từ trên xuống dưới đều lộ ra mị lực của nữ nhân thành thục, có thể chịch Hứa Mạn một đêm là tâm nguyện lớn nhất của hắn.
Vây chung quanh ba người Phùng Tuấn còn có một đám nam nữ trẻ tuổi, bọn họ cũng là con cháu nhà giàu của thành phố Minh Châu, bất quá so với ba người Phùng Tuấn thì kém hơn một chút.
Trừ những con nhà giàu này ra, bên trong phòng yến hội còn tụ tập những giám đốc xí nghiệp, ngôi sao showbiz, mỗi người đều chuyện trò vui vẻ theo vòng tròn quan hệ của mình.
Ngay tại thời điểm mấy tên Phùng Tuấn nói chuyện, Ngụy Băng Khanh khoác tay Lý Phong đi vào phòng yến hội.
"Ta XXX, nam nhân bên cạnh Ngụy Băng Khanh là ai?" Hoàng Bân là người thứ nhất phát hiện Ngụy Băng Khanh tiến vào, ngay sau đó thì kinh hô thành tiếng.
Mọi người quay đầu nhìn lại, đầu tiên là bị vẻ đẹp của Ngụy Băng Khanh làm cho kinh diễm, tiếp theo lại thấy Lý Phong đang được Ngụy Băng Khanh khoác tay, lập tức miệng mở lớn, thần tình giật mình khó tin!
"Con mẹ nó, Ngụy Băng Khanh đã là hoa có chủ? Không thể nào!"
"Nam nhân kia rất lạ mắt a, là cậu ấm nhà ai?"
"Dám tranh đoạt nữ nhân với Phùng thiếu, người anh em này chán sống a?"
Đồng tử Phùng Tuấn co rụt lại, sắc mặt trong nháy mắt biến thành u ám, người khác không nhận ra Lý Phong, Phùng Tuấn hắn lại nhận ra, còn là hóa thành tro cũng nhận ra!
"Phùng thiếu, ngươi biết tiểu tử này?" Vệ Dương thấy sắc mặt Phùng Tuấn biến hóa, lộ vẻ quái dị hỏi.
"Ừm, hắn tên là Lý Phong, bảo tiêu của Ngụy Băng Khanh, thân thủ không tệ, bất quá xuất thân không phải quá tốt."
Sau đêm đó, Phùng Tuấn tìm người tra xét nội tình của Lý Phong, trừ chuyện Lý Phong là con riêng của Vương gia không tra được, còn lại cơ bản cuộc đời Lý Phong đều bại lộ.
Phùng Tuấn vốn cho rằng tên tiểu tử nghèo như Lý Phong căn bản không cách nào tạo thành uy hiếp cho hắn, hiện tại xem ra là hắn đánh giá thấp Lý Phong.
Bất quá không vấn đề, chỉ cần hắn nghiêm túc, Lý Phong vẫn không thể sinh ra uy hiếp gì, hắn có cái tự tin này!
"Đi, tới nghênh đón nàng công chúa của đêm nay nào."
Phùng Tuấn đặt chén rượu xuống, dẫn một đám người trùng trùng điệp điệp đi đến chỗ Ngụy Băng Khanh.
"Lý Phong, đợi chút nữa đừng nói chuyện nhiều, hết thảy giao cho ta." Ngụy Băng Khanh phát hiện Phùng Tuấn đi tới, đôi mi thanh tú không khỏi hơi nhíu lại.
Nàng hiểu Phùng Tuấn, đợi chút nữa Phùng Tuấn khẳng định sẽ châm chọc nói móc Lý Phong, bạn bè cạnh Phùng Tuấn cũng không phải thiện nam tín nữ, nói chuyện khẳng định không dễ nghe.
Nàng cũng hiểu Lý Phong, gia hỏa này rõ ràng là một tên cuồng bạo lực, ghét là đấm ngay, căn bản không thèm quan tâm đối phương có thân phận gì.
Nàng mang Lý Phong tới để tham gia dạ yến từ thiện, không phải nghe nhạc Tướng Thanh (hát hài hước châm biếm). . .
Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, cười nói: "OJ. . . K."
Khuôn mặt Ngụy Băng Khanh nhất thời đỏ bừng, hiện tại là thời đại Internet, dù nàng không nói thô tục, cũng biết vừa rồi Lý Phong muốn nói cái gì, không phải OJK thì là cái gì. . .
(sorry các bác, đợi đệ tra được nghĩa sẽ chú thích sau @@)
Phi, thật khó nghe!
"Băng Khanh, ngươi hôm nay thật xinh đẹp." Phùng Tuấn đi tới trước mặt Ngụy Băng Khanh liền dừng lại, lộ vẻ mặt tươi cười nói.
Vệ Dương, Hoàng Bân cũng ào ào gật đầu phụ họa.
"Cảm ơn lời khích lệ, còn sự tình gì nữa không? Không thì xin tránh ra." Ngụy Băng Khanh mặt không biểu tình nói.
Lý Phong không khỏi liếc nhìn nàng một cái, đúng là tổng giám đốc lạnh lùng có khác, được người khác khích lệ cũng tỏ vẻ như không, cái định lực này hiếm người sánh được !
Khóe miệng mấy người Vệ Dương giật giật, ai cũng biết Ngụy Băng Khanh là một đóa băng tuyết liên, người muốn hái nàng quá nhiều, nhưng đại bộ phận đều chết cóng từ giữa sườn núi.
Quan trọng là Ngụy Băng Khanh không phải nữ nhân bình thường, không thể sử dụng thủ đoạn ngầm với nàng, người một mực kiên trì giống Phùng Tuấn thật ra không nhiều.
"Băng Khanh, chúng ta đều là lão bằng hữu nhiều năm, không cần phải trốn tránh ta như vậy chứ?" Phùng Tuấn cười khổ không thôi nói.
"Xin lỗi, ta không muốn tránh ngươi, chỉ là không muốn một mực đứng ở chỗ này mà thôi." Nói xong Ngụy Băng Khanh liền muốn rời khỏi nơi này.
"Chờ một chút!" Phùng Tuấn ngăn trở trước mặt hai người: "Băng Khanh, ta có một điều nghĩ mãi không hiểu được, Lý Phong chỉ là một bảo tiêu, lấy thân phận của hắn căn bản không xứng đi tới nơi này, ngươi tại sao lại muốn dẫn hắn tới?"
Lông mày Ngụy Băng Khanh nhíu lại, đang định nói chuyện, Phùng Tuấn lại nói tiếp: "Lý Phong, làm người thì phải biết mình là ai, biết chuyện gì có thể làm, chuyện gì không thể làm, nếu không rất dễ dàng rước họa vào thân."
Lý Phong nghe vậy, trong mắt có hàn quang lóe lên.
Đúng lúc này, thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"
"Xem xét!"
"Nhiệm vụ: Bạn trai nữ thần "
"Mục tiêu: Ở trước mặt mọi người xác nhận mình là bạn trai nữ thần Ngụy Băng Khanh, không giới hạn phương thức."
"Khen thưởng: 200 điểm kinh nghiệm, 1000 điểm tích lũy." .
"Chú thích: Đối mặt tình địch khiêu khích chỉ cần nhớ kỹ một câu, không cần sợ, cùng lắm là đánh chết con mẹ hắn! —— trích 36 kế tán gái."
Thấy vậy, Lý Phong thầm thở dài. Ài, tại sao cứ nhất quyết phải trào phúng ta chứ, ta ghét nhất chính là loại nhân vật phụ không biết điều như ngươi!