Lý Phong đảo mắt nhìn những người ở đây một lượt, khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười lạnh lùng.
Đám người Phùng Tuấn, Vệ Dương sững sờ. Tên này cười cái gì, có cái gì buồn cười, người ta đang làm nhục ngươi đấy!
Chỉ có Ngụy Băng Khanh là hiểu được, lúc trước khi Ngụy Tử Bình, Ngụy Trường Công khiêu khích Lý Phong, hắn cũng cười như vậy. . .
Nói cách khác, tiếp theo sẽ có chuyện không hay phát sinh?
Nghĩ tới đây Ngụy Băng Khanh liền muốn kéo Lý Phong rời đi, nhưng lúc này Lý Phong đã lên tiếng.
"Nếu như không phải có ngươi nhắc nhở ta, ta đúng là thực sự quên mất mình có thân phận gì."
Vừa mới nói xong, Lý Phong quay đầu hôn lên gương mặt Ngụy Băng Khanh một cái.
Ngụy Băng Khanh: ". . ."
Phùng Tuấn: ". . ."
Đám người Vệ Dương: ". . ."
Giật mình, ngơ ngẩn, bất ngờ, đủ loại tâm tình bao phủ bầu không khí của đám đông.
Ánh mắt đám người Phùng Tuấn đều dại ra!
Chỉ là nói về mức độ ngây ngẩn, Ngụy Băng Khanh còn vượt qua bọn họ một bậc, bản tiểu thư bị nam nhân hôn má, hơn nữa là tại trước mắt bao người?
Mấu chốt là. . . Nàng còn không có bất kỳ cảm giác phản cảm nào!
Đây là cái tình huống gì?
"Hiện tại các ngươi đã biết thân phận của ta chưa?" Lý Phong vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm khóe miệng.
Gương mặt tổng giám đốc vừa thơm vừa mềm, hôn một cái mà cảm giác không kém hơn bao nhiêu so với bị Tống Uyển Quân cắn một lần.
Chỉ bằng vào khuôn mặt trợn mắt há hốc mồm của nàng, nhìn vào đã thấy rất thoải mái!
Phùng Tuấn mờ mịt lắc đầu, hắn đến bây giờ vẫn chưa thể tin tưởng nữ thần của mình bị Lý Phong hôn, cảm giác bộ não như ngừng vận chuyển.
"Bạn trai Ngụy tổng a! Rõ ràng như vậy mà ngươi cũng không nhìn ra?" Lý Phong trợn mắt một cái, ngữ khí khinh thường.
"Bạn trai cái rắm, ngươi chỉ là một tên bảo tiêu, bảo tiêu!" Bộ não Phùng Tuấn rốt cục khôi phục vận chuyển, chỉ thẳng mặt Lý Phong tức giận rống to.
Lý Phong lộ vẻ mặt không biểu tình gật đầu: "Đúng, ta là bảo tiêu, nhưng ta có kiêu ngạo không? Ta có tự hào không? Ta có khoe khoang không?"
Ngụy Băng Khanh: ". . ."
Phùng Tuấn: ". . ."
Vệ Dương: ". . ."
Hoàng Bân: ". . ."
Ngữ khí tự hào của tên này là sao? Một tên bảo tiêu rách nát mà cũng có tư cách tỏ ra tự hào trước mặt những đại thiếu gia đỉnh cấp như chúng ta? Đi nhầm vào phim trường à!
"Nói tóm lại, thân phận bây giờ của ta là bạn trai Ngụy tổng, cho nên hiện tại ta rất kiêu ngạo."
"Hiện tại ta và Ngụy tổng muốn đi vào bên trong, không có việc khác thì tránh sang một bên, chó ngoan không cản đường, đã từng nghe câu này chưa?"
Lý Phong lần nữa bổ ra một đao, đâm thẳng vào tim Phùng Tuấn.
"Hô, Băng Khanh, hắn làm như vậy ngươi chẳng lẽ không tức giận?" Phùng Tuấn nghĩ tới thân phận của mình, không muốn ở trong trường hợp này lại cãi lộn với Lý Phong giống như đám tiểu lưu manh.
Dù là muốn thu thập Lý Phong, cũng phải làm trong âm thầm. . .
"Hắn làm vậy vì đã được ta cho phép, tại sao ta phải tức giận."
Vứt lại câu nói này, Ngụy Băng Khanh liền kéo Lý Phong rời khỏi nơi đây, chỉ còn đám người Phùng Tuấn đứng tại chỗ nhìn nhau.
"Phùng thiếu, việc này ngươi định bỏ qua như vậy?"
"Phùng thiếu, việc này tuyệt đối không thể nhịn a, chúng ta đã bao giờ chịu ủy khuất như vậy? Ngươi chỉ cần nói một câu, bọn ca lập tức tìm người phế hắn!"
"Đúng, không chỉ phế hắn, còn phải làm hắn hối hận vì đã đi tới cái thế giới này!"
Đám người Vệ Dương giống như con mèo bị đạp trúng đuôi, cả đám đều hận không thể xé xác Lý Phong thành mảnh nhỏ.
Trong mắt Phùng Tuấn lóe lên một vệt hàn quang: "Khẳng định không thể bỏ qua như vậy, cục tức này ta nuốt không trôi! Bất quá loại trường hợp này người nào cũng không thể làm to chuyện. . . Trước khi phế hắn chúng ta hãy làm cho hắn cảm thụ tư vị bị làm nhục trước mặt mọi người đã!"
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 200 điểm kinh nghiệm, 1000 điểm tích lũy."
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: B- cấp
Điểm kinh nghiệm: 700/ 1200
Điểm tích lũy: 6890
Điểm chinh phục: 0
Kỹ năng: 《 Ném chuẩn ném mạnh》, 《 Chân khí nhập môn 》, 《 Lưu Vân Bộ 》, 《 Siêu cấp thuật cận chiến 》, 《 Sơ cấp Ẩn Thân Thuật 》.
Nhiệm vụ đang chờ: Cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh (2), Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu.
Nhìn vào thuộc tính cá nhân, Lý Phong đắc ý tắt hệ thống.
Hôn mặt tổng giám đốc một cái, còn có thể hoàn thành nhiệm vụ thu hoạch được khen thưởng, hệ thống, nhiệm vụ kiểu này về sau đưa tới bao nhiêu ta nhận bấy nhiêu!
Ngay tại thời điểm Lý Phong đang thoải mái, đột nhiên một hồi đau đớn truyền đến.
"Tê. . . Ngụy tổng, tại sao ngươi nhéo ta?" Lý Phong lộ vẻ mặt vô tội nhìn về phía Ngụy Băng Khanh.
Khuôn mặt Ngụy Băng Khanh lạnh như băng: "Nói, vừa rồi vì sao ngươi. . . Hôn ta?"
"Ừm. . . Chỉ là một loại lễ tiết. . ." Lý Phong có chút ủy khuất, còn có mấy phần bối rối.
Hắn cũng không thể nói mình làm vậy vì hoàn thành nhiệm vụ a?
"Lễ tiết? Lễ tiết của chúng ta đâu có hôn má? Ngươi tưởng đây là Pháp à?" Ngụy Băng Khanh hận đến ngứa răng, nàng còn chưa thèm ủy khuất đấy!
"Thật sao. . . Hay là ngươi chỉ cho ta biết hôn kiểu Pháp là thế nào? Để lần sau ta tránh không làm vậy nữa." Lý Phong lộ vẻ mặt hiếu kì.
Ngụy Băng Khanh: ". . ."
Gia hỏa này sao mặt dày như thế, đã chiếm tiện nghi một lần, còn đòi chiếm thêm lần nữa?
Ngụy Băng Khanh càng nghĩ càng giận, hung ác cấu mạnh eo Lý Phong một cái.
"Tê. . ." Lý Phong hiện tại da dày thịt béo, không thấy đau đớn gì, nhưng vì làm tổng giám đốc lạnh lùng hài lòng, cuối cùng vẫn trái lương tâm làm ra bộ dạng đau đến mức không muốn sống.
"Mau nhìn, Hứa Mạn đến!"
"Là Hứa Mạn!"
"Rốt cục đã được nhìn thấy người thật, so với trên TV còn xinh đẹp hơn!"
Đúng lúc này, từng hồi tiếng kinh hô vang lên chung quanh, Lý Phong nhìn lại, chỉ thấy một nữ tử mặc dạ phục màu đen đi vào phòng yến hội, chính là Hứa Mạn.
Vừa nhìn Lý Phong đã bị Hứa Mạn làm cho kinh diễm, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt xinh đẹp, cái cổ thon dài, cặp núi ngạo nghễ rung động theo từng bước chân, đáy thắt lưng ong, hai chân thẳng tắp, thân thể thướt tha vô cùng.
Nếu như nói Ngụy Băng Khanh là một đóa Tuyết Liên trên băng sơn, Tống Uyển Quân là hoa hồng có gai, Tô Đồng là hoa bách hợp tươi mát, vậy Hứa Mạn là một đóa mẫu đơn đang nở rộ, ung dung quý phái, đoan trang hào phóng.
Giống như lời của Vệ Dương, toàn thân Hứa Mạn đều lộ ra một mùi vị nữ nhân thành thục.
Rất khó tưởng tượng Hứa Mạn ở trước mặt người ngoài luôn đoan trang hào phóng, khi bị nam nhân chinh phạt sẽ làm ra biểu lộ như thế nào, có lẽ chỉ là một tiếng rên rỉ, đã có thể làm cho đại đa số nam nhân đều bị tước vũ khí đầu hàng.
"Nàng đẹp không?"
Ngay tại thời điểm Lý Phong nhìn chằm chằm Hứa Mạn, một thanh âm hơi có vẻ u oán vang lên.
"Không đẹp bằng ngươi." Lý Phong phản ứng cấp tốc, loại vấn đề nguy hiểm này hắn đương nhiên biết phải trả lời thế nào a.
Ngụy Băng Khanh hừ lạnh một tiếng, kéo Lý Phong đi đến vòng tròn quan hệ giữa các xí nghiệp, rất nhanh Ngụy Băng Khanh liền bắt chuyện với một số chủ tịch, tổng giám đốc các tập đoàn.
Kết nối với thành viên trong vòng tròn quan hệ của mình rất trọng yếu, tựa như Ngụy Băng Khanh bây giờ, có lẽ chỉ cần nói chuyện một phen, là sẽ thúc đẩy một đơn hàng mấy trăm triệu vài tỷ thậm chí là trên 10 tỷ.
Khi bắt chuyện, Ngụy Băng Khanh đang định tìm cơ hội giới thiệu Lý Phong cho những chủ tịch và tổng giám đốc kia, nhưng vào lúc này đám người Phùng Tuấn đuổi tới.
"Băng Khanh, để cho ta giúp ngươi giới thiệu đi. Hắn tên là Lý Phong, con một của tài nữ thương nghiệp Lý Viện." Phùng Tuấn đi tới bên cạnh Ngụy Băng Khanh, chậm rãi nói.
Nghe thấy lời ấy, các lão tổng đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Phùng Tuấn lộ vẻ mặt hướng tới tiếp tục nói: "15 năm trước, Lý Viện tay trắng khởi nghiệp, dần tạo nên tập đoàn Osvili, ngắn ngủi 12 năm đã làm Osvili phát triển thành một công ty có tư sản 10 tỷ."
"Chỉ tiếc về sau chiến lược phát triển của Lý Viện xảy ra vấn đề, dẫn đến tập đoàn phá sản, nàng cũng qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ ba năm trước." .
"Bất quá lạc đà gầy vẫn béo hơn ngựa, Lý thiếu hôm nay tới chỗ này, khẳng định là muốn cống hiến một phần công sức cho chuyện từ thiện ở Minh Châu, đúng không?"
Sắc mặt Lý Phong nhất thời biến thành âm trầm.