Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 108: CHƯƠNG 108. THẺ ĐEN VÔ HẠN

"Phùng Tuấn, ngươi có ý tứ gì?" Sắc mặt Ngụy Băng Khanh cũng rất khó coi.

Trước khi Lý Phong nhận chức, Ngụy Băng Khanh đã điều tra quá khứ của hắn, chuyện Phùng Tuấn nói nàng đều biết, nàng thậm chí biết thù hận giữa Lý Viện cùng Tô gia Hoa Thành.

Phụ mẫu Ngụy Băng Khanh cũng qua đời vì tai nạn xe, cho nên nàng rất hiểu cảm thụ của Lý Phong, cái này giống một vết sẹo đáy lòng, có lẽ đã khép lại, nhưng bị người khác vạch trần trước mặt mọi người vẫn sẽ rất đau đớn!

"Không có ý gì a, chỉ là cảm thấy Lý Phong đã đi tới nơi này, chút nữa khi bắt đầu cuộc đấu giá từ thiện hẳn nên tham dự một chút." Phùng Tuấn giống như cười mà không phải cười nói.

"Đúng a, đây là dạ yến từ thiện, khách tới đây không phải đều là muốn cống hiến một phần cho việc từ thiện ở Minh Châu sao?"

"Lý Phong, nếu như ngươi xấu hổ vì ví tiền rỗng tuếch cũng không vấn đề gì, ngươi có thể lấy ra một vật phẩm có giá trị tiến hành đấu giá, bất quá ngươi không phải mỹ nữ, càng không phải là ngôi sao, mấy thứ như đồ lót thì bỏ đi, không ai thèm lấy đâu."

"Đoán chừng toàn thân hắn chỉ có bộ quần áo này đáng tiền a, ha ha ha."

Đám người Vệ Dương không kiêng nể gì cả cười ha hả.

Những lão tổng đại tập đoàn nhất thời hiểu rõ, đám người Phùng Tuấn là cố ý nhằm vào Lý Phong.

Cũng đúng, người trong xã hội thượng tầng Minh Châu có ai không biết Phùng Tuấn trước nay luôn theo đuổi Ngụy Băng Khanh, Lý Phong đi lại gần gũi với Ngụy Băng Khanh như vậy, không bị bọn họ nhằm vào mới là lạ.

Lần này có trò vui để xem!

Sắc mặt Lý Phong càng âm trầm, đúng như Ngụy Băng Khanh suy đoán, mẹ qua đời vì tai nạn một mực là vết sẹo trong đáy lòng hắn.

Phùng Tuấn không kiêng nể gì cả vạch trần vết sẹo này, đã làm Lý Phong nổi lên sát ý!

"Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

Lý Phong nhíu mày, xem ra nhiệm vụ có quan hệ với Phùng Tuấn?

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Ta muốn làm từ thiện "

"Mục tiêu: Thành công mua về ba đồ vật trong đấu giá từ thiện, đồng thời lấy ra một vật phẩm cá nhân tiến hành đấu giá."

"Khen thưởng: 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy."

"Ghi chú 1: Bởi vì nhiệm vụ này liên quan đến chuyện kí chủ có thể trang bức thành công hay không, căn cứ theo chủ nghĩa nhân đạo của nhà phát triển, đặc biệt khen thưởng kí chủ một tấm thẻ đen vô hạn."

(trang bức:tỏ vẻ, giả vờ trâu bò)

"Ghi chú 2: Thẻ đen vô hạn là một vật đặc thù, trong thẻ có số lượng tiền không giới hạn, chỉ cho phép kí chủ dùng để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, nhiệm vụ kết thúc lập tức thu hồi."

Xem hết giới thiệu Lý Phong liền vui vẻ, Phùng Tuấn rất có tiền đúng không? Không vấn đề, tiểu gia có hệ thống, vẫn như cũ có thể đánh cho hắn răng rơi đầy đất!

"Các ngươi không nên quá phận, Lý Phong là người của ta, ta không cho phép người khác làm nhục hắn như vậy!"

Ngụy Băng Khanh vô cùng phẫn nộ!

Lý Phong rất trọng yếu với nàng, không chỉ cứu nàng khỏi tay cuồng ma hái hoa, còn giúp gia gia kéo dài tính mạng nửa năm, chỉ bằng hai chuyện này, nói Lý Phong có ân tái tạo với nàng cũng không đủ!

Cho nên tối nay nàng mới cố ý mang Lý Phong tới, giúp Lý Phong nhận biết một số lão tổng tập đoàn lớn, có nàng ở sau lưng giúp đỡ, lại thêm những quan hệ này, Lý Phong có thể ở trong khoảng thời gian ngắn trọng kiến Osvili.

Nhưng kết quả thì sao? Nàng mang tới cho Lý Phong tai bay vạ gió!

Nhưng nàng không cho phép người khác làm nhục Lý Phong, tuyệt đối không cho phép, Lý Phong do nàng mang tới, nàng muốn Lý Phong được tôn trọng!

Lý Phong sững sờ, hắn không nghĩ tới Ngụy Băng Khanh sẽ nói ra mấy câu này, trong lúc nhất thời cảm động không thôi.

"Băng Khanh, ngươi đừng kích động nha, chúng ta chỉ là đang trần thuật một sự thật mà thôi, cũng không có ý tứ muốn làm nhục Lý Phong."

"Nếu như ngươi không tin có thể hỏi đám người Tề tổng, Quách tổng một chút, xem họ có phải tới chỗ này vì cống hiến cho từ thiện hay không."

Phùng Tuấn lộ sắc mặt nghiền ngẫm nói.

Hai lão tổng được Phùng Tuấn điểm danh gật đầu, công ty bọn họ đều có quan hệ tới lui với Phùng gia, phần mặt mũi này tự nhiên muốn cho Phùng Tuấn.

Đám người Vệ Dương cười, bọn họ đứng chung một chỗ có thể nói là một cỗ lực lượng không thể coi thường, Lý Phong chỉ là một điểu ti nghèo, chỉ có thể bị bọn họ giẫm dưới lòng bàn chân!

(điểu ti:kẻ thua kém người khác về mọi mặt)

Đám người Vệ Dương cười làm để Ngụy Băng Khanh càng thêm phẫn nộ: "Các người đúng là không có tố chất, chúng ta trở về!"

Vừa nói xong nàng liền muốn lôi kéo Lý Phong rời khỏi nơi này.

Đám người Phùng Tuấn nhất thời gấp gáp, bọn họ còn chưa trào phúng Lý Phong đủ, sao có thể đi như vậy được?

"Chờ một chút." Chân Lý Phong như mọc rễ xuống đất, không nhúc nhích tí nào nói: "Ta cảm thấy bọn họ nói rất đúng, đã đi tới nơi này, ta đương nhiên nên bỏ ra một phần cống hiến cho từ thiện."

"Chỉ là sau khi nhìn thấy mấy vị đại thiếu này, ta phát giác ra người mắc bệnh não tàn ở Hoa Hạ quá nhiều, cho nên ta muốn hỏi. . .Số tiền lấy được từ đấu giá từ thiện có khoản nào dùng để chữa cho người bệnh não tàn không? Nếu như có, đợi chút nữa ta nhất định sẽ bỏ ra thêm tiền."

Phùng Tuấn: "? ? ?"

Não tàn cái con mẹ ngươi a? Chữa bệnh cái trứng a!

Vệ Dương, Hoàng Bân giận dữ, bọn họ ngang dọc Minh Châu nhiều năm như vậy, đúng là chưa từng biệt khuất như hôm nay! Nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, bọn họ hiện tại đã vén tay áo lên hành hung Lý Phong một trận.

Những lão tổng xí nghiệp thiếu chút nữa đã bị Lý Phong chọc cười, người anh em này đúng là rất giỏi võ mồm. Nói câu nào là khiến địch nhân tức nổ phổi câu đấy.

Ngụy Băng Khanh âm thầm thở dài, gia hỏa này nhất định phải cứng cỏi như vậy sao, đám người Phùng Tuấn nghe vậy chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ!

"Thôi, hắn đã muốn náo loạn, ta liền để hắn náo loạn a, ai bảo ta thiếu nợ hắn. . ."

Ngụy Băng Khanh bất đắc dĩ lắc đầu, bỏ đi ý định mang Lý Phong rời khỏi nơi này.

"Miệng lưỡi rất lợi hại đó nha!" Phùng Tuấn phun ra một ngụm trọc khí, lộ sắc mặt khó coi nói: "Vậy để ta nhìn xem chút nữa ngươi định cống hiến cho từ thiện thế nào! Bất quá ta nói trước, nếu như lúc đó ngươi lại để Băng Khanh trả tiền hộ, thì đừng trách chúng ta làm ngươi không ngẩng đầu lên được!"

Đám người Vệ Dương cũng phụ họa theo, theo cái nhìn của bọn họ Lý Phong căn bản là một tên điểu ti nghèo kiết xác, căn bản không có thực lực kinh tế để mua đồ đấu giá, trừ phi Ngụy Băng Khanh giúp hắn trả tiền.

"Yên tâm đi, tiểu gia ta từ trước tới giờ chưa bao giờ ăn bám ai cả." Lý Phong trợn mắt khinh thường nói.

Có thẻ đen vô hạn từ hệ thống, tất cả những người đang ở đây đều là mấy con muỗi nhỏ vỗ phát là chết, đương nhiên, ngoại trừ tổng giám đốc lạnh lùng ra. . .

Ngụy Băng Khanh bất đắc dĩ thở dài, nàng xác thực định giúp Lý Phong trả tiền, nhưng đã tới nước này, chuyện đó khẳng định là không được.

May mà đồ vật trong đấu giá từ thiện có rất ít thứ vượt qua 1 triệu, Lý Phong mấy ngày trước mới kiếm lời 16 triệu, ứng phó với đấu giá đêm nay hẳn không có vấn đề.

Sau khi nghe bọn họ công kích châm chọc nhau, mọi người liền càng thêm mong đợi với đấu giá đêm nay.

Rất nhanh, khách quý đến đông đủ, MC đấu giá đi lên phía trước.

Sau một phen nói mấy lời mở đầu văn vẻ, MC nói: "Kế tiếp là vật đấu giá đầu tiên của buổi đấu giá đêm nay, cây bút Peck làm bằng vàng này tới từ tổng giám đốc tập đoàn Vị Lai, tiểu thư Ngụy Băng Khanh, mọi người lưu ý, đây là phiên bản giới hạn, rất hiếm nha."

MC nói xong, một em gái ăn mặc mát mẻ ôm theo một cái hộp ra sân, người quay phim cũng chĩa máy quay về phía nàng.

"Cây bút vàng này tinh xảo đẹp đẽ, ngòi bút làm từ vàng 18K nguyên chất, ống đựng bút chế tạo từ mã não đỏ, giá thị trường trước mắt là 120 ngàn, giá khởi đầu 100 ngàn."

Sau khi giới thiệu, MC liền ra hiệu cho khách bên dưới ra giá.

Rất nhanh có người ra giá, giá cả dần dần nhảy lên 150 ngàn, vượt qua giá thị trường 30 ngàn.

Cây bút Peck này có giá trị kỷ niệm nhất định, lại là đồ vật từng được tổng giám đốc lãnh diễm sử dụng, rất nhiều khách quý đều có hứng thú muốn mua nó.

"Băng Khanh, đồ vật của ngươi ta không hy vọng rơi vào trong tay người khác." Phùng Tuấn lộ vẻ thâm tình nhìn Ngụy Băng Khanh, tiếp theo giơ tay nói: "200 ngàn."

Phùng Tuấn vừa mở miệng, trong phòng liền an tĩnh lại.

Khách quý ở đây đều biết Phùng Tuấn theo đuổi Ngụy Băng Khanh, loại thời điểm này ra giá nữa là không nể mặt Phùng Tuấn.

Ngụy Băng Khanh nhíu mày, nàng không muốn để cái bút máy này lọt vào trong tay Phùng Tuấn, thế nhưng đây là đấu giá từ thiện, người cung cấp vật đấu giá không có quyền ra giá.

Chỉ là theo tình huống hiện tại, chỉ sợ không có người nào muốn tranh đoạt với Phùng Tuấn. . .

"Đây chính là thành ý của ngươi? Cũng không có gì hơn người." Lý Phong lộ vẻ đùa cợt nói, ngay sau đó hắn đưa tay lên nói một con số: "1 triệu!"

Mọi người yên tĩnh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!