Giá thị trường là 120 ngàn, vậy mà bỏ ra 1 triệu, hơn nữa còn ra giá sau khi Phùng Tuấn nói chuyện, người kia là ai, không sợ làm cho Phùng Tuấn bất mãn?
Lần yến hội này tổ chức theo kiểu phương Tây, khách quý đều là tốp năm tốp ba đứng chung một chỗ, cho nên rất nhiều người đều không nhìn thấy Lý Phong, bất quá nghe thanh âm cũng có thể phán đoán ra hắn là một nam tử trẻ tuổi.
Trong lúc nhất thời, mọi người đều cảm thấy hiếu kì với Lý Phong.
So với người không biết, đám người Vệ Dương, Hoàng Bân, Tề tổng, Quách tổng lại càng thêm kinh ngạc.
Lý Phong rõ ràng là muốn chính diện cứng đối cứng với Phùng Tuấn a, có điều hắn có thực lực gì mà đòi so đấu với Phùng Tuấn? Chẳng lẽ hắn cho rằng 1 triệu là có thể dọa lui Phùng Tuấn?
Phùng Tuấn hơi ngây người sau đó cười ha hả: "1 triệu? Lý Phong, ngươi có phải cảm thấy 1 triệu của ngươi đã là rất to, có thể dọa lui ta? Ấu trĩ!"
"Có lẽ đối với ngươi 1 triệu là giá trên trời, nhưng với ta 1 triệu chỉ là một chút tiền tiêu vặt mà thôi!"
Nói đến đây, Phùng Tuấn lộ vẻ mặt ngạo nghễ, thiếu chút nữa là viết trên mặt bốn chữ lớn "Lão tử có tiền".
Thật lâu không có người ra giá, MC liền bắt đầu gõ búa: "1 triệu lần thứ nhất, 1 triệu lần thứ hai, một triệu lần thứ. . ."
"10 triệu!" Phùng Tuấn đưa ra một con số.
"Hoa "
Mọi người ồn ào!
Giá thị trường 120 ngàn lại bỏ ra 10 triệu? Nếu không phải biết thân phận Phùng Tuấn, tất cả mọi người đều sẽ cho là hắn điên rồi!
"Vì làm mỹ nhân nở nụ cười mà đọ sức, thời cổ có Chu U Vương chơi đùa chư hầu, hiện tại lại có Phùng đại thiếu vung tiền như rác! Người trẻ tuổi bây giờ. . . Không được a!"
"10 triệu mà thôi, đối với Phùng gia sở hữu tư sản vượt qua 100 tỷ thì chỉ là chín trâu mất một sợi lông."
"Đúng vậy a, cái giá này vừa xuất hiện, chỉ sợ không người nào dám tranh nữa?"
"Tranh giành nữa thì không phải vấn đề nhà ai giàu hơn, mà là trong đầu ai có bã đậu!"
MC đấu giá cũng bị cái giá này làm giật mình, không phải chứ. . . Chỉ là cái bút mà thôi, cũng không phải là đồ cổ gì, có nhất thiết phải điên cuồng như vậy không a?
Nếu không phải tự mình kiểm tra, hắn cũng muốn mở hộp ra xem chiếc bút kia giấu bí mật kinh người gì!
Mấy người Vệ Dương, Hoàng Bân cũng không nghĩ tới Phùng Tuấn sẽ bỏ ra cái giá trên trời 10 triệu kia, nhất thời đầu óc có chút quay cuồng.
Sau đó, bọn họ liền không nhịn được cảm khái: "Không hổ là Phùng thiếu, khí phách này không người nào có thể so sánh a!"
"10 triệu a, một ít điểu ti nghèo cả đời này cũng không thể nhìn thấy được nhiều tiền như vậy!"
"Muốn so sánh tài phú với Phùng thiếu, không biết người nào đó bị ngu bẩm sinh hay do có luyện tập a? Ha ha!"
Nghe thấy đám người trào phúng, sắc mặt Ngụy Băng Khanh lại trở nên khó coi.
10 triệu mua cái bút chẳng phải là não có vấn đề sao, có gì đáng để khoe khoang?
"Bất quá vậy cũng tốt, Lý Phong cũng không cần tỏ ra coi tiền như rác nữa. . ."
Vừa nghĩ tới đây, Ngụy Băng Khanh liền nghe thấy Lý Phong phát ra một tiếng cười nhạo khinh thường.
"Ngươi cười cái gì?" Phùng Tuấn nhíu mày, cười lạnh nói: "Ngươi khỏi cần nói 10 triệu mua cái bút đáng hay không, với ta mà nói, chỉ cần là đồ vật Băng Khanh từng dùng đều là bảo vật vô giá."
Vừa mở miệng hắn đã làm Lý Phong mất đi tất cả cái cớ dùng để trào phúng, cũng khiến mọi người cảm thấy tình cảm của hắn dành cho Ngụy Băng Khanh sâu sắc thế nào.
Chỉ là trong nội tâm Ngụy Băng Khanh không có bất kỳ gợn sóng nào, thậm chí còn có chút muốn cười. . .
"Ngươi nghĩ ta muốn nói cái đó sao? Ta đang muốn nói. . ." Lý Phong trợn mắt lên một cái, học theo ngữ khí vừa nãy của Phùng Tuấn nói: "10 triệu? Phùng Tuấn, ngươi có phải đang cảm thấy 10 triệu của ngươi đã là rất to, có thể dọa lui ta? Ấu trĩ!"
"Có lẽ đối với ngươi 10 triệu là giá trên trời, nhưng với ta 10 triệu chỉ là một chút tiền tiêu vặt mà thôi!"
Phùng Tuấn: ". . ."
Đám người Vệ Dương: ". . ."
Tên hỗn đản này quá khốn nạn. Không được, ta không nhịn được nữa. Người đâu mau lấy pháo tới bắn nát xác hắn đi! Con mẹ nó quá đê tiện!
Ngụy Băng Khanh lấy tay che trán, nàng minh bạch Lý Phong muốn lấy đạo người trả lại cho người, nhưng nói ra mà làm không được sẽ khiến người khác cười đến rụng răng!
"Ta ra giá 100 triệu!" Lý Phong giơ tay lên, lộ vẻ mặt không biểu tình nói.
"Tê "
Phòng yến hội nhất thời vang lên vô số âm thanh hít vào một ngụm khí lạnh.
"100 triệu? !"
"Aaaaaaaa, người này đến cùng là ai?"
"Hừ, chẳng cần biết hắn là ai, vì tranh giành tình nhân mà bỏ ra 100 triệu, thành tựu tương lai không bao giờ cao được."
"Người có thể ném ra 100 triệu mà ngươi dám bảo là thành tựu không cao? Có giỏi ngươi ném thử cho ta xem!"
". . ."
Sắc mặt đám người Phùng Tuấn nhất thời trở nên khó coi, 100 triệu, Lý Phong có nhiều tiền như vậy sao?
Ngụy Băng Khanh kinh nghi bất định nhìn Lý Phong, gia hỏa này không phải là muốn đào hố chờ Phùng Tuấn nhảy vào, cho nên mới hô 100 triệu chứ?
Chỉ là làm như vậy quá nguy hiểm, nếu như Phùng Tuấn không theo, Lý Phong liền phải bỏ ra 100 triệu, Lý Phong lấy đâu ra 100 triệu?
"Đừng nhìn ta như vậy, ngươi cũng đừng nói dùng 100 triệu mua cái bút không đáng giá, với ta mà nói, chỉ cần là đồ vật Băng Khanh từng dùng đều là bảo vật vô giá."
Lý Phong thừa cơ nhại lại y nguyên lời Phùng Tuấn.
Biết rõ Lý Phong là cố ý khiến Phùng Tuấn tức giận, nhưng nhịp tim của Ngụy Băng Khanh vẫn gia tốc thêm mấy phần, khuôn mặt có chút nóng lên.
Chỉ là vì sao nàng lại có loại cảm giác này? Thật kỳ quái. . .
Phùng Tuấn cười lạnh: "Tốt, 100 triệu đúng không? Ta nhường cho ngươi, có điều. . ."
Hắn cảm thấy Lý Phong là muốn cố ý nâng giá để hắn mắc câu, đã như vậy hắn liền thuận tay đẩy thuyền, nhìn xem Lý Phong kết thúc như thế nào!
"Ngươi đừng nói nữa, ta biết nên làm như thế nào." Lý Phong trực tiếp ngắt lời Phùng Tuấn, lấy ra từ trong ngực tấm thẻ đen vô hạn nói: "Vì chứng minh ta có thực lực trả tiền, sau khi MC gõ búa ta liền quẹt thẻ."
Cùng lúc đó, MC đấu giá dung thanh âm run rẩy hô: "Còn có người nào ra giá cao hơn 100 triệu không? 100 triệu lần thứ nhất, 100 triệu lần thứ hai, 100 triệu lần thứ ba."
"Chúc mừng vị tiên sinh này, thành công dùng 100 triệu mua cây bút vàng!"
Đến tay gõ búa của hắn cũng đang run lên, hắn không phải chưa từng thấy người bỏ 100 triệu ra đấu giá, mấy tỷ đô la mỹ hắn cũng từng thấy, nhưng chưa từng thấy ai vì tranh giành tình nhân mà bỏ ra 100 triệu.
Chỉ có thể nói một câu, người có tiền đúng là sung sướng, mọi chuyện đều làm theo ý mình. . .
Lý Phong cũng không nói nhảm, đi tới quẹt thẻ.
Mà đến lúc này, mọi người mới nhìn rõ bộ dạng Lý Phong, trong lúc nhất thời tiếng kinh hô vang lên không dứt.
"Người trẻ tuổi này có chút lạ mắt a, có ai biết hắn không?"
"Nghe nói hắn tên là Lý Phong, bảo tiêu của Ngụy Băng Khanh."
"Ta thấy bảo tiêu là giả, muốn theo đuổi Ngụy Băng Khanh mới là thật, người anh em này biết rõ đạo lý nhất cự ly nhì tốc độ a, cũng không biết thân phận chân thật của hắn là gì. . ."
Trong tiếng trò chuyện ồn ào của mọi người, Lý Phong đã móc ra thẻ đen vô hạn quét thẻ thành công, cầm lấy cây bút Peck kia trở về bên cạnh Ngụy Băng Khanh.
"Xong rồi, các ngươi có cần kiểm tra xem tấm thẻ này của ta hay của người khác không?" Lý Phong cầm lấy thẻ đen lắc lắc trước mắt đám người Phùng Tuấn.
Đám người Phùng Tuấn ngậm miệng không nói một lời, bọn họ đã thu được tin tức từ đấu giá hội, tấm thẻ này đúng là của Lý Phong.
Chỉ là bọn hắn không muốn tin tưởng Lý Phong có thể bỏ ra 100 triệu, loại cảm giác này tựa như nhìn thấy một tên ăn mày đột nhiên nắm giữ tài phú ức vạn, quan trọng là bọn họ vừa mới lấy tiền tài ra làm nhục tên ăn mày này!
(ức:100 triệu)
Cái này làm cho mặt bọn họ thật nóng bỏng khó chịu!
Nhưng vì sao Lý Phong có nhiều tiền như vậy? Là Ngụy Băng Khanh tặng hắn, hay là Lý Viện để lại cho hắn?
Ngụy Băng Khanh nhìn tấm thẻ đen này, vẻ mặt như có điều suy nghĩ, nàng vốn cho rằng mình đã rất hiểu Lý Phong, nhưng hiện tại xem ra trên người Lý Phong còn có rất nhiều bí mật chờ nàng khai quật.
Ngay tại thời điểm mọi người lâm vào trầm mặc, MC đấu giá lại bắt đầu giới thiệu đồ vật thứ hai: "Vật đấu giá thứ hai, là đến từ nữ ngôi sao nổi tiếng Hứa Mạn, một bộ nội y thời thượng."
"Bộ nội y đã từng được nữ sĩ Hứa Mạn mặc khi biểu diễn ở chương trình Victoria's Secret, chất liệu quý giá, vẻ ngoài tinh mỹ xa hoa, giá khởi đầu 200 ngàn."
Trên màn hình lớn bắt đầu phát ra clip Hứa Mạn mặc bộ nội y này trên sàn catwalk. .
Nghe đến đó, con mắt Vệ Dương lóe sáng.
Nhìn thấy con mắt Vệ Dương lóe sáng, ánh mắt Lý Phong cũng sáng lên: "Xem ra Vệ Dương cảm thấy rất hứng thú với món đồ này a, hắn vừa rồi chẳng phải kêu to gọi nhỏ rất vui vẻ sao, tiểu gia hiện tại chơi chiêu hoành đao đoạt ái cho ngươi tức chết!"