Ta là ai? Ta ở đâu? Ta đang làm cái gì?
Ngụy Băng Khanh thấy đầu óc trống rỗng, thậm chí Lý Phong nói cái gì nàng cũng không nghe rõ.
Cùng lúc đó, Lý Phong sử dụng Lưu Vân Bộ ôm Ngụy Băng Khanh lùi lại mấy bước, kéo ra khoảng cách với Tôn Siêu.
Vừa rồi hắn ném ra bộ nội y cùng bút máy, nhờ vậy mới giúp Ngụy Băng Khanh tranh thủ thời gian, vậy không phải chính là ném đi 200 triệu sao?
"Cảnh sát đây, không cho phép động đậy!"
Lúc này Tưởng Mộng Dao nhìn ra có điều không thích hợp, quyết định phóng tới Tôn Siêu.
Đồng nghiệp Trần Triết thì phản ứng chậm một nhịp, nhưng cũng lao tới Tôn Siêu.
Tối nay làm bảo an không phải nhiệm vụ đặc thù, cho nên hai người đều không mang súng, bất quá bọn hắn đều có năng lực chiến đấu rất mạnh, lại thêm 2 vs 1 nên cũng không sợ gì.
"Phiền các ngươi chiếu cố Ngụy tổng giúp ta." Lý Phong đang lo làm sao để vừa bảo vệ Ngụy Băng Khanh vừa hàng phục Tôn Siêu, nhìn thấy Tưởng Mộng Dao liền nói.
"Các ngươi lui về phía sau, áp chế lưu manh cứ để chúng ta tới làm." Tưởng Mộng Dao quát một tiếng sau đó giống như cuồng phong vọt qua Lý Phong.
Nhìn vẻ mặt hưng phấn vô cùng, tựa như là một bé sư tử cái phát hiện con mồi!
Lý Phong: ". . ."
Không phải chứ. . . Tại sao cô nàng bạo lực Tưởng Mộng Dao này lại hưng phấn như vậy? Đối phương là lưu manh a, không phải thịt tươi!
"Phanh "
Lý Phong đang cảm khái, đột nhiên một tiếng vang trầm truyền đến, Tưởng Mộng Dao mới vượt qua hắn đã lấy tốc độ càng nhanh bay ngược về.
"Phù phù "
Thân thể Tưởng Mộng Dao vừa vặn nện trúng người Trần Triết, hai người song song ngã nhào trên đất.
Lý Phong: "? ? ?"
Tình huống như thế nào? Tổng cộng còn chưa được một giây đồng hồ a? Vậy mà đã để người ta đánh bay, tưởng người ta là gà nhưng mình mới là thóc, đi săn thành bị săn?
Lý Phong đã từng giao thủ với Tưởng Mộng Dao, nói chung Tưởng Mộng Dao vẫn rất mạnh, so với đám người Lý Cương, Hà Cừu còn mạnh hơn một chút.
Vừa đối mặt đã có thể đánh lui Tưởng Mộng Dao, thân thủ Tôn Siêu tuyệt đối không thể khinh thường.
"Khụ khụ, hắn quá mạnh, chúng ta không phải đối thủ, Lý Phong, chúng ta ngăn chặn hắn, ngươi mang theo Ngụy tổng chạy mau đi!"
Tưởng Mộng Dao ho khan vài tiếng, bò người lên muốn đi ngăn chặn Tôn Siêu.
"Đừng, ngươi vẫn nên giúp ta chăm lo cho Ngụy tổng đi, để ta đi đối phó hắn." Nhìn dấu giày trên ngực Tưởng Mộng Dao, Lý Phong bất đắc dĩ nói.
Lý Phong cũng không dám để Tưởng Mộng Dao đi liều mạng với Tôn Siêu nữa, hắn sợ tiếp tục thì Tưởng Mộng Dao sẽ bị Tôn Siêu đánh cho từ D- C đánh thành A mất, vạn nhất còn một cái phồng một cái xẹp, vậy thì trò vui liền lớn. . .
"Hừ, không nghĩ tới ở đây cũng có cảnh sát, bất quá không vấn đề, bốn người các ngươi đều phải chết ở chỗ này."
Tôn Siêu lắc đùi phải, chậm rãi đi tới chỗ Lý Phong.
Tôn Siêu, Tôn Uy là hai huynh đệ từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, một hôm ngẫu nhiên gặp một cường giả võ đạo, từ đó học được một thân bản lĩnh.
Sau khi trưởng thành hai người đi theo con đường khác nhau, Tôn Uy háo sắc, trở thành hái hoa cuồng ma, mà Tôn Siêu thích võ, trở thành võ sĩ chuyên nghiệp.
Luận thiên phú võ đạo, Tôn Siêu mạnh hơn Tôn Uy rất nhiều, từng có một lần liên tục thắng 31 trận trên võ đài, thực lực cũng không thua vô địch MMA thế giới bao nhiêu.
Hai huynh đệ tuy "nghề nghiệp" khác biệt, nhưng cảm tình rất sâu, Tôn Uy mỗi lần gây án đều sẽ báo mục cho Tôn Siêu trước.
Sau khi Tôn Uy bị cảnh sát bắt được, Tôn Siêu liền biết Tôn Uy thất bại khi ra tay với Ngụy Băng Khanh, sau đó Ngụy Băng Khanh liền thành mục tiêu Tôn Siêu muốn giết để trả thù.
Vì ám sát Ngụy Băng Khanh, Tôn Siêu cũng đã làm đủ công tác chuẩn bị, mà đêm nay cũng là thời cơ tốt nhất để động thủ!
Chỉ là Tôn Siêu không nghĩ tới tốc độ phản ứng của bảo tiêu Ngụy Băng Khanh nhanh như vậy, càng không nghĩ tới hai bảo an canh cửa là cảnh sát.
Bất quá không vấn đề, hắn thấy dù là bảo tiêu của Ngụy Băng Khanh cũng tốt, hai người cảnh sát kia cũng được, đều là một đám ô hợp, chỉ cần tiêu diệt bọn hắn trong thời gian ngắn nhất, hắn nắm chắc có thể cao chạy xa bay!
"Đừng mạnh miệng, chúng ta là cảnh sát, bảo hộ công dân là trách nhiệm nghĩa vụ của chúng ta!"
Tưởng Mộng Dao đứng dậy lại lần nữa phóng tới Tôn Siêu.
"Đồ nữ nhân ngu ngốc!" Thầm chửi một câu, Lý Phong vội vàng buông Ngụy Băng Khanh, giơ tay ngăn cản Tưởng Mộng Dao: "Ta nói là giao hắn cho ta!"
"Dựa vào cái gì mà giao cho ngươi? Ta mới là cảnh sát, ngươi tránh ra cho ta!" Tưởng Mộng Dao lộ vẻ mặt không kiên nhẫn.
"Chỉ bằng tên này là Tôn Siêu, là đệ đệ của hái hoa cuồng ma Tôn Uy, mà ta mới là người đánh gục Tôn Uy!" Lý Phong lộ vẻ khinh thường nói.
"Cái gì? Hái hoa cuồng ma Tôn Uy là bị ngươi đánh gục?" Tưởng Mộng Dao phát mộng!
Là hung phạm cấp A bị truy nã trong hồ sơ, Tưởng Mộng Dao nằm mơ cũng muốn tự tay bắt được Tôn Uy.
Nghe thấy tin tức Tôn Uy đã bị bắt nàng rất khó tiếp nhận, còn cố ý đi hỏi thăm là ai bắt, lại bị lãnh đạo dùng lý do giữ bí mật để cự tuyệt.
Chưa từng nghĩ lại chính là Lý Phong! Nói đùa sao?
"Sợ chưa? Cho nên Tôn Siêu là đồ ăn của ta, ngươi vẫn nên né ra chỗ khác đi." Lý Phong đắc ý nói.
"Ngươi biết ta?" Tôn Siêu lúc này mới hồi phục tinh thần lại.
Hắn giỏi ngụy trang, dù là người thân cận cũng vô pháp nhận ra, Lý Phong làm sao nhận ra thân phận của hắn được?
"Ngươi câm miệng cho ta!" Tưởng Mộng Dao cùng Lý Phong nghiêng đầu lại cùng nhau hét.
Tôn Siêu: ". . ."
Ta mới là nhân vật chính của sự kiện này có được không, các ngươi làm vậy mà không cảm thấy có gì đó sai sai sao?
Ngụy Băng Khanh: ". . ."
Trần Triết: ". . ."
Hai người bọn họ vì đấu võ mồm, mà đến hung phạm cũng mặc kệ?
Cái con mẹ nó. . .
"Trước tiên tạm thời mặc kệ Tôn Uy có phải bị ngươi đánh gục không, Tôn Siêu này ta đã chọn trúng rồi!" Tưởng Mộng Dao lộ vẻ mặt rất không phục.
"Thôi đi, ngươi vừa lên đã bị người ta đá về, còn không biết xấu hổ chém gió như vậy? Đừng chắn đường nữa, tránh xa một chút, nhìn tiểu gia đánh ngã hắn đi." Lý Phong bĩu môi nói.
Tôn Siêu tức điên, hắn ngang dọc sàn đấu võ chuyên nghiệp nhiều năm như vậy, đánh ra uy danh hiển hách, rất nhiều người vừa nghe đến tên hắn đã sợ tè ra quần.
Hôm nay lại bị hai tên khốn kiếp này coi thường, muốn nhịn cũng không thể nhịn!
Lửa giận nổi lên, càng ngày càng lớn, Tôn Siêu vọt lên giữa không trung, một chân đá ra, thẳng đến sau gáy Lý Phong.
Một chiêu này là tuyệt kỹ sở trường của Tôn Siêu —— Phích Lịch Độc Long Toản, chiêu thức mãnh liệt vô cùng, chuyên đá vào gáy, trong 31 trận thắng liên tiếp có chín đối thủ đều là gục dưới một chiêu này!
Lý Phong dám không thèm phòng bị đưa lưng về phía hắn, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
"Cẩn thận!"
Ngụy Băng Khanh nhịn không được kinh hô.
Tưởng Mộng Dao nghe thấy sau lưng có tiếng xé gió nổi lên, nhất thời sợ đến mức mặt mũi tái nhợt, muốn kéo lấy Lý Phong tránh né nhưng mà đã không kịp!
Ngay tại thời điểm bàn chân Tôn Siêu sắp đụng phải gáy Lý Phong, Lý Phong đột nhiên cúi xuống làm ra động tác ngả bàn đèn trong bóng đá!
( còn gọi là sút vô lê, xe đạp chổng ngược)
"Phanh "
Lý Phong vừa tránh thoát Tôn Siêu tập kích đồng thời đầu gối còn đá trúng trym Tôn Siêu!
"Ngao!"
Tôn Siêu chỉ cảm thấy phía dưới đau đớn vô cùng, tiếp theo trực tiếp ngất đi!
"Đáng đời!"
Lý Phong ngửa mặt ngã xuống đất, nhìn thấy Tôn Siêu đã ngất, lại đi đến đá thêm một phát nữa, khiến Tôn Siêu bị lui về sau hai, ba mét. .
Đợi đến khi Tôn Siêu đã đập ầm xuống đất, đám người Tưởng Mộng Dao, Ngụy Băng Khanh còn có Trần Triết vẫn còn phát mộng.
Một chân đã đá Tôn Siêu ngất. . .Đơn giản như vậy sao? Long tranh hổ đấu đâu? Võ thuật đẹp mắt đâu?