Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 115: CHƯƠNG 115. NGƯƠI CÓ CÒN LÀ NGƯỜI KHÔNG?

"Cứ như vậy. . . Kết thúc?"

Trần Triết đang chuẩn bị kêu gọi trợ giúp, kết quả bộ đàm còn chưa kịp móc ra, chiến đấu đã kết thúc?

"Chứ như nào nữa?" Lý Phong đứng dậy, phủi tro bụi sau lưng, tiêu sái nói.

Lý Phong là B- , mà Tôn Siêu là C, mạnh nhất cũng không thể vượt qua C+, đánh gục Tôn Siêu đương nhiên sẽ không khó, đây là cấp bậc nghiền ép!

"Ừng ực "

Trần Triết đưa mắt nhìn thảm trạng của Tôn Siêu, nhịn không được nuốt vài ngụm nước miếng.

Bỏ đi, trước tiên gọi cho lãnh đạo hồi báo một chút. . . Trần Triết lấy điện thoại di động đi tới chỗ khác.

"Lý Phong, ngươi có thực lực gì?"

Tưởng Mộng Dao kinh nghi bất định nhìn Lý Phong, trong mắt có ánh sáng kì dị chớp động.

Lần thứ nhất giao thủ với Lý Phong, Tưởng Mộng Dao cảm thấy Lý Phong chỉ là mạnh hơn nàng chút xíu mà thôi, hiện tại xem ra Lý Phong đâu chỉ mạnh hơn nàng chút xíu, quả thực là mạnh hơn một cấp độ a!

Là một người yêu thích đánh nhau tay đôi, Tưởng Mộng Dao biết rõ một cước kia của Lý Phong khó cỡ nào, dự đoán, thời cơ, lực lượng, góc độ, còn phải có lòng tin tuyệt đối với năng lực của mình.

Đủ loại nhân tố tăng lên theo cấp số nhân mới có thể tạo nên một kích tất sát vừa rồi!

Nếu là nàng thì nàng tuyệt đối không làm được.

"Không nói cho ngươi biết đấy. Như nào?" Lý Phong trợn mắt lên một cái.

Tưởng Mộng Dao chỉ cảm thấy một cục tức chặn ở cổ họng, nhìn Lý Phong nửa ngày không nói nên lời.

Đúng lúc này, thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ vang lên.

"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng. . ."

"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 300 điểm kinh nghiệm, 2000 điểm tích lũy."

"Đinh, chúc mừng kí chủ tăng lên đẳng cấp, đẳng cấp trước mắt là B."

Kí chủ: Lý Phong

Đẳng cấp: B

Điểm kinh nghiệm: 0/ 1500

Điểm tích lũy: 9890

Điểm chinh phục: 0

Kỹ năng: 《 Ném mạnh ném chuẩn 》, 《 Chân khí nhập môn 》, 《 Lưu Vân Bộ 》, 《 Siêu cấp thuật cận chiến 》, 《 Sơ cấp Ẩn Thân Thuật 》.

Nhiệm vụ đang chờ: Cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh (2), Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu.

"Lên tới B+ lại cần tới 1500 điểm kinh nghiệm. . . Vậy khen thưởng cũng nên tăng theo tương ứng a, không thì thăng một cấp sẽ rất chậm."

Lý Phong cảm thán tắt hệ thống, đi đến trước mặt Ngụy Băng Khanh nói: "Ngụy tổng, làm ngươi chấn kinh rồi."

Vừa rồi may mà hắn phản ứng rất nhanh, không thì đã để Tôn Siêu đắc thủ, vừa nghĩ tới hình ảnh Ngụy Băng Khanh hương tiêu ngọc vẫn, nội tâm Lý Phong đã phát lạnh.

Ngụy Băng Khanh lộ sắc mặt phức tạp nhìn Lý Phong một hồi lâu: "Ngươi lại cứu ta một lần nữa."

Nếu như không có Lý Phong, chỉ sợ nàng đã lọt vào tay Tôn Siêu rồi.

"Ta cảm thấy ngươi nên kí một hợp đồng bảo tiêu với ta." Lý Phong nửa đùa nửa thật nói.

Nhiệm vụ cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh đã kéo dài thật lâu, thừa cơ hội này nhắc tới một chút, hi vọng Ngụy Băng Khanh có thể lĩnh hội được dụng ý của hắn.

"Có thể." Ngụy Băng Khanh cũng không lo lắng nhiều, không phải chỉ là cho Lý Phong thêm một phần lương thôi sao, nàng cũng không thiếu tiền.

"Thật sao?" Lý Phong nhất thời lộ vẻ vui mừng!

Cái này gọi là đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, đến khi gặp được chẳng tốn công phu a, hắn có nên cảm tạ Tôn Siêu hay không?

Ngụy Băng Khanh: "? ? ?"

Không phải chỉ là ký hợp đồng bảo tiêu sao, Lý Phong cao hứng như vậy làm gì, cứ như trúng vé số mấy trăm triệu.

Không đúng, Lý Phong có tiền như vậy, dù là mấy trăm triệu cũng không nên cao hứng đến vậy mới đúng. . .

"Lý Phong, ngươi có thể dạy ta đấm nhau không."

Đúng lúc này, Tưởng Mộng Dao bất chợt nói.

Tuy rất khó chịu vì sự kiêu ngạo của Lý Phong, nhưng Tưởng Mộng Dao thật sự là rất ưa thích đấm nhau, nếu Lý Phong có thể dạy nàng, kỹ xảo cận chiến của nàng nhất định có thể tăng lên một mảng lớn.

Lý Phong: "? ? ?"

Hắn hoài nghi mình có phải đang gặp ảo giác không, cô nàng bạo lực lại muốn học cận chiến từ hắn?

"Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ngươi chỉ cần nói có nguyện ý dạy ta hay không."

Dù muốn cầu cạnh Lý Phong, nhưng thái độ của Tưởng Mộng Dao vẫn rất cứng rắn, ai bảo nàng chán ghét Lý Phong như vậy chứ!

"Nếu như ngươi có thái độ tốt một chút ta có thể sẽ dạy ngươi, nhưng bây giờ nha. . ." Lý Phong kéo dài âm điệu, vài giây đồng hồ sau mới lên tiếng: "Không nguyện ý."

"Ngụy tổng, ta đưa ngươi trở về.”

Nói xong Lý Phong nhặt lên hai cái hộp đựng bút và đồ lót, cũng mặc kệ Tưởng Mộng Dao đã tức giận đến mức khuôn mặt trắng bệch, định bụng mang Ngụy Băng Khanh rời đi.

Nhưng ai biết Ngụy Băng Khanh lại đứng tại chỗ không nhúc nhích.

"Ta. . . Chân ta bị trật khớp." Bị Lý Phong dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn vào, Ngụy Băng Khanh có chút ngại ngùng nói.

Vừa rồi vì tránh né tập kích, Ngụy Băng Khanh trong lúc bối rối đã làm chân bị trật khớp.

Chỉ là vì khẩn trương do gặp nguy cơ nên nàng còn chưa cảm giác được, hiện tại bình tĩnh trở lại mới phát hiện mắt cá chân rất đau, không đi đường được.

Lý Phong: "Ừm. . . Vậy ta vịn ngươi đi."

Ngụy Băng Khanh cũng không nghĩ ra biện pháp tốt hơn, đành phải tùy ý cho Lý Phong dìu vào trong xe.

Nửa giờ sau, Lý Phong lái xe vào biệt thự số 6 tiểu khu Tinh Huy.

Xe dừng hẳn rồi, Lý Phong liền chạy xuống, muốn đỡ Ngụy Băng Khanh xuống.

"Không được, chân ngày càng đau, không đi nổi."

Trên trán Ngụy Băng Khanh đổ đầy mồ hôi, sắc mặt xem ra rất thống khổ.

"Vậy làm sao bây giờ?"

Lý Phong cũng thấy khó giải quyết, cũng không thể để Ngụy Băng Khanh ngủ một đêm trên xe a?

"Bằng không ngươi. . . Ngươi ôm ta đi vào?"

Ngụy Băng Khanh lộ sắc mặt ửng đỏ, đây là phương pháp tốt nhất hiện tại rồi.

"Ừm . . Cũng được. Ngươi nhẫn nại một chút, rất nhanh sẽ tốt thôi."

Hít sâu một hơi, Lý Phong bế Ngụy Băng Khanh trên tay, chậm rãi đi xuống.

Ngụy Băng Khanh ngượng ngùng đến mức ửng đỏ khuôn mặt, chỉ có thể nhắm chặt hai mắt, tùy ý cho Lý Phong ôm vào phòng khách.

Đi vào phòng khách rồi, Lý Phong nhẹ nhàng đặt Ngụy Băng Khanh ở trên ghế sa lon: "Ngụy tổng, ta biết chút mát xa, chi bằng để ta mát xa cho ngươi, có lẽ ngày hôm sau ngươi có thể đi bình thường rồi."

"Thật sao?" Ngụy Băng Khanh mở to hai mắt, hơi kinh ngạc.

Lý Phong gật đầu, lúc trước vì mát xa cho Tô Đồng, hắn cố ý học tập 《 Tổng hợp mát xa thuật 》, hiệu quả rất không tệ.

"Tốt, vậy ngươi giúp ta mát xa một chút đi." Ngụy Băng Khanh mỗi ngày đều có rất nhiều công tác phải xử lý, bị thương ở chân như vậy khẳng định không được.

"OK."

Lý Phong cũng không nói nhảm, ngồi xuống bắt đầu mát xa cho Ngụy Băng Khanh . .

Tục ngữ nói "Đầu nam nhân, chân nữ nhân, chỉ được nhìn, không thể sờ."

Tuy thế giới hiện đại đã loại bỏ rất nhiều ngữ lí truyền thống, nhưng chân nữ nhân vẫn là không thể tuỳ tiện sờ, thứ nhất đây là vị trí kín đáo, thứ hai nơi này là vùng mẫn cảm, sờ vào rất dễ dàng xảy ra vấn đề.

Bình thường chỉ cặp nam nữ đã có quan hệ thân mật mới có động tác như vậy, sờ được chân, vậy đã cách ngủ cùng giường không xa.

(??? Tác giả bị ngáo ???)

Ngụy Băng Khanh cũng biết điểm này, nhưng tình huống khá đặc thù, nàng cũng không bài xích Lý Phong, dù sao đến cả tiểu Lý Phong nàng cũng đã gặp rồi, chỉ là hiện tại nàng có chút hối hận.

Ngứa, tựa như có thật nhiều con kiến bò ở lòng bàn chân, cảm giác tê dại khuếch tán bốn phía, làm cho nàng không nhịn được muốn rên thành tiếng!

Nhịp tim đập càng lúc càng nhanh, đến cả huyết dịch cũng giống như muốn sôi trào lên, máu gia tốc lưu động, nhiệt độ cơ thể tăng lên, thân thể khẽ run.

Cảm thụ của Lý Phong cũng không tốt hơn bao nhiêu, trước mặt hắn là tổng giám đốc Ngụy Băng Khanh băng sơn a, nam nhân khác đừng nói là sờ chân, đến tay nàng cũng không thể đụng tới!

Một nữ nhân như vậy lại ngồi ngay ngắn trên ghế sa lon tùy ý cho hắn sờ mó bàn chân, nói ra sẽ có bao nhiêu nam nhân hâm mộ muốn chết?

Mà Lý Phong dám khẳng định, hắn là nam nhân duy nhất sờ chân Ngụy Băng Khanh sau khi nàng trưởng thành!

"Có chút ngứa, hay là. . . Đừng mát xa nữa."

Ngụy Băng Khanh càng ngày càng hoảng hốt, nhịn không được nói.

"Nhẫn nại thêm chút đi, rất nhanh sẽ ổn thôi."

Ngón tay Lý Phong giống như đánh đàn du tẩu giữa bàn chân bóng loáng, đồng thời ngẩng đầu nói.

"Còn bao lâu nữa?"

Ngụy Băng Khanh nắm thật chặt đệm trên ghế sô pha, cực lực nhẫn nại, bởi vì quá mức dùng lực nên gân xanh trên mu bàn tay cũng hiển lộ ra rồi.

Người không rõ tình huống nhìn thấy bộ dáng này của Ngụy Băng Khanh, khẳng định sẽ nghĩ lầm nàng đang làm cái sự tình xấu hổ gì.

"5 phút đồng hồ."

Nói xong Lý Phong liền cúi đầu.

Chỉ là trong nháy mắt cúi đầu, hắn liền nhìn thấy quần lót của Ngụy Băng Khanh.

Quần lót phẳng lặng, chắc chắn không đeo băng vệ sinh, vậy nghĩa là Ngụy Băng Khanh không bị bà dì ghé thăm, vậy tại sao hôm nay nàng biểu hiện kỳ quái như thế?

Hơn nữa hình như hắn còn nhìn thấy có vũng nước đọng.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Lý Phong nhất thời biến thành cổ quái không thôi.

Chỉ là xoa bóp chân mà thôi, phản ứng lại lớn như vậy, tổng giám đốc băng sơn chẳng lẽ là mặt ngoài lãnh đạm, kì thực thể chất rất mẫn cảm?

Cực phẩm a!

Trong lúc miên man suy nghĩ, Lý Phong đã mát xa xong, đứng dậy lau mồ hôi rịn đầy trên trán: "Ngụy tổng, chuyển động chân thử xem đã ổn hơn chưa."

Ngụy Băng Khanh làm theo, sau đó nàng liền phát hiện mắt cá chân xác thực không đau như trước nữa, chí ít đi đường bình thường là không có vấn đề.

"Thật thần kỳ!" Ngụy Băng Khanh nhịn không được cảm thán.

Thần dược kéo dài tính mạng, đồng nhan thủy, mát xa thuật, biết trước Tôn Uy sẽ đến hại nàng, còn sớm nhận ra Tôn Siêu, lại thêm tình cảnh thần kì lúc Lý Phong lần đầu xuất hiện. . .

"Ngươi có còn là người không?" Trong đôi mắt đẹp của Ngụy Băng Khanh có hào quang lưu chuyển, nhịn không được hỏi.

Lý Phong: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Tự nhiên sao mắng ta?

"Thật xin lỗi, ta nhất thời nói sai." Ngụy Băng Khanh lộ vẻ mặt xấu hổ, giải thích: "Ý ta là, ngươi không phải thần tiên đấy chứ, một số hành động của ngươi thật sự là quá thần kỳ, hoàn toàn vượt qua nhận biết của ta."

Lý Phong thở phào, nhưng ngay sau đó hắn liền khẩn trương, hắn nên giải thích thế nào?

Hệ thống cứu vãn nữ thần là bí mật lớn nhất của hắn, khẳng định không thể nói ra, chém gió ra một lí do đến chính hắn cũng không thể tin? Nói láo nói nhiều sẽ bị sét đánh.

Lý Phong suy nghĩ nửa ngày: "Ừm. . . Bí mật."

Ngụy Băng Khanh nhìn hắn rất lâu, sau cùng thu hồi ánh mắt nói: "Thời gian không còn sớm, ngươi trở về đi."

Lý Phong: ". . ."

"Sao nhìn ta như vậy, chẳng lẽ ngươi còn muốn lưu lại qua đêm?" Ngụy Băng Khanh lườm hắn một cái, đeo giày cao gót sau đó chậm rãi đi lên lầu hai.

Chẳng biết tại sao, Lý Phong luôn cảm thấy cái liếc nhìn này của Ngụy Băng Khanh xen lẫn một chút... ngượng ngùng.

Lắc đầu một cái, Lý Phong muốn đứng dậy rời khỏi nơi này.

"Chờ một chút."

Đột nhiên Ngụy Băng Khanh gọi hắn lại.

"Chẳng lẽ nàng muốn lưu ta lại?" Lý Phong thầm vui vẻ, mặt không đổi sắc quay đầu đi: "Ngụy tổng còn có việc gì sao?"

"Muộn như vậy rồi, ngươi lái S600 của ta trở về đi, thứ hai rồi mang tới công ty."

Nói xong Ngụy Băng Khanh liền cẩn thận từng li từng tí vịn cầu thang lên lầu hai, để lại Lý Phong đứng trong phòng khách hụt hẫng gần chết. . .

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!