(lời editor:dường như tác giả muốn dùng ngòi bút để phản ánh cuộc sống, những chương kiểu này quả thật hơi chán và đau đầu, các bạn có thể đọc lướt để giảm bớt tâm tình nặng nề đi chứ đừng bỏ truyện huhu)
"Lý Phong. . ."
Tô Đồng vui đến phát khóc, nàng vốn tưởng mình sắp bị đám người Lưu Quyên lăng nhục, kết quả Lý Phong giống như binh tướng nhà trời xuống cứu nàng.
Từng cái tát thật sự làm cho nàng hả giận!
"Không có việc gì, có ta ở đây ai cũng không gây thương tổn cho ngươi được!"
Lý Phong vẫn còn rất giận dữ.
Trước đó hắn từng thấy trên internet rất nhiều video của học sinh, trẻ con mười mấy tuổi thậm chí bảy tám tuổi, lập hội đánh đập người đồng lứa, chụp ảnh nude, dùng cái này tìm niềm vui.
Mỗi lần nhìn thấy video kiểu đó Lý Phong đều sẽ rất tức giận, rất đau lòng.
Có lẽ sẽ có người nói là tiểu hài tử không hiểu chuyện nên mới làm vậy, nhưng đây không phải lý do để dung thứ cho bọn họ làm ác!
Bọn họ không biết người bị bắt nạt sẽ mắc bệnh tâm lý, kẻ nhẹ thì tự ti sống tách biệt, nặng thì hậm hực tự sát, coi như bị hủy cả một đời!
Nếu vừa rồi Lý Phong đến chậm một bước, nửa đời sau của Tô Đồng sẽ bị hủy!
Cho nên Lý Phong rất phẫn nộ, thật sự rất phẫn nộ!
"Phốc!"
Trương Siêu phun ra một ngụm máu tươi, giãy dụa bò dậy, lộ vẻ mặt kinh khủng nói: "Ngươi. . . Ngươi là ai, ngươi. . . Ngươi làm vậy là xâm phạm trái phép nhà người khác, ngươi đang phạm tội!"
"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, chậm rãi đi đến trước mặt Trương Siêu, lấy tư thái từ trên cao nhìn xuống hỏi: "Ngươi còn biết cái gì gọi là phạm tội nữa?"
"Ta. . ." Trương Siêu hơi biến sắc, quay đầu nhìn Tô Đồng, cầu khẩn nói: "Chúng ta vừa rồi chỉ là đùa Tô Đồng mà thôi, đây đều là hiểu lầm, ngươi nói đúng không Tô Đồng?"
Sau khi bị Lý Phong đá bay, Trương Siêu đã biết mình tuyệt đối không phải đối thủ của Lý Phong, Lý Phong tựa như một quái thú hình người, Trương Siêu không chút hoài nghi chuyện Lý Phong có năng lực xé hắn thành mảnh nhỏ!
Mà ánh mắt Lý Phong cũng làm hắn cảm thấy toàn thân phát lạnh, không có bất kỳ cảm xúc nào, tựa như một bộ máy giết chóc băng lãnh!
Tiếp tục như vậy hắn sẽ chết, thực sự sẽ chết!
"A" Tô Đồng bị tức cười, vừa rồi bọn họ làm đến như vậy mà giờ còn bảo chỉ là đùa?
Có điều nàng nhất định phải cẩn thận trả lời, nàng đã nhìn ra trạng thái của Lý Phong có chút không đúng, nếu như nàng đổ dầu vào lửa không chừng Lý Phong thật sự có thể làm ra sự tình càng thêm đáng sợ.
Nàng không thể làm Lý Phong phải ngồi tù vì bản thân được!
"Oa!"
Ngay tại thời điểm Tô Đồng cân nhắc từ ngữ, Lưu Quyên nghẹn ngào khóc rống lên: "Ngươi. . . Các ngươi đúng là đôi cẩu nam nữ, đánh nữ nhân mà không biết xấu hổ! Oa ô ô ô ô!"
"Báo cảnh sát, mau báo cảnh sát, hắn xâm nhập nhà người khác trái phép, động thủ đánh người, để cảnh sát xử hắn!" Tiểu Thúy vừa nói vừa cầm điện thoại di động lên, muốn gọi điện thoại báo cảnh sát.
Miệng các nàng bị đánh lệch, nói chuyện tuy không rõ lắm, nhưng Lý Phong vẫn nghe hiểu được ý tứ.
"Bá "
Lý Phong vọt tới, đưa tay đoạt lấy điện thoại di động, hung hăng bóp một cái!
"Răng rắc!"
Iphone XS max bị hắn bóp nát!
Tình cảnh này làm đám người Lưu Quyên hoảng sợ gần chết!
Nắm tay một cái là điện thoại vỡ nát, chuyện này cần bao nhiêu lực lượng? !
Nhưng ngay sau đó Tiểu Thúy nổi giận: "Đây là Iphone XS max ta vừa mua, hoá đơn trả góp vẫn còn đó, ngươi. . . Ngươi bồi thường điện thoại di động cho ta!"
Vừa nói xong, nàng giãy dụa bò dậy nhào tới Lý Phong.
"Các tỷ muội, chúng ta đoàn kết lại liều mạng với hắn! Chúng ta là nữ nhân, hắn là một người nam nhân chẳng lẽ còn dám đánh chết chúng ta?" Lưu Quyên cũng đứng lên nhào về phía Lý Phong.
Câu này của Lưu Quyên có hiệu quả, ba người khác cũng giãy dụa bò dậy, giống như chó sói nhào về phía Lý Phong.
Nếu là nam nhân bình thường đối mặt năm nữ nhân phát điên khẳng định sẽ bị loạn trận cước, dù sao thì chuyện đánh nữ nhân cũng không phải vinh quang gì.
Nhưng ở trong mắt Lý Phong trong lại không phân biệt nam nhân nữ nhân, chỉ có người tốt cùng người xấu.
"Đùng" "Đùng" "Đùng" "Đùng" "Đùng "
Lý Phong tát liền 5 cái, lần trước má trái thì lần này má phải, hai bên đối xứng!
Đám nữ nhân Lưu Quyên vừa bổ nhào tới trước mặt Lý Phong liền bị đánh bay ra ngoài, trùng điệp té xuống đất, miệng đã bị triệt để đập nát!
Trương Siêu thấy sự tình không ổn, quay người muốn chạy ra ngoài.
Lý Phong cười lạnh một tiếng vọt tới sau lưng Trương Siêu, nắm tóc Trương Siêu hung hăng hướng kéo một phát về sau, đánh một quyền vào mặt Trương Siêu!
"Phanh "
Trương Siêu ngã nhào xuống đất, xương mũi đã gãy, máu chảy ròng ròng!
"Ta nói cho các ngươi biết, mặc kệ nguyên nhân là cái gì, các ngươi làm vậy với Tô Đồng chính là chạm vào phòng tuyến cuối cùng của ta, ta sẽ làm các ngươi phải hối hận khi đi tới cái thế giới này!"
Lý Phong bây giờ đã lười đi hỏi xem chuyện gì đã xảy ra.
Không thể giảng đạo lý với đàn bà điên, chỉ có thể bị đối phương chửi rủa.
Phải làm cho đám đàn bà điên này cảm thấy hoảng sợ, mới có thể đóng lại mấy cái miệng thối tha đó!
Bây giờ Lưu Quyên rốt cục cảm tháy hoảng sợ, nàng cho rằng mình là nữ nhân, Lý Phong nhiều lắm là tát nàng một cái chứ không dám làm gì khác, thậm chí sự tình kết thúc còn phải bồi thường, miễn cho bị các nàng kiện ra tòa.
Nhưng hiện tại xem ra sự tình không phát triển theo những gì nàng đoán!
Lưu Quyên muốn cầu xin tha thứ, nhưng miệng nàng đã bị triệt để đập nát, nói cũng nói không nên lời, chỉ có thể cầu khẩn nhìn Lý Phong, hi vọng hắn có thể buông tha mình.
Trương Siêu là người duy nhất có thể nói chuyện thì vừa mới bị một quyền đánh ngất, giờ phút này giống như chó chết nằm trên mặt đất.
Tô Đồng bây giờ ngược lại đi cầu xin thay họ: "Lý Phong, quên đi, bọn họ đã bị trừng phạt xứng đáng rồi."
Đây cũng không phải Tô Đồng thương cảm các nàng, chỉ là không muốn làm Lý Phong gặp phải kiện cáo mà thôi.
"Không, trừng phạt còn chưa đủ, ngươi không cần lo lắng, ta tự có chừng mực."
Lý Phong an ủi Tô Đồng một câu, tiếp theo lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc điện thoại.
"Uy, Uyển Quân, phái mấy người đến chỗ ta, giúp ta xử lý mấy tên cặn bã. . . Ngươi không cần tới, ta sẽ gửi địa chỉ tới."
Lý Phong muốn giết đám người này cũng rất đơn giản, chỉ là giết bọn hắn sẽ có chút phiền phức, hơn nữa tử vong với bọn hắn thì quá tiện nghi, hắn muốn đám người Lưu Quyên nửa đời sau đều phải sống trong thống khổ!
"Uyển Quân. . . Là ai?"
Thấy Lý Phong cúp điện thoại, Tô Đồng hiếu kỳ hỏi.
"Nhân sĩ chuyên nghiệp." Lý Phong nháy mắt mấy cái, cho Tống Uyển Quân địa chỉ.
Với năng lực hiện tại của hắn, hắn chỉ có thể đánh đối phương một trận mà thôi, còn muốn đột phá phòng tuyến cuối cùng thì cần giao cho nhân sĩ chuyên nghiệp giống Tống Uyển Quân.
Về sau nếu hắn lại gặp những sự tình không tiện ra mặt giải quyết thế này, thì Tống Uyển Quân đúng là một người cộng sự tuyệt hảo.
Có điều hắn cũng không định bó buộc cực hạn của mình tại Minh Châu. . .
Giờ khắc này trong đầu Lý Phong hiện ra một cái kế hoạch, hắn phải nghĩ biện pháp giúp Tống Uyển Quân mở rộng địa bàn, để Tống Uyển Quân trở thành nữ vương thế giới ngầm Hoa Hạ, mà hắn thì đứng ở phía sau lưng nữ vương. . . Hung hăng doggy nàng!
Rất nhanh, Lý Cương dẫn người chạy tới nơi này.
Lý Phong giao chìa khóa phòng 1201 cho Tô Đồng, để nàng tạm thời né tránh, rồi chậm rãi nói: "Ta muốn làm những người này nửa đời sau sinh hoạt trong vô tận thống khổ, các ngươi có biện pháp nào?"
Lý Cương đầu tiên là sững sờ, nói tiếp: "Ta đúng là có một phương pháp, có thể lén mang bọn họ qua châu Phi làm nô lệ."
Nghe xong lời này, ánh mắt Lý Phong tỏa sáng.
Mà đám nguời Lưu Quyên, Tiểu Thúy thì như rơi vào hầm băng!