"Biện pháp này không tệ, bất quá mạo hiểm rất lớn a. . ."
Lý Phong sờ cằm, mặt lộ vẻ trầm tư.
Sáu người Lưu Quyên lặng yên không một tiếng động biến mất, khẳng định sẽ làm người nhà bọn họ, bằng hữu, đồng nghiệp nghi ngờ, một khi báo động, cảnh sát sẽ tham gia.
Hiệu suất làm việc của Hoa Hạ không quá tốt nhưng cũng không tệ, hơn nữa loại án nhiều người đồng thời mất tích thế này họ tuyệt đối sẽ điều tới rất nhiều cảnh sát tra xét.
Lý Phong đến vội vàng, lưu lại sơ hở quá nhiều, cảnh sát muốn tra được hắn cũng không khó.
"Yên tâm đi Lý thiếu, chúng ta rất có kinh nghiệm, không sao đâu. Cho dù xảy ra vấn đề cũng tuyệt đối không dính dáng đến Lý thiếu, điểm này ta có thể dùng tính mạng đảm bảo."
Lý Cương cười tủm tỉm nói.
Bọn họ là nhân sĩ chuyên nghiệp, muốn một đám người biến mất lại không bị người khác tra được cũng không phải quá khó.
Lý Phong gật đầu, cái này không phải chính là lý do hắn tìm đến Lý Cương sao? Sự tình chuyên nghiệp vẫn nên để người chuyên nghiệp đến làm thì hơn!
"Cũng không biết làm như vậy có thể tính là hoàn thành nhiệm vụ không."
Lý Phong âm thầm nói một câu.
Sau khi hắn phá cửa vào, hệ thống liền tuyên bố một nhiệm vụ, bất quá khi đó tình huống nguy cấp, hắn lại đang nổi nóng, tận đến khi hắn gọi điện thoại cho Tống Uyển Quân mới tiến vào xem xét.
"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Tô Đồng (1) "
"Mục tiêu: Cứu Tô Đồng thoát khỏi tay Lưu Quyên, đồng thời làm tất cả những người tham dự ức hiếp Tô Đồng phải chịu trừng phạt."
"Khen thưởng: 400 điểm kinh nghiệm, 3000 điểm tích lũy, 1 điểm chinh phục."
"Chú thích: Anh hùng cứu mỹ nhân là một con đường có thể cấp tốc rút ngắn quan hệ với nữ thần, nếu biểu hiện đủ tốt, thì rất nhanh có thể ôm mỹ nhân về nhà chịch 69 tư thế —— trích 36 kế tán gái."
Trừ chuyện không biết đưa đám người Lưu Quyên tới châu Phi làm nô lệ có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không, Lý Phong còn có một chuyện không hiểu nữa.
Trước đó khi hệ thống tuyên bố nhiệm vụ cứu vãn nữ thần đều sẽ có từ sớm, tỉ như lần thứ nhất cứu Ngụy Băng Khanh, lần thứ nhất cứu Tống Uyển Quân.
Thế nhưng lần vừa rồi Ngụy Băng Khanh gặp nạn cùng lần này Tô Đồng gặp nạn, hệ thống đều là đến giờ phút mấu chốt mới tuyên bố nhiệm vụ, làm hắn không có tí thời gian chuẩn bị nào.
Hệ nhiệm vụ "Cứu vãn nữ thần" hẳn là cùng loại với nhiệm vụ chính tuyến trong game online, vậy rốt cục cơ chế tuyên bố của nó là dạng gì?
"Hệ thống, ngươi có thể giải thích cho ta không?"
Lý Phong nghĩ mãi không ra đành phải cầu trợ Chí Linh tỷ tỷ.
"Đối với nữ thần chưa bao giờ gặp mặt, căn cứ theo khoảng cách của kí chủ cùng nữ thần, hệ thống sẽ tuyên bố nhiệm vụ trước một thời gian."
"Đối với nữ thần đã gặp, trước khi sự kiện phát sinh vài phút thậm chí là trước vài giây đồng hồ, hệ thống mới tuyên bố nhiệm vụ."
Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ vang lên trong đầu Lý Phong.
"Thì ra là thế."
Lý Phong có chút bất đắc dĩ, không cho chuẩn bị kiểu này, vạn nhất mấy vị nữ thần gặp nguy hiểm thì đúng là phiền phức.
Bất quá hệ thống rõ ràng có năng lực báo động từ sớm, tại sao còn muốn làm ra thiết lập này? Để ma luyện hắn?
"Lý thiếu?"
Thấy Lý Phong rất lâu không nói lời nào, Lý Cương nhịn không được hỏi.
Lý Phong tắt hệ thống: "Ừm, cứ theo lời ngươi nói mà làm."
Lưu Quyên lộ sắc mặt trắng nhợt, tiếp theo khấu đầu với Lý Phong, tạo nên từng tiếng "Phanh phanh phanh".
Đám người Tiểu Thúy cũng học theo, điên cuồng dập đầu với Lý Phong.
Miệng các nàng đã bị Lý Phong đánh nát, không cách nào nói chuyện, chỉ có thể dùng loại phương thức này cầu xin Lý Phong tha thứ.
Nếu như đây là thời điểm trước khi Lý Phong tiến tới hộp đêm Hoàng Đình, có lẽ khi hắn đối mặt năm nữ nhân dập đầu sẽ mềm lòng, nhưng trải qua lần lột xác kia, hắn đã học được lãnh huyết vô tình, lạnh lùng tuyệt đối với địch nhân!
"Giao cho các ngươi, giải quyết xong nhớ chỉnh lý tốt hiện trường."
Vừa nói xong, Lý Phong nhìn cũng không thèm nhìn đám người Lưu Quyên đang dập đầu, quay người rời khỏi nơi đây.
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhiệm vụ hoàn thành, đang tiến hành khen thưởng."
"Đinh, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được 400 điểm kinh nghiệm, 3000 điểm tích lũy, 1 điểm chinh phục."
"Vậy mà đã hoàn thành?"
Nghe thấy thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ Lý Phong rất kinh ngạc, vẫn còn chưa đưa đám người Lưu Quyên qua châu Phi, làm sao lại hoàn thành nhiệm vụ rồi?
Chẳng lẽ chỉ cần khiến bọn hắn cảm thấy tuyệt vọng là coi như hoàn thành nhiệm vụ?
Kí chủ: Lý Phong
Đẳng cấp: B
Điểm kinh nghiệm: 400/ 1500
Điểm tích lũy: 11290
Điểm chinh phục: 1
Kỹ năng: 《 Ném chuẩn ném mạnh 》, 《 Chân khí nhập môn 》, 《 Lưu Vân Bộ 》, 《 Siêu cấp thuật cận chiến 》, 《 Sơ cấp Ẩn Thân Thuật 》.
Nhiệm vụ đang chờ: Cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh (2), Âm mưu của tập đoàn Tam Khẩu.
Nhìn thuộc tính cá nhân một chút, Lý Phong tắt hệ thống, sau đó đẩy ra cửa phòng 1201.
Tô Đồng đang lo lắng chờ đợi trong phòng khách, thấy hắn trở về liền đi tới hỏi thăm một phen.
Lý Phong tránh nặng tìm nhẹ nói: "Ngươi chỉ cần biết về sau sẽ không bao giờ nhìn thấy bọn họ nữa là tốt rồi, chuyện này ta sẽ không nhiều lời."
"Cái này. . ." Tô Đồng hơi biến sắc, sau cùng gật gật đầu: "Tốt a."
Nàng phát hiện mình càng ngày càng nhìn không thấu Lý Phong, đám người Lý Cương vừa nhìn đã biết là loại hung hãn, Lý Phong lại có thể gọi một cuộc điện thoại là khiến bọn họ tới.
Lý Phong đến cùng có thân phận gì, Uyển Quân là ai, có quan hệ thế nào với Lý Phong?
"Đúng rồi, tình huống của cha mẹ ngươi bây giờ như thế nào?" Lý Phong đặt hành lý sang một bên, ra hiệu cho Tô Đồng ngồi xuống ghế sa lon, đồng thời hỏi.
"Không có gì đặc biệt, Từ Bác hình như không nói chuyện này ra với người trong gia tộc." Tô Đồng thở dài.
Lần trước chia tay trong không vui với Từ Bác, Tô Đồng lập tức gọi về nhà, kết quả gió êm sóng lặng, sáng hôm nay nàng còn cùng cha mẹ nói chuyện điện thoại một phen, thế nhưng hình như chưa từng phát sinh chuyện gì.
"Không cần phải để ý đến hắn, binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn." Lý Phong an ủi.
Tô Đồng gật gật đầu, dùng sắc mặt phức tạp nhìn Lý Phong: "Ngươi lại giúp ta một chuyện lớn rồi, ta không biết phải làm như thế nào để cảm tạ ngươi cho phải."
Lý Phong đã giúp nàng giải quyết phiền phức tới lần thứ ba, nếu như đặt ở cổ đại, nàng chỉ sợ phải lấy thân báo đáp Lý Phong a?
"Muốn cảm tạ ta thì rất đơn giản a, buổi tối mời ta ăn bữa cơm đi." Lý Phong cười một tiếng, nói tiếp: "Không bằng ngươi chuyển tới ở chung với ta, như vậy chúng ta có thể chiếu ứng lẫn nhau, ngươi cũng không cần trả tiền thuê phòng."
Tô Đồng đầu tiên là sững sờ, tiếp theo sắc mặt đỏ hồng, giống như một mặt trời nhỏ.
Lý Phong có phải là đang ám chỉ nàng cái gì? Nàng có nên đáp ứng hay không?
"Ừm. . . Nếu như ngươi cảm thấy không tiện thì thôi vậy." Lý Phong cũng phát hiện lời nói của mình thật là mập mờ, hắn cùng Tô Đồng cũng không phải là người yêu, ở chung khẳng định sẽ có rất nhiều chỗ không tiện.
"Không có gì, ta chuyển!" Tô Đồng nói xong liền đứng dậy, sắc mặt đỏ lên: "Ta có chút mệt mỏi, trước tiên ngủ lại đây một hồi, đợi tỉnh dậy ngươi giúp ta dọn nhà nhé."
Nói xong nàng giống như chạy trốn lao vào phòng ngủ phụ.
Lý Phong lắc đầu, thầm than một câu "Lòng của nữ nhân như kim dưới đáy biển", sau đó đang định sắp xếp hành lý, thì đúng lúc này Ngụy Trường Công gọi điện thoại tới.
"Uy, Lý Phong a, đã ba ngày rồi, ngươi chừng nào thì đến củng cố cho ta a?" Thanh âm của Ngụy Trường Công rất khách khí.
Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, ra vẻ nghiền ngẫm nói: "Ngụy tổng, bệnh của ngươi ta đã bất lực, ngươi mời cao nhân khác đi."
Nói xong liền cúp điện thoại, còn chặn số Ngụy Trường Công.
Trong căn hộ cao cấp, Ngụy Trường Công nghe âm thanh trong điện thoại mà ngạc nhiên không thôi, tiếp theo nổi giận đập điện thoại di động xuống mặt đất.
"Tên hỗn đản này dám đùa ta? ! Tốt, con mẹ nó ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, ngày mai lão tử liền làm ngươi chết không có chỗ chôn!" Trong mắt Ngụy Trường Công có hàn quang chớp động!