Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 120: CHƯƠNG 120. CẦM THÚ HAY KHÔNG BẰNG CẦM THÚ

"Sau khi ta cự tuyệt, Ngụy Trường Công hẳn cũng muốn hành động rồi."

Lý Phong tắt điện thoại di động, tự lẩm bẩm.

Hắn tìm Ngụy Trường Công chính là vì đặt vào máy nghe trộm, bất quá Ngụy Trường Công có chấp niệm rất sâu, mà đám người tập đoàn Tam Khẩu lại cho hắn ba ngày suy nghĩ, lúc đầu Ngụy Trường Công khẳng định sẽ ẩn nhẫn không làm gì.

Nhưng bây giờ Ngụy Trường Công bị hắn trêu đùa một phen, khẳng định sẽ giận dữ không thôi, âm mưu của Tùng Bản Nhuận cũng sẽ rất nhanh tiến vào giai đoạn tiến hành.

"Xem ra sắp có một hồi trò vui để xem. . . Hi vọng Ngụy Băng Khanh có thể chịu đựng được."

Lý Phong lắc đầu, thu hồi suy nghĩ, lúc này mới nghĩ đến vết tay vẫn còn trên mặt Tô Đồng.

"Đồng nhan thủy hình như cũng có tác dụng giảm sưng a?"

Lý Phong làm sao có thể nhẫn tâm để Tô Đồng sưng nửa bên mặt đi làm, ngay sau đó đã lấy đồng nhan thủy từ ba lô hệ thống, gõ vang cửa phòng ngủ.

Sau khi chạy vào phòng ngủ phụ, Tô Đồng mới phát hiện nhịp tim đập của mình một mực duy trì ở một tần suất rất cao, sau đó nàng thử sờ lên mặt. . .

"A!"

Nóng đến dọa người!

Tô Đồng có thể tưởng tượng ra mặt mình đỏ như thế nào!

"Lý Phong cũng đã nói 'quên đi ', ta còn nói nguyện ý chuyển tới làm gì, về sau khó xử đến mức nào a?"

Tô Đồng nói ra câu này cũng có chút hối hận, nên mới vội vã chạy vào phòng ngủ phụ.

Chỉ là nàng liếc mắt một cái, đã phát hiện trên giường đến cái nệm cũng không có, thế thì làm sao ngủ được?

"Thật là bẽ mặt!"

Tô Đồng đi tới giường ngồi xuống, kết quả cái mông rất khó chịu, nàng mặc váy bó sát mông, tất đen, tăng thêm quần lót cũng mới chỉ có ba tầng, khẳng định không so sánh được với đệm giường a!

"Phanh phanh phanh "

Đúng lúc này, tiếng đập cửa vang lên, tiếp theo thanh âm Lý Phong truyền đến: "Ngủ chưa?"

Tô Đồng cuống quít đứng lên nói: "Vẫn chưa."

"Ta có thể vào không?"

"Có thể."

"Cạch cạch"

Lý Phong đẩy cửa đi vào, nhìn cái giường không có vật gì liền sững sờ ngay tại chỗ.

"Cái này. . . Ta cũng không ngờ chỗ này không có cái gì cả." Tô Đồng lấy hai tay mân mê góc áo, lúng túng không thôi nói: "Ta trở về lấy đồ trải lên."

Nói xong nàng liền muốn cúi đầu về phòng của mình mang đồ dùng tới.

"Đừng vội, ta tới tặng ngươi một món đồ." Lý Phong ngăn trở đường đi của Tô Đồng, giơ lên đồng nhan thủy trong tay.

Hắn cũng không thể để Tô Đồng trở về, đám người Lý Cương còn đang làm "nghiệp vụ", để Tô Đồng nhìn thấy cũng không tốt.

"Đây là cái gì?" Tô Đồng hiếu kỳ không thôi.

"Đồng nhan thủy, dưỡng nhan làm đẹp." Lý Phong vặn ra nắp bình để Tô Đồng ngửi.

Hương thơm mê người làm Tô Đồng hưởng thụ, hai mắt nhắm lại.

"Ngươi bôi lên mặt đi, có thể tiêu sưng." Lý Phong cười nói.

"A? !" Tô Đồng phát mộng.

Đây không phải đồ dưỡng nhan làm đẹp sao, tại sao lại có thể tiêu sưng, Lý Phong có phải nói nhầm không?

"Chớ hoài nghi, ngươi thử một chút liền biết." Lý Phong đưa ngón tay chấm vào đồng nhan thủy: "Ta bôi giúp ngươi nhé?"

Tô Đồng nửa tin nửa ngờ gật gật đầu, sau đó hai mắt nhắm lại.

Nhìn khuôn mặt đẹp gần trong gang tấc, bờ môi đỏ kiều diễm kia, tâm tình Lý Phong nhất thời trở nên quái dị.

Hắn vốn chỉ là muốn giúp Tô Đồng thoa đồng nhan thủy, làm sao hiện tại lại có một loại xúc động muốn hôn nàng?

"Hô, tỉnh táo lại, Lý Phong ngươi nhất định phải tỉnh táo, bây giờ không phải là thời điểm suy nghĩ lung tung!"

Lý Phong âm thầm cảnh cáo chính mình một câu, sau đó đưa tay sờ lên khuôn mặt Tô Đồng.

Trong nháy mắt da chạm thịt, thân thể mềm mại của Tô Đồng liền không nhịn được khẽ run một chút, lông mi càng là không ngừng rung rung, tựa như tùy thời đều muốn mở to mắt ra.

Lý Phong cũng rất khẩn trương, hắn hết sức khống chế bản thân không nghĩ lung tung, tay phải bình ổn mà lại nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt Tô Đồng.

Tô Đồng có thể cảm nhận được Lý Phong tỉ mỉ chú ý đến mức nào, thật giống như đang lau một bảo vật vô giá, loại cảm giác này làm cho nàng rất hưởng thụ.

Rất nhanh sau đó, Lý Phong hoàn tất công việc, nơi sưng đỏ trên mặt Tô Đồng đang khôi phục lại bằng tốc độ mắt thường có thể thấy được, da thịt trên mặt lại càng thêm tinh tế tỉ mỉ trắng nõn.

Đơn giản mà nói chính là. . . Giá trị nhan sắc của Tô Đồng càng cao thêm, làm Lý Phong động tâm không thôi, không kìm được cứ trợn mắt ngắm nhìn.

Lúc này Tô Đồng vừa lúc mở hai mắt ra, trùng hợp nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Lý Phong.

Trái tim Tô Đồng đập bình bịch, bối rối cúi đầu: "Ngươi. . . Ngươi nhìn cái gì?"

"Nhìn ngươi." Lý Phong không quanh co lòng vòng chút nào.

Tô Đồng khẽ cắn môi đỏ, hai tay nắm góc áo, nhỏ giọng hỏi: "Vì sao lại nhìn ta?"

"Bởi vì ngươi đẹp." Lý Phong nói một cách rất nghiêm túc.

Ai mà chẳng thích cái đẹp, có mỹ nữ mà không nhìn chẳng phải là ngu lắm sao?

Cho dù chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, nhưng khẳng định tâm tình cũng vô cùng tốt!

Tô Đồng cảm thấy đáy lòng ngọt ngào như được rót mật, nhịn không được ngẩng đầu nhìn Lý Phong một cái, phát hiện ánh mắt của hắn vẫn nóng rực như cũ.

Quá bối rối nên Tô Đồng lại nhắm hai mắt vào, nhưng không còn cúi đầu giống vừa nãy, ngược lại thân thể lại hơi nghiêng về đằng trước, giống như muốn chủ động tới gần Lý Phong vậy.

Lý Phong: "? ? ?"

Tô Đồng làm vậy là ý gì, nhắm hai mắt lại không nói lời nào, còn ngửa mặt lên?

Chờ chút. . . Cái khoảnh khắc này hình như đã gặp trên phim, khi nữ chính làm ra loại động tác này chính là chờ được hôn a!

Nếu như Tô Đồng có ý tứ muốn hôn, mà hắn cái gì cũng không làm có phải sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Tô Đồng?

Thà không bằng cầm thú chứ không làm cầm thú, hôn!

(gốc:Sau khi XXX xong, nữ nhân thường thường sẽ nói một câu:Ngươi đúng là cầm thú. Thế nhưng nếu chúng ta thật sự không làm gì, họ sẽ nhàn nhạt nói một câu: Ta không ngờ ngươi vậy mà còn không bằng cầm thú. Vậy nên, làm cầm thú hay không bằng cầm thú, đây đúng là một vấn đề...)

Lý Phong khẽ cắn răng, liền muốn cúi đầu hôn lên bờ môi đỏ của Tô Đồng.

Nhưng vào lúc này, Tô Đồng đột nhiên mở hai mắt ra.

"Ây. . ."

Động tác duy trì cong miệng hướng tới phía trước của Lý Phong cứng nguyên tại chỗ.

Tô Đồng cũng sửng sốt, nàng xác thực có ý tứ chờ được hôn, nhưng rất nhanh nàng cảm thấy làm như vậy quá chủ động, sẽ ảnh hưởng hình tượng của mình trong lòng Lý Phong, sau đó liền mở hai mắt ra.

Kết quả là thấy cảnh này.

Hiện tại nàng nên làm cái gì, lại nhắm mắt? Khẳng định không được, như thế quá lộ liễu.

Trực tiếp đào tẩu? Đây chẳng phải là sẽ đả kích tâm hồn Lý Phong?

Hay là khen thưởng hắn một chút?

"Bẹp "

Tô Đồng giống như chuồn chuồn lướt nước hôn nhẹ môi Lý Phong một cái, tiếp theo sắc mặt ửng đỏ nói: "Đây là vì cảm tạ ngươi giúp ta, thế nhưng ngươi không nên suy nghĩ nhiều."

Lý Phong cười khổ không thôi.

Không phải chứ. . . Ngươi đã làm tới như vậy, ta có thể không nghĩ ngợi nhiều sao? Nữ nhân a, có thể đừng khẩu thị tâm phi như vậy không!

Mọi người thẳng thắn một chút, sau đó vui sướng chơi đùa 7 7 49 tư thế không phải rất tốt sao?

"Đinh, chúc mừng kí chủ thu hoạch được nụ hôn đầu của Tô Đồng, khen thưởng 1 điểm chinh phục."

Thanh âm kiều mị của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên.

"Lại là nụ hôn đầu tiên?"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, ánh mắt nhìn về phía Tô Đồng lộ vẻ kinh ngạc.

Nếu đến nụ hôn đầu tiên còn bảo lưu, vậy cái màng trinh khẳng định cũng còn "khoẻ mạnh" a?

Nghĩ tới đây, ánh mắt Lý Phong nhìn về phía Tô Đồng càng thêm nóng rực!

"Ngươi. . . Ngươi làm gì mà nhìn ta như vậy, ta sợ. . ." Tô Đồng bị cái nhìn đầy tính xâm chiếm của Lý Phong làm cho giật mình, nhịn không được lui về sau một bước.

"Nếu như ngươi là vì cảm tạ ta, mới có vậy. . . Còn chưa đủ đâu!"

Khóe miệng Lý Phong khẽ nhếch, tiến lên phía trước một bước ôm lấy eo Tô Đồng, tiếp theo cúi đầu hôn lên bờ môi đỏ ướt át.

"Ngô. . ."

Tô Đồng phát ra một tiếng kinh hô, sau đó liền trầm luân vào trong hơi thở nóng rực của Lý Phong. . .

(mỗi khi có Tô Đồng là nứng vl =_= )

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!