Ngọt ngào thơm tho, đây chính là cảm giác đầu tiên của Lý Phong.
Tô Đồng sớm đã không kìm hãm được ôm lấy eo Lý Phong, hai mắt nhắm lại không còn biết trời đâu đất đâu.
Mà hai tay Lý Phong cũng không nhàn rỗi, một tay ôm vòng eo nhỏ nhắn của Tô Đồng, một tay thì mò xuống bờ mông vểnh cao.
Mềm, co giãn, nảy nở, một tay sờ không xuể, xúc cảm tuyệt không thể tả.
Thân thể Tô Đồng run lên, muốn đẩy bàn tay đang tác oai tác quái của Lý Phong ra, nhưng rất nhanh nàng bỏ ý niệm này đi.
"Đây là cử động vô thức của nam nhân lúc gần nữ nhân, ta lại nợ hắn nhiều như vậy... Thôi thì tùy hắn đi."
Tô Đồng thầm than một tiếng, lựa chọn tùy ý cho Lý Phong khinh bạc.
Chỉ là Tô Đồng không biết, nam nhân am hiểu nhất chính là được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.
Tựa như một câu nam nhân thường dùng để lừa nữ nhân lúc trên giường "Ta chỉ cọ cọ bên ngoài chứ tuyệt đối không đi vào", nếu như nữ nhân tin, vậy đã cách có chửa không xa. . .
Nhận thấy Tô Đồng không có ý tứ ngăn cản, tâm tư Lý Phong dần trở nên ngứa ngáy. . .
Nếu xốc váy lên, Tô Đồng hẳn là cũng không ngăn cản a?
Vừa nghĩ liền làm, Lý Phong lặng lẽ xốc váy lên, sau đó đưa tay tiến vào.
Vừa tiếp xúc, Lý Phong liền phát giác được xúc cảm biến hóa, hắn cảm giác được tất chân bóng loáng, còn có thể cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của da thịt, quả nhiên khác biệt rất xa với sờ cách lớp váy.
"Cái tên đại bại hoại này!"
Tô Đồng vừa bực mình vừa buồn cười, tưởng là nhẹ nhàng vén váy là nàng không cảm giác được sao? Nàng cũng đâu phải đồ ngốc!
Chỉ là nàng không muốn dứt khoát cự tuyệt Lý Phong mà thôi, hiện tại đã để hắn nếm đủ ngon ngọt, nàng cũng nên làm ra hành động, nếu không ai biết tên bại hoại này còn đòi làm ra sự tình gì?
"Bây giờ hẳn là khen thưởng đầy đủ rồi a?"
Tô Đồng đẩy ra bàn tay hư đốn của Lý Phong, lại lấy ngón tay nhẹ nhàng dí lên trán hắn, thẹn thùng hỏi.
"Nếu như ta nói còn chưa đủ, ngươi có khi nào đánh chết ta không?"
Lý Phong vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm khóe miệng, ra vẻ nghiền ngẫm nói.
"Đinh, chúc mừng kí chủ, nhận được nụ hôn sâu của Tô Đồng, thu hoạch được 4 điểm chinh phục."
Nghe thấy thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ, Lý Phong rất vui vẻ, nấu cháo lưỡi với nữ thần, còn có thể được hệ thống khen thưởng, ta thích!
"Sắc lang, chỉ biết chiếm tiện nghi của người ta thôi, không để ý tới ngươi nữa!" Tô Đồng yêu kiều nguýt hắn một cái, quay người ra khỏi phòng ngủ.
Lý Phong cười một tiếng, lập tức đuổi theo.
Khi một nữ nhân nói không để ý tới ngươi, 99% là muốn ngươi đi dỗ nàng, đối với loại tiêu đề này Lý Phong tự nhiên biết nên phá giải như thế nào.
Đợi đến khi Lý Phong làm cho Tô Đồng vui vẻ ra mặt, Lý Cương bên kia cũng giải quyết xong xuôi.
Giúp Tô Đồng chuyển hết đồ đạc sang nhà mới, hai người liền ra ngoài ăn bữa cơm tối để chúc mừng một phen.
Đến khi trở về, hai người không làm sự tình xấu hổ gì nữa, cùng nhau chơi mấy ván Vương giả vinh diệu, sau đó liền ngủ thiếp đi.
(ai không biết thì liên quân là phiên bản quốc tế của vương giả vinh diệu)
Hai người tuy đã ôm đã hôn, nhưng cuối cùng vẫn không đâm toạc tầng ngăn cách cuối cùng mỏng như giấy kia.
Lý Phong cũng biết hắn hiện tại mà mở miệng tỏ tình, Tô Đồng có 99% xác suất sẽ đáp ứng, nhưng Lý Phong còn tạm thời không muốn phá đi tình trạng hiện giờ.
Dù sao bọn họ đều còn trẻ, có rất nhiều thời gian, hết thảy cứ làm theo cảm xúc đi.
Sáng sớm hôm sau, hai người cùng đi đến công ty.
Bởi vì là thứ hai, sau khi bọn họ mang đồ tới liền tiến vào văn phòng tổng giám đốc, Ngụy Băng Khanh sẽ đơn giản an bài một chút nhiệm vụ công tác tuần này.
Khi hai người đi vào văn phòng tổng giám đốc, Ngụy Băng Khanh đang cúi đầu trong đống hồ sơ.
Ngẩng đầu nhìn thấy Lý Phong, Ngụy Băng Khanh liền nhớ lại hình ảnh khuya ngày hôm trước khi Lý Phong mát xa cho mình, biểu lộ trong nháy mắt biến hóa.
Tuy nàng rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh, nhưng vẫn bị Tô Đồng phát hiện.
"Ta cứ luôn cảm giác Ngụy tổng không còn như trước kia là sao nhỉ, hơn nữa hình như còn có quan hệ với Lý Phong?"
Tô Đồng có chút tâm thần bất định, nếu là đại bộ phận nữ nhân khác thì nàng rất tự tin, nhưng đối mặt Ngụy Băng Khanh, ngay cả dũng khí so sánh nàng cũng không có.
Vô luận là gia thế, giá trị nhan sắc, dáng người, hay là tính cách, ăn nói, học thức, Ngụy Băng Khanh đều cao hơn nàng một cái cấp bậc.
Nếu như Ngụy Băng Khanh cũng có ý tứ với Lý Phong, nàng không có bất kỳ phần thắng nào.
"Hi vọng chỉ là ảo giác của mình mà thôi. . ."
Sau tối hôm qua, Tô Đồng đã sáng tỏ cảm giác của mình dành cho Lý Phong, nàng không hy vọng Ngụy Băng Khanh trở thành đối thủ cạnh tranh của mình.
"Các ngươi nhớ xử lý ba phần hồ sơ này."
Rất nhanh Ngụy Băng Khanh liền an bài công việc xong, nhưng vào lúc này, một hồi tiếng chuông di động gấp rút vang lên.
Ngụy Băng Khanh ra hiệu hai người rời đi, sau đó tiếp nhận cuộc gọi.
Khi Lý Phong sắp đi tới cửa, Ngụy Băng Khanh kinh hô: "Cái gì, ngươi lặp lại lần nữa? !"
Lý Phong thấy lòng hơi động, dừng bước lại nghiêng tai lắng nghe, trực giác nói cho hắn biết, cuộc điện thoại này hẳn là có liên hệ với Ngụy Phó.
"Lý Phong, chúng ta đi thôi."
Tô Đồng lôi kéo ống tay áo của hắn, ra hiệu hắn mau chóng rời đi, nghe lén cấp trên gọi điện thoại cũng là một chuyện tối kỵ!
"Suỵt" Lý Phong đặt ngón tay ở bên môi, không có ý tứ muốn đi.
Tô Đồng khẩn trương, Lý Phong bình thường rất thông minh, làm sao lại phạm sai lầm cấp thấp này?
Ngay tại thời điểm Tô Đồng muốn lôi kéo Lý Phong mau chóng rời đi.
"Đông"
Một tiếng vật nặng nện trên sàn nhà vang lên.
Hai người quay đầu nhìn lại, đã thấy Ngụy Băng Khanh lộ sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, tay phải đặt ở bên tai làm ra động tác gọi điện thoại, thế mà trên tay lại không có vật gì.
Lý Phong biết mình đoán đúng, vội vàng chạy đến trước mặt Ngụy Băng Khanh: "Ngụy tổng, làm sao vậy?"
Tô Đồng cũng lo lắng chạy tới, lộ vẻ mặt quan tâm nhìn Ngụy Băng Khanh.
"Tô Đồng, ngươi đi ra ngoài trước." Ngụy Băng Khanh thở sâu nói.
Đợi Tô Đồng đi ra rồi, Ngụy Băng Khanh mới lộ sắc mặt khó coi nói : "Lý Phong, ngươi không phải nói viên thuốc kia có thể kéo dài tính mạng nửa năm sao, vì sao hôm nay gia gia của ta đã qua đời?"
"Ngươi nói thật cho ta biết, ngươi có phải là gạt ta không?"
"Cái gì? !" Lý Phong lộ vẻ mặt kinh hãi: "Không có khả năng a, viên thuốc kia quả thật có thể kéo dài tính mạng nửa năm a, có phải là lầm lẫn gì không?"
"Không lầm được, nhị thúc gọi điện thoại tới nói gia gia của ta vào 10 phút trước. . . Đã qua đời."
Nói đến đây, Ngụy Băng Khanh rốt cục nhịn không được nghẹn ngào khóc rống lên, khóc đến mức tê tâm liệt phế!
Người tốt nhất với nàng trên thế giới này đã bỏ nàng mà đi, từ nay về sau nàng vĩnh viễn không thể cảm giác được thân tình nữa rồi!
Lý Phong rõ ràng nói viên thuốc kia có thể kéo dài tính mạng nửa năm, nàng không muốn tin tưởng mình bị Lý Phong lừa gạt, nhưng hiện thực lạnh lùng đã bày ở trước mắt.
Ngụy Băng Khanh vốn cảm thấy Lý Phong là người tốt với nàng nhất trừ gia gia ra, nếu như Lý Phong lừa nàng. . . Nàng không biết mình có thể chịu đựng đả kích này hay không!
Lý Phong có chút chân tay luống cuống, muốn an ủi Ngụy Băng Khanh lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Đợi đến khi Ngụy Băng Khanh ngừng khóc, đồ trang điểm trên mặt nàng sớm đã nhem nhuốc.
"Lý Phong, ngươi có dám cùng ta về nhà không?"
Ngụy Băng Khanh lau khô nước mắt, lạnh giọng hỏi.
"Đương nhiên dám!" Lý Phong nghiêm mặt nói. .
"Tốt!" Ngụy Băng Khanh liếc hắn một cái thật sâu, ra ngoài rửa mặt rồi mang theo Lý Phong về khu nhà Ngụy gia.
Khi hai người đi vào phòng khách, Ngụy Trường Công lập tức chỉ thẳng mặt Lý Phong mắng: "Cái đồ lừa gạt nhà ngươi còn dám tới đây? Tử Bình, báo cảnh sát bắt tên lừa đảo này lại!"