Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 136: CHƯƠNG 136. TÔNG SƯ CHI UY

Chương 99: Tông Sư chi uy

Tống Uyển Quân: ". . ."

Triệu Phi: "? ? ?"

Từ Túc: "? ? ?"

Cả tám tên áo đen cũng đều là vẻ mặt phát mộng.

Ngươi có phải xem phim 《 Hắc Kim 》 nhiều quá không, lại còn người nào tán thành người nào phản đối, sao ngươi không lên trời luôn đi?

"Ha ha, người trẻ tuổi bây giờ thực sự là. . ." Từ Túc lắc đầu, sau một lúc mới phun ra sáu chữ: "Không biết trời cao đất rộng!"

"Ha ha, Từ gia nói phải." Triệu Phi cười ha hả, đùa cợt : "Nhớ năm đó ta vừa ra giang hồ xông xáo, cũng là không biết trời cao đất rộng như vậy, cuối cùng bị chửi mắng té tát mới hiểu được một đạo lý."

"Đạo lý gì?" Từ Túc làm bộ hiếu kỳ hỏi.

Triệu Phi đưa mắt nhìn Lý Phong, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Trước khi có được thực lực tuyệt đối, làm người vẫn nên khiêm tốn thì hơn, miễn cho bị người khác đánh như con chó chết."

Từ Túc cùng Triệu Phi tựa như nói Tướng Thanh (hát hài hước châm biếm), ngươi một câu ta một câu, hoàn toàn không thèm để Lý Phong, Tống Uyển Quân vào mắt.

Trong ngoài Tam Nguyên Cư đều là người của bọn họ, hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay, Lý Phong, Tống Uyển Quân dù có mọc cánh cũng khó thoát!

"Cám ơn ngươi nhắc nhở, đợi chút nữa ta sẽ đánh ngươi như một con chó chết." Lý Phong nhìn Triệu Phi nói.

Nụ cười cứng lại trên mặt Triệu Phi, lông mi Từ Túc cũng nhướng lên.

Cuồng! Thật ngông cuồng!

Lý Phong lấy đâu ra lòng tin để nói lời này, chỉ bằng việc hắn đánh bại Lâm Phong, Trần Hổ, Trần Báo?

"Hừ! Ngươi có phải là cảm thấy mình rất biết đánh nhau, cho nên không để ta vào mắt?"

Từ Túc cười lạnh một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng nhấn cái bàn một cái!

"Phanh "

Một tiếng vang trầm truyền đến!

Khi Từ Túc nhấc tay lên, mọi người phát hiện trên mặt bàn xuất hiện hai cái lỗ sâu gần 10 cm!

Đây chính là bàn do gỗ lim chế tạo, vô cùng dày, người bình thường đừng nói là dùng hai ngón tay nhẹ nhàng nhấn một cái, cho dù cầm búa sắt nện vào, nhiều lắm cũng chỉ đập ra chút vết tích.

Nhưng Từ Túc nhẹ nhàng nhấn một cái, đã để lại dấu vết sâu như vậy!

Nếu như lực lượng này đâm vào thân người, vậy chẳng phải là thủng ra hai cái lỗ máu?

Trong lúc nhất thời đám người phe kia thấy tinh thần đại chấn, đồng tử Lý Phong cũng nhịn không được co rụt lại, càng tăng thêm mấy phần cảnh giác với Từ Túc.

"Lâm Phong nói ngươi rất giỏi đánh nhau, tốc độ rất nhanh, so sánh với ta cũng không kém bao nhiêu."

"Nhưng ngươi vẫn không phải đối thủ của ta, nếu như hai bên giao thủ, ta có chín mươi phần trăm xác suất ở trong vòng ba chiêu giết chết ngươi."

"Hiện tại quỳ xuống, tự chặt hai tay hai chân, ta có thể tha cho ngươi một mạng!"

Từ Túc rút tay về, ngạo nghễ nói.

Hắn đã kiểm tra thương thế Lâm Phong, tuy nghiêm trọng nhưng không nguy hiểm tới tính mạng.

Căn cứ theo Lâm Phong miêu tả, Từ Túc có thể suy đoán ra thực lực của Lý Phong còn chênh lệch không nhỏ với hắn, vì thế hắn mới dám nói nắm chắc trong vòng ba chiêu giết chết Lý Phong.

"Tự chặt hai tay hai chân?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, mặt không biểu tình hỏi: "Vậy ngươi dự định làm gì với Uyển Quân ?"

"Nàng?" Từ Túc đưa mắt nhìn Tống Uyển Quân, lạnh giọng nói: "Rời khỏi Minh Châu, ta có thể tha cho nàng không chết."

Nghe xong lời này Triệu Phi gấp gáp nói: "Từ gia, ta nhớ thương Tống Uyển Quân đã rất lâu, ta biết nội tâm Từ gia chỉ có tẩu tử, chướng mắt Tống Uyển Quân, cho nên. . . Từ gia có thể đưa Tống Uyển Quân cho ta không?"

Từ Túc có một lão bà là thanh mai trúc mã, hai người tình cảm khăng khít, dù lão bà hắn lớn tuổi đã thành hoa tàn ít bướm, Từ Túc vẫn một lòng một dạ với nàng, không trêu chọc nữ nhân khác ở bên ngoài.

Từ Túc lựa chọn rửa tay gác kiếm vào thời điểm danh vọng đỉnh phong nhất, cũng là nghe theo lão bà kiến nghị.

Nếu không phải như thế, chỉ bằng vào danh tiếng của Tống Uyển Quân, Từ Túc có thể không xuống tay với nàng?

"Ngô. . ." Từ Túc suy tư nửa ngày, gật đầu nói: "Có thể."

Trong mắt hắn, Tống Uyển Quân chỉ là một kiện hàng hoá để giao dịch, chỉ cần Triệu Phi trung thành với hắn, dù giao Tống Uyển Quân cho Triệu Phi thì đã sao?

"Thế thì ta biết mình nên làm gì rồi."

Lý Phong thở dài, tiếp theo tiến lên phía trước một bước.

Sau một bước này, khí chất Lý Phong đại biến!

Trước đó Lý Phong giống một thanh bảo kiếm chưa ra khỏi vỏ, bề ngoài tuy xinh đẹp, nhưng không nhìn thấy vẻ sắc bén.

Mà giờ khắc này Lý Phong đã rút kiếm ra khỏi vỏ, băng lãnh, sát khí, phong mang lộ ra!

"Bá "

Tám tên áo đen một mực phòng bị Lý Phong đột nhiên bùng nổ, giờ phút này có sáu người lập tức phóng tới chỗ hắn, hai người khác phóng tới chỗ Tống Uyển Quân.

Chỉ cần khống chế Tống Uyển Quân, Lý Phong sẽ phải sợ ném chuột vỡ bình!

Từ Túc ngồi ngay ngắn trên ghế, bình chân như vại.

Tám người này đều là thủ hạ do hắn tuyển chọn tỉ mỉ, đơn đả độc đấu tuy không sánh bằng Lâm Phong, thậm chí ngay cả Trần Hổ, Trần Báo cũng có vẻ không bằng, nhưng rất am hiểu hợp kích.

Nếu như Lý Phong đến cả tám người này cũng không thắng được, vậy càng không cần hắn xuất thủ.

"Có muốn sử dụng Bạo tẩu hoàn?"

"Sử dụng!"

Từ Túc không biết là, tại thời điểm Lý Phong quyết định động thủ, hắn đã dùng Bạo tẩu hoàn bên trong ba lô.

Trong nháy mắt tám tên áo đen xông lại, Lý Phong lựa chọn sử dụng, ngay sau đó, một cỗ khí tức cường đại bắn ra từ người Lý Phong!

"Oanh!"

Cỗ khí tức này vừa xuất hiện, Từ Túc đã đứng bật dậy, lộ sắc mặt kịch biến nói: "Cái này. . . Đây là Tông Sư chi uy? ! Đáng chết, sao ngươi có thể là Tông Sư? !"

Từ Túc là nửa bước Tông Sư, dựa theo cấp bậc phân chia trong thế giới cường giả, hắn là cường giả B+, hơn nữa còn là người nổi bật trong những cường giả B+ .

Mà Tông Sư là cường giả cấp A, có thể giết người từ xa, đạp nước mà đi, chống đỡ được đạn bắn bình thường, chiến lực so với cấp B+ mạnh hơn mười mấy lần!

Cả hai căn bản không cùng một cấp độ!

Từ Túc cho dù có cuồng ngạo hơn nữa, đối mặt với Tông Sư cũng phải thần phục!

Nhưng dù là Tông Sư trẻ tuổi nhất hắn từng gặp cũng phải chừng bốn mươi tuổi trở lên, Lý Phong mới bao nhiêu tuổi, làm sao có thể là Tông Sư!

Triệu Phi ở một bên có chút phát mộng, Tông Sư chi uy? Một loại áp lực của Tông Sư sao?

Tống Uyển Quân cũng hơi biến sắc, nàng cũng cảm nhận được khí tức khủng bố phát từ trên người Lý Phong, loại cảm giác này rất mới lạ, tựa như tức giận trong lòng Lý Phong được chuyển hóa thành năng lượng đặc biệt đẩy ra bên ngoài vậy.

Ân. . . Tựa như linh áp trong phim 《 Tử Thần 》 ?

Mọi người ở đây còn đang chấn kinh, Lý Phong đã để lại một đạo tàn ảnh, phóng tới tên áo đen gần Tống Uyển Quân nhất, tiếp theo đánh ra một quyền!

"Oanh "

Tiếng nổ vang lên, ở ngực tên áo đen kia xuất hiện một cái lỗ máu, ngửa đầu bay rớt ra sau!

Lý Phong không ngừng thân hình lại, phóng tới một tên áo đen khác.

Tàn ảnh kéo dài. . .

"Oanh" "Oanh" "Oanh" "Oanh" . . .

Liên tục là những tiếng vang trầm đục, bảy tên áo đen khác cũng bị đánh ra một cái lỗ máu ở ngực, thân thể giống như diều đứt dây bay về phía sau!

Sau khi tiếp đất bọn họ đã không còn thở nữa!

Từ khi Lý Phong động thủ tới khi xong xuôi chỉ mới ba giây đồng hồ, tám tên áo đen đã chết sạch!

One hit one kill!

Đây chính là sức mạnh, sự khủng bố của Tông Sư!

"Hồng hộc" "Hồng hộc "

Triệu Phi hoảng sợ xụi lơ trên ghế, sắc mặt thì đầy vẻ hoảng sợ, thở hổn hển.

Hắn rốt cuộc minh bạch cái gì gọi là Tông Sư chi uy, giết người đơn giản như bóp chết một con kiến, đây chính là Tông Sư chi uy!

"Hiện tại ngươi còn muốn ta quỳ xuống, tự chặt hai tay hai chân nữa không?"

Lý Phong quay người nhìn về phía Từ Túc, chậm rãi hỏi.

"Phù phù" .

Từ Túc quỳ rạp xuống đất: "Tiểu nhân không biết Tông Sư giá lâm, mong được Tông Sư thứ tội!"

Nói xong, Từ Túc dập đầu cầu xin, tạo nên những âm thanh "phanh phanh phanh phanh".

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!