Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 137: CHƯƠNG 137. NGẠNH KHÁNG VIÊN ĐẠN!

Chương 100: Ngạnh kháng viên đạn!

"A!" Tống Uyển Quân nhịn không được phát ra một tiếng kinh hô.

Đây chính là Từ Túc a, lão đại đỉnh cấp thế giới ngầm Minh Châu, hai mươi năm trước đó là đại nhân vật dậm chân một cái Minh Châu cũng phải run rẩy!

Lý Phong còn không ra tay với Từ Túc, Từ Túc đã quỳ xuống? Lý Phong rốt cục khiến Từ Túc phải kinh hãi đến mức nào a!

Đúng lúc này. . .

"Phù phù "

Triệu Phi cũng quỳ.

Con mẹ nó, không quỳ không được a, Lý Phong quá tàn bạo, vừa ra tay đã là tám mạng người, hắn mà không quỳ vậy kẻ chết tiếp theo chính là hắn!

"Lý thiếu, là ta có mắt không tròng, mạo phạm Lý thiếu, xin Lý thiếu tha ta một mạng!"

Triệu Phi dập đầu như giã tỏi, kinh sợ cầu xin.

Chỉ là khi dập đầu một cái tay của hắn đã lặng lẽ luồn ra sau, cho nên động tác có mấy phần cổ quái.

"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, ra vẻ nghiền ngẫm nói: "Còn nhớ rõ vừa nãy ta nói những gì không?"

"A?" Triệu Phi đầu tiên là sững sờ, tiếp theo lộ sắc mặt trắng bệch: "Lý thiếu, ngài không cần đánh ta ta cũng là con chó chết rồi, thật sự không cần nhọc công ngài động thủ a."

Lý Phong cười.

Vừa rồi là lần thứ nhất hắn giết người, cảm giác có chút khó lòng miêu tả, có khẩn trương bất an, có một chút hối hận, còn có mấy phần cuồng bạo.

Chính bởi vì loại tâm tình này, mới khiến cho Lý Phong dừng bước lại, không tiếp tục xuất thủ.

Có điều hắn tới bây giờ đều nói lời giữ lời, dù Triệu Phi có gọi hắn là gì đi nữa, hắn cũng phải đánh Triệu Phi như một con chó chết!

"Chó chết, quan trọng nhất là ở chữ 'chết' , ngươi còn có thể dập đầu nói chuyện, sao có thể nói mình là chó chết được?"

Lý Phong nhếch miệng lên cười trào phúng, chậm rãi đi đến trước mặt Triệu Phi.

Triệu Phi hơi biến sắc, đột nhiên móc ra từ sau lưng một cây súng lục, nhắm ngay Lý Phong bóp cò súng: "Lão tử liều mạng với ngươi!"

"Không!"

Sắc mặt Tống Uyển Quân kịch biến, phi thân tới chỗ Lý Phong.

Mà Lý Phong tựa như hoảng sợ quá mức nên đứng im, không có ý tứ né tránh.

"Phanh "

Tiếng súng vang lên!

Trên mặt Triệu Phi hiện ra nụ cười âm hiểm vì mưu kế đạt được, Tông Sư cái rắm thối gì, cái gì mà một kích một mạng, con mẹ nó hiện tại là thời đại vũ khí nóng!

Một súng bắn ra, ngươi dù là Tông Sư thì thế nào, không phải vẫn bị bể đầu sao?

Đợi giết Lý Phong xong rồi, hắn lại bắn chết Từ Túc, như vậy hắn có thể độc hưởng thế giới ngầm Minh Châu cùng Tống Uyển Quân.

Quyền thế, tài phú, mỹ nhân, toàn bộ nắm chắc trong tay!

Thoải mái. . .

"Cái gì? Chuyện này. . . Chuyện này sao có thể? !"

Nụ cười đột nhiên cứng lại trên mặt Triệu Phi, hắn trợn mắt há hốc mồm tựa như giữa ban ngày nhìn thấy quỷ!

Lý Phong không bị đạn bắn nát đầu giống như hắn tưởng tượng, viên đạn đi tới trán Lý Phong liền đình chỉ tiến lên.

Nếu như nhìn gần hơn một chút sẽ phát hiện viên đạn này thật ra vẫn chưa chạm vào trán Lý Phong, mà cách gần một cm nữa!

Tựa như có một tầng lá chắn vô hình, ngăn trở viên đạn tiến lên phía trước!

"Lạch cạch "

Sau khi lực đạo đã hoàn toàn hao hết, viên đạn rớt xuống đất.

"Ách?" Tống Uyển Quân ngừng lại cước bộ, cả người ngẩn ngơ tại chỗ.

Đến cả viên đạn cũng không đả thương được Lý Phong, Lý Phong làm sao có thể mạnh như vậy? Mạnh đến mức biến thái!

Từ Túc cười cợt lắc đầu, hiện tại đúng là thời đại của vũ khí nóng, thế nhưng đối với Tông Sư mà nói, một khẩu súng lục bình thường căn bản là không có cách nào tạo thành uy hiếp.

Bởi vì Tông Sư có thể phóng chân khí ra ngoài, hình thành một tầng bảo hộ vô hình, trừ phi dùng súng máy không ngừng bắn vào cùng một điểm, hoặc là dùng loại có lực lượng xuyên phá cực mạnh như súng bắn tỉa, mới có thể gây sát thương cho một tên Tông Sư.

Huống chi. . . Khẩu súng trên tay Triệu Phi còn là tự chế, so với súng lục bình thường uy lực còn kém hơn không ít!

Triệu Phi rùng mình một cái, ngay sau đó muốn lần nữa bóp cò.

"Bá "

Lý Phong để lại một đạo tàn ảnh, trước khi Triệu Phi lần nữa nổ súng đã vọt tới trước mặt hắn.

Một quyền đánh ra!

"Phốc "

Một cái lỗ máu xuất hiện tại phần ngực Triệu Phi, mà nắm đấm của Lý Phong vẫn còn cách ngực Triệu Phi nửa mét!

Đây chính là một đặc điểm khủng bố của Tông Sư, giết người từ xa!

Triệu Phi, xong đời!

"Lý tông sư, ta nguyện ý tự chặt hai tay, dâng lên 1 tỷ, đồng thời mang theo cả nhà già trẻ rời đi, quãng đời còn lại vĩnh viễn không bao giờ đặt chân tới Minh Châu nữa!"

Từ Túc không vùng vẫy giãy chết, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, hắn chỉ có thể tận lực cầu xin đối phương khoan dung.

"Ồ?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, đùa cợt nói: "Vừa rồi ngươi mới bảo ta tự chặt hai tay hai chân a."

Từ Túc hơi biến sắc, tiếp theo cắn răng nói: "Tốt, vậy thì ta tự chặt hai tay hai chân!"

Sống sót mới có hi vọng, cho dù là khuất nhục sống sót, đạo lý này Từ Túc hiểu rõ hơn bất cứ người nào.

"Còn chưa đủ." Lý Phong lắc đầu: "Nếu như vừa rồi ngươi cự tuyệt thỉnh cầu của Triệu Phi, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Nhưng rất đáng tiếc ngươi lại đáp ứng, cái này đã chạm đến phòng tuyến cuối cùng của ta."

"Ngươi lấy ra 1 tỷ, lại tự sát, ta có thể buông tha cho cha mẹ vợ con ngươi, nếu không, cả nhà ngươi đều phải chết."

Thân thể của Từ Túc chấn động, hận ý với Triệu Phi dâng lên ngập trời!

Hắn hiểu ý tứ của Lý Phong, vừa rồi khi Triệu Phi nói muốn Tống Uyển Quân, hắn đã đáp ứng, đây chính là chuyện Lý Phong tuyệt đối không thể chịu đựng!

Nếu như Lý Phong cho hắn cơ hội, hắn thậm chí sẽ treo ngược thi thể của Triệu Phi lên đánh đập ba ngày ba đêm, để phát tiết mối hận trong lòng!

"Tốt, ta đáp ứng ngươi!"

Trong chớp nhoáng này Từ Túc tựa như già nua hơn mười mấy tuổi, tinh khí thần đều bị rút đi sạch sẽ.

Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị người bên ngoài đẩy ra, tên trung niên lúc nãy nghênh đón Lý Phong mang theo một đám người áo đen xông tới.

Bọn họ vừa nghe thấy tiếng súng, lo lắng cho an nguy của Từ Túc, lúc này mới xông tới, thế nhưng khi bọn hắn nhìn thấy Từ Túc đang quỳ rạp xuống đất liền vô cùng sửng sốt !

Từ gia uy chấn Minh Châu vậy mà quỳ xuống trước mặt Lý Phong, vừa rồi đã phát sinh chuyện gì?

"A Phúc, sau khi ta đi ngươi nhớ thay ta chiếu cố tốt Tiểu Ngọc cùng Minh nhi, nếu như ngươi thật sự coi ta là huynh đệ, thì đừng nghĩ đến chuyện báo thù cho ta, hiểu chưa?" Từ Túc nhìn nam nhân trung niên kia, cứng rắn nở một nụ cười, nói.

"Từ gia!" Trương Phúc trực tiếp tuôn rơi nước mắt.

Trương Phúc dù sao cũng là người đi theo Từ Túc gần 20 năm, hắn tuy không biết nơi này phát sinh cái gì, nhưng đã lập tức minh bạch ý tứ của Từ Túc.

Rõ ràng khi tranh đấu với Lý Phong và Tống Uyển Quân, Từ gia đã bại, bại rất triệt để, mà Lý Phong là người bọn họ tuyệt đối không thể trêu vào!

"Ra ngoài nói với các huynh đệ rằng, Từ Túc ta nợ bọn họ một lời xin lỗi, để bọn hắn giải tán, về sau tìm một phần công việc đàng hoàng để làm, được rồi, ra ngoài đi."

Từ Túc phất phất tay, rất có một loại ý tứ chìm sâu vào tuyệt vọng.

Trương Phúc há hốc mồm, nhưng không lên tiếng, quỳ xuống đất dập đầu với Từ Túc mấy cái, đứng dậy mang người rời đi không quay đầu lại nữa.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, đánh giá trong lòng dành cho Từ Túc đã có một ít cải biến.

Từ Túc đối xử với thủ hạ có tình có nghĩa, làm việc rất có chừng mực, không hổ là lão đại có thể uy chấn thế giới ngầm Minh Châu mấy chục năm.

Chỉ tiếc Từ Túc không nên coi Uyển Quân là một kiện vật phẩm giao dịch, nếu không có khi hắn sẽ tha cho Từ Túc một mạng.

Đợi khi Từ Túc chuyển khoản cho Tống Uyển Quân 1 tỷ xong, hắn dùng khẩu súng của Triệu Phi kết thúc sinh mệnh của mình.. .

Kiêu hùng cả đời, cứ như vậy rời khỏi cõi đời này!

Mà Lý Phong cũng hoàn thành hứa hẹn của mình với Tống Uyển Quân, từ giờ trở đi, Tống Uyển Quân hoàn toàn xứng đáng là lão đại thế giới ngầm của thành phố Minh Châu này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!