Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 173: CHƯƠNG 173. XÚC CẢM KHÔNG ĐÚNG

Chương 136: Xúc cảm không đúng

Bầu không khí trong lúc nhất thời biến thành cổ quái. . .

Tống Uyển Quân làm sao không hiểu, Lý Phong đây là đang ám chỉ nàng tới hầu hạ hắn!

Nếu nơi này chỉ có nàng cùng Lý Phong, nàng tự nhiên sẽ không chút do dự đáp ứng, nhưng có Tô Đồng thì nàng phải nghĩ biện pháp cự tuyệt, kẻo nha đầu Tô Đồng ghen tuông thì làm sao bây giờ?

"A, đã hai giờ sáng rồi, buồn ngủ quá, Tô muội muội, cùng tỷ tỷ về phòng ngủ."

Tống Uyển Quân ngáp một cái, lôi kéo Tô Đồng đi lên lầu hai.

"Ta. . ." Tô Đồng nhìn Lý Phong một chút, há miệng muốn nói.

"Ngươi không nỡ để Lý Phong một mình a? Thế thì cho ngươi ngủ cùng với hắn nhé?" Tống Uyển Quân ở một bên trêu ghẹo nói.

"A!" Tô Đồng duyên dáng kêu một tiếng, mặt mũi tràn đầy thẹn thùng nói: "Tỷ tỷ nói cái gì vậy, ai muốn ngủ chung cùng hắn chứ."

Nói xong nàng lôi kéo Tống Uyển Quân đi lên lầu hai.

Lý Phong: "? ? ?"

Các ngươi tốt xấu gì cũng phải lưu lại một người a! Chẳng lẽ tối nay tiểu gia thật sự phải phòng không gối chiếc tay làm vợ?

Nhìn theo bóng lưng dần da của hai nữ, Lý Phong khóc không ra nước mắt.

Đi vào phòng ngủ, đơn giản rửa mặt một chút, Lý Phong liền thoát y nằm ở trên giường.

Có lẽ là do huyết dịch sôi trào còn chưa triệt để làm lạnh, hoặc tâm lý còn băn khoăn về Tống Uyển Quân, Lý Phong nằm ở trên giường lật qua lật lại ngủ không được.

Trong một gian phòng ngủ khác, Tô Đồng cùng Tống Uyển Quân nói chuyện một lát, sau đó mỗi người không còn động tĩnh.

Đúng lúc này, Tống Uyển Quân nhẹ nhàng đứng dậy xuống giường, mở cửa đi ra ngoài.

Cửa vừa đóng lại, Tô Đồng mở hai mắt ra, âm thầm nỉ non: "Ta đã sớm biết Tống tỷ tỷ sẽ vụng trộm đi ra ngoài tìm Lý Phong mà. . ."

Nàng thấy tâm tình có chút phức tạp, hai phần u oán, hai phần ghen tuông, còn có ba phần hâm mộ cùng ba phần ủy khuất.

Một bên khác, Lý Phong đã đếm tới con dê 696, cơn buồn ngủ dần dần ập tới.

Đột nhiên. . .

Điện thoại rung một cái.

Lý Phong thầm vui vẻ, vội vàng cầm điện thoại di động lên nhìn.

Tống Uyển Quân: Đệ đệ, ta ở căn phòng ngủ bên trái...Chờ ngươi a / thẹn thùng

"Ta đã biết Uyển Quân thương ta nhất mà!"

Lý Phong cười đắc ý, nhanh chóng reply lại rằng: Hắc hắc, Tiểu Quân Quân, ngoan ngoãn ở trên giường chờ ta, ta lập tức sẽ tới / cười xấu xa

Tiếp theo, Lý Phong cầm lấy điện thoại di động cùng với y phục, hứng thú bừng bừng chạy ra phòng ngủ.

"Bỏ đi, đây là sự tình đương nhiên, suy nghĩ lung tung thì có ích lợi gì đâu? Ngày mai còn phải đi làm, vẫn nên đi ngủ sớm một chút thì hơn."

Tô Đồng tự an ủi một câu, sau đó muốn cưỡng ép mình chìm vào giấc ngủ.

Nhưng vào lúc này. . .

"Cạc cạc "

Một tiếng vang nhỏ truyền đến.

"Ừm? Tống tỷ tỷ làm sao lại trở về?"

Tô Đồng nghe ra đây là âm thanh cửa mở, trong lúc nhất thời nghi hoặc không thôi.

"Chẳng lẽ là ta suy nghĩ nhiều, Tống tỷ tỷ không đi tìm Lý Phong?"

Tô Đồng duy trì tư thế đưa lưng về phía cửa phòng, nhắm chặt hai mắt làm bộ đã ngủ.

"Hắc hắc hắc, Tiểu Quân Quân, ca ca tới rồi đây."

Đúng lúc này, một tiếng cười xấu xa từ phía sau lưng truyền đến.

"A!" Tô Đồng ở trong lòng giật mình: "Lý Phong? Hắn. . . Hắn làm sao lại tới?"

"Hắn nghĩ ta là Tống tỷ tỷ? Ta có nên nhắc nhở hắn không?"

Ngay tại thời điểm Tô Đồng do dự có nên nhắc nhở Lý Phong không, nàng đột nhiên cảm thấy nệm chấn động!

Lý Phong tới rồi!

Tô Đồng chỉ cảm thấy trái tim đã nhảy lên đến cuống họng, huyết dịch khắp người đều có một loại ảo giác như đình chỉ lưu động!

"Làm bộ ngủ? Cái chủ ý này không tệ."

Lý Phong còn tưởng rằng Tống Uyển Quân đang muốn chơi trò thâu hương trộm tình với hắn!

"Hắc hắc, ngủ rồi sao, tiểu gia ta tới khinh bạc ngươi đây. . . Trước tiên nên bắt đầu với bộ vị nào mới tốt?"

Lý Phong sờ cằm ra vẻ trầm tư lẩm bẩm.

"Không được, ta nhất định phải nhắc nhở hắn!"

Tô Đồng biết do dự nữa sẽ có chuyện lớn, liền muốn lên tiếng nhắc nhở Lý Phong.

Nhưng vào lúc này, một bàn tay lớn mò tới ngực nàng từ phía sau lưng . .

Tô Đồng thấy thân thể chấn động, khuôn mặt trong nháy mắt đỏ như máu!

Lý Phong: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Cảm xúc không đúng! Nhỏ hơn một vòng!

Lý Phong còn tưởng là cảm giác của mình sai lầm, thử hơi dùng sức xoa nắn. . .

Vẫn không đúng!

Con mẹ nó tình huống như thế nào, chẳng lẽ Tống Uyển Quân mấy ngày nay giảm béo? Nhưng tối nay hắn thấy ngực Tống Uyển Quân vẫn sung mãn như cũ a!

Chờ chút. . . Bóng lưng này. . .

Bởi vì hành lang có đèn, cho nên tiến vào phòng ngủ đen kịt Lý Phong cần một cái quá trình thích ứng .

Hiện tại ánh mắt của hắn đã dần dần thích ứng hắc ám, lập tức nhìn ra cái bóng lưng này không thích hợp, cái này tựa như là của. . . Tô Đồng? !

"Híttttttttttt!"

Lý Phong hít sâu một hơi, nhanh như tia chớp thu hồi tay phải, tiếp theo đứng dậy nhảy xuống giường.

"Đứng lại!"

Một tiếng quát truyền đến, Lý Phong trực tiếp cứng người tại chỗ.

Quả nhiên là thanh âm của Tô Đồng, lần này thảm rồi!

"Ngươi. . . Ngươi trở lại cho ta!"

Tô Đồng quay người nhìn về phía Lý Phong, khẽ cắn môi đỏ hô lên.

"Hả. . ." Lý Phong gắng sức xoay người, cười khan nói: "Cái kia. . . Ta. . ."

"Trở về!" Khuôn mặt Tô Đồng đã đỏ bừng, giọng nói có vẻ căm hận.

Chiếm tiện nghi còn muốn chạy? Nam nhân quả nhiên đều là đại móng heo!

"Cái này. . . Hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm." Lý Phong khó khăn hướng di chuyển bước chân tới bên giường, nội tâm rất buồn bực.

Rõ ràng Tống Uyển Quân nói ở chỗ này chờ hắn, kết quả sờ vào mới biết Tô Đồng. . . Lý Phong còn có thể nói cái gì, hắn cũng rất tuyệt vọng a!

"Hiểu lầm? Ngươi cho rằng ta là Tống tỷ tỷ, đúng không?"

Tô Đồng vừa thẹn vừa xấu hổ hỏi.

Lý Phong cho rằng nàng là Tống Uyển Quân, cho nên ra tay với nàng, nhưng vừa biết nàng là ai, liền giống như con thỏ chấn kinh muốn bỏ chạy, nàng đáng sợ như thế sao?

"Cái này. . ." Lý Phong khóc không ra nước mắt.

Cái này con mẹ nó lại là một vấn đề mất mạng a, vô luận trả lời thế nào cũng là sai!

"Không nói lời nào cũng là ngầm thừa nhận." Tô Đồng hừ lạnh một tiếng, cắn răng nói "Tới đây."

"A?"

"Ta bảo ngươi tới đây!"

"Tốt tốt tốt, ta tới ta tới."

Lý Phong lần nữa ngồi lại trên giường, thành thành thật thật nửa nằm nửa ngồi cạnh Tô Đồng, không dám loạn động.

Tô Đồng vốn là nằm ngang, thấy thế cũng ngồi dậy, đồng thời hỏi: "Ta hỏi ngươi, vừa rồi ngươi là có hẹn với Tống tỷ tỷ đúng không?"

"Hẹn? Hẹn làm cái gì?" Lý Phong làm bộ không hiểu.

"Chính là. . . Làm chuyện đó." Tô Đồng thấy khuôn mặt mình càng đỏ hơn.

"Hửm. . ." Lý Phong đột nhiên muốn trêu chọc Tô Đồng một chút, liền tiếp tục ra vẻ không hiểu hỏi: "Chuyện đó là chuyện gì?"

"Chuyện đó chính là. . ." Tô Đồng kịp phản ứng, biết được Lý Phong đang đùa mình, ngay sau đó nổi giận nói: "Ngươi đúng là tên đại bại hoại, không để ý tới ngươi nữa!"

"Vậy ta đi nhé?" Lý Phong làm ra động tác xuống giường.

"Ngươi dám! Sờ ta rồi còn muốn chạy, nào có chuyện tốt như vậy!" Tô Đồng kéo lại cánh tay Lý Phong, dùng giọng căm hận nói.

Lý Phong chỉ cảm thấy một mùi thơm ngát đập vào mũi, không khỏi cười xấu xa nói: "Vậy ngươi muốn làm sao?"

Tuy rằng trong phòng ngủ rất tối, nhưng sau khi thích ứng hắc ám, Lý Phong vẫn có thể nhìn ra Tô Đồng đang mặc một bộ váy ngủ hai dây màu trắng.

Dáng người Tô Đồng không nở nang bằng Tống Uyển Quân, nhưng cũng lồi lõm tinh tế, xúc cảm mềm mại đàn hồi, vừa sờ vào đã làm hắn có chút muốn ngừng mà không được.

Khuôn mặt xinh đẹp, xương quai xanh tinh xảo, bầu ngực chống lên cao, nhất là đặt trong bóng tối hình ảnh này lại tăng thêm mấy phần dụ hoặc.

"Ta muốn làm gì thì kệ ta ~" Tô Đồng trợn mắt lên một cái, nói tiếp: "Ngươi có muốn biết hôm qua Tống tỷ tỷ nói cái gì với ta không?"

Lý Phong hơi biến sắc!

Không biết qua bao lâu, Lý Phong hít sâu một hơi rồi nói: "Muốn!"

Tuy rằng biểu hiện của Tô Đồng không giống như là muốn vứt bỏ hắn mà đi, thế nhưng lòng của nữ nhân giống như kim dưới đáy biển, không nghe được đáp án chính thức, trái tim của Lý Phong vẫn chưa thể an lòng được!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!