Chương 137: Đừng có ngừng, một đường quét ngang!
"Thực ra Tống tỷ tỷ thật sự rất yêu ngươi. . ."
Tô Đồng thở dài một tiếng, chậm rãi giảng thuật: "Tống tỷ tỷ nói nàng lớn hơn ngươi 7 tuổi, trước kia đã kết hôn, lại còn lăn lộn trong thế giới ngầm, tương lai khẳng định không thể gả cho ngươi, chỉ có thể làm tình nhân."
"Sau đó nàng thuyết phục ta lưu lại bên cạnh ngươi, về sau có thể để ngươi cưới hỏi đàng hoàng về."
Thân thể Lý Phong chấn động: "Nàng thật sự nói như vậy?"
"Đúng." Tô Đồng gật gật đầu, ánh mắt phức tạp không gì sánh được.
Lúc đó nàng nghe thấy mấy lời này thật sự rất chấn động, làm như vậy quá cao thượng, quả thực cao thượng đến không tin nổi.
Đổi lại là nữ nhân khác chỉ sợ rất khó làm ra quyết định như vậy!
Từ phương diện này cũng đó có thể thấy được, Tống Uyển Quân thích Lý Phong tới cỡ nào!
"Nữ nhân ngốc này!" Lý Phong cảm động không thôi, Tống Uyển Quân vậy mà vì hắn nỗ lực nhiều như vậy, về sau hắn phải đối xử thật tốt với nàng!
Thực ra Lý Phong đã sớm cân nhắc vấn đề cưới ai làm vợ, theo hắn thấy chỉ cần thực lực đầy đủ, cưới một hay là cưới hai căn bản không phải vấn đề.
Cùng lắm hắn đi làm một cái quốc tịch ở đất nước có hệ thống pháp luật cho phép một chồng nhiều vợ là được.
Tống Uyển Quân cũng tốt, Tô Đồng cũng được, Lý Phong hắn. . .cưới hết!
"Ngươi có muốn biết ta trả lời Tống tỷ tỷ thế nào không?" Tô Đồng khẽ cắn môi đỏ, hỏi.
"Đương nhiên muốn." Lý Phong trực tiếp thốt ra.
Tô Đồng khẽ vén tóc, ôn nhu nói: "Ta đáp ứng Tống tỷ tỷ, không rời khỏi ngươi."
Nói đến đây, Tô Đồng thẹn thùng cúi đầu.
"Cái gì? Thật sao?" Tuy đã sớm đoán được Tô Đồng sẽ không bỏ hắn mà đi, nhưng khi được xác nhận, Lý Phong vẫn cảm thấy mừng rỡ từ trong đáy lòng !
"Ngươi cũng đừng cao hứng quá sớm, tuy rằng ta sẽ không bỏ ngươi rời đi, nhưng ta cũng sẽ không để ngươi công chiếm quá nhanh."
"Huống hồ. . . Ta cảm thấy hiện tại mình có chút không xứng với ngươi."
Nói đến đây, sắc mặt Tô Đồng biến thành ảm đạm, cúi đầu.
"Vì sao lại nói như vậy?" Lý Phong nhíu mày.
"Ta chỉ là một trợ lý giám đốc nho nhỏ, mà ngươi lại là Tông Sư, cũng là phú ông ức vạn, chênh lệch hai ta. . . Quá lớn!" Ngữ khí Tô Đồng ngày càng thấp, đến sau cùng gần như khó có thể nghe được.
(ức:100 triệu)
Tại Hoa Hạ, môn đăng hộ đối rất trọng yếu, nếu học thức, địa vị, thu nhập của hai người chênh lệch quá lớn, khó tránh khỏi sinh ra mâu thuẫn.
Tô Đồng lo lắng Lý Phong chỉ là cảm thấy mới mẻ lúc đầu, về sau sẽ sinh ra cảm giác chán ghét với nàng, trừ phi nàng có thể tăng địa vị của mình lên ngang ngửa Lý Phong, ít nhất cũng phải giúp được Lý Phong phần nào.
"Nha đầu ngốc này." Lý Phong đưa tay kéo Tô Đồng vào trong ngực, ôn nhu an ủi: "Những chuyện này ta đều không để ý, à đúng rồi, ta muốn ngươi đổi sang công việc khác."
"Công việc gì?" Tô Đồng hiếu kỳ không thôi.
"CEO của Osvili, thế nào?" Lý Phong cười cười, kể ra ý nghĩ của mình một lần.
"Có thể sao?" Tô Đồng có chút không dám tin.
Từ trợ lý giám đốc nhảy vọt lên trở thành CEO, người cầm lái cả doanh nghiệp, có phải là chênh lệch hơi lớn một chút?
"Đương nhiên có thể, ta không chỉ là tín nhiệm ngươi mới để ngươi làm CEO, năng lực của ngươi mới là quan trọng nhất."
Thông qua sự quan sát trong khoảng thời gian này, Lý Phong phát hiện năng lực phối hợp, tính nghiêm túc trong công việc, năng lực suy tính nhìn xa của Tô Đồng đều có mấy phần phong thái của Ngụy Băng Khanh.
Ngụy Băng Khanh có thể quản lý gọn gàng đồng thời liên tục phát triển cả một tập đoàn lớn 100 tỷ, Tô Đồng được nàng hun đúc lâu như vậy tự nhiên có thể quản lý tốt́ Osvili vừa mới cất bước.
Tô Đồng không do dự quá lâu liền đáp ứng, kỳ ngộ như thế này, nếu như nàng không biết nắm lấy thật chắc, vậy còn nói gì tới chuyện tăng lên địa vị ngang ngửa với Lý Phong?
Vô luận thế nào, nàng đều muốn theo thật sát bước chân của Lý Phong !
"Khụ khụ, chính sự nói xong rồi, chúng ta có phải là nên. . . Làm chuyện khác?"
Vừa nói chuyện Lý Phong vừa đưa tay trèo lên hai ngọn núi cao.
Ân, tuy rằng so với Tống Uyển Quân nhỏ hơn một chút, nhưng xúc cảm cũng rất không tệ, co giãn kinh người.
Đây là còn cách lớp váy ngủ, nếu trực tiếp tiếp xúc, không biết còn sướng đến mức nào. . .
Nghĩ tới đây, Lý Phong liền muốn âm thầm đi vào.
"Chát "
Tô Đồng đưa tay đập tới, khẽ gắt lên: "Phi, được một tấc lại muốn tiến một thước, không cho phép ngươi làm loạn!"
"Không có làm loạn a, ta đây là quang minh chính đại làm có được không." Da mặt Lý Phong giờ đã dày ngang với thành tường, tiếp tục mò mẫm.
Thân là một lão tài xế, Lý Phong biết da mặt nữ nhân rất mỏng, làm loại chuyện này còn trông cậy nữ nhân mở miệng đồng ý?
Ha ha. . . Ngủ mơ chưa tỉnh à!
Muốn đẩy ngã một nữ nhân, thì phải làm ra tổng hợp phán đoán từ thần thái, ngữ khí, động tác thân thể của nàng, chỉ cần có nắm chắc 5 thành trở lên, vậy không cần ngừng lại, một đường quét ngang là được!
Thời khắc mấu chốt lại ném ra một câu "Ta chỉ cọ bên ngoài chứ tuyệt đối không đi vào", đảm bảo là bách phát bách trúng!
"Miệng thì nói không muốn, nhưng thân thể lại rất thành thật nha" câu nói này không chỉ là một câu bông đùa, mà nó chính là bảo điển tán gái do chư vị tiền bối tổng kết ra thông qua vô số lần thực nghiệm.
Cũng giống như hiện tại, tình cảm hai người đang nồng nàn, khung cảnh hợp thời, tuy rằng miệng Tô Đồng nói không muốn, nhưng nội tâm khẳng định đã có chút ngầm đồng ý.
"Hắc hắc, Tiểu Đồng Đồng, ngươi trốn không thoát khỏi lòng bàn tay ta đâu. . ."
"Chát"
Đúng lúc này, Tô Đồng đỏ mặt đẩy ra bàn tay xấu xa của Lý Phong: "Không thể được, ngươi còn chưa theo đuổi ta thành công đâu!"
Lý Phong: "? ? ?"
Bảo điển tán gái của chư vị tiền bối đâu? Bách phát bách trúng đâu? Một đường quét ngang ở chỗ nào a!
Gặp phải nữ nhân không ra bài theo lẽ thường cũng phải tuyệt vọng có được không? !
"Ngươi đi tới chỗ Tống tỷ tỷ đi, nàng cố ý để ngươi tới nơi này, nội tâm khẳng định sẽ khó chịu."
Tô Đồng không ngốc, hơi chút liên tưởng nàng đã nghĩ rõ ràng chuyện gì xảy ra, khẳng định là Tống Uyển Quân cố ý để Lý Phong tới nơi này.
"Tiểu Đồng Đồng. . ." Lý Phong còn muốn cứu vãn tình huống.
"Phi, buồn nôn!" Tô Đồng đỏ mặt, đẩy Lý Phong xuống giường: "Nhanh đi đi."
"Tốt a. . ." Thấy Tô Đồng kiên quyết như vậy, Lý Phong biết tối nay không thể chén Tô Đồng được, chỉ có thể cẩn thận từng bước đi ra khỏi phòng ngủ.
Vừa đóng cửa phòng, Lý Phong liền thấy một bóng dáng xinh đẹp đang đứng ở hành lang cách đó không xa, chính là Tống Uyển Quân!
"?" Tống Uyển Quân đầu tiên là sững sờ, tiếp theo nghi ngờ nói: "Nhanh như vậy đã xong? Gần đây có phải quá mệt mỏi không? Hay là để ta mua cho ngươi chút đồ bồi bổ thận nhé?"
Khóe miệng Lý Phong giật một cái, mặt đã đen như đít nồi.
"Không phải là thật sự bị ta nói trúng chứ? Khanh khách." Tống Uyển Quân che miệng yêu kiều cười, bầu ngực ẩn trong váy ngủ màu trắng ngà liên tục run rẩy, vừa nhìn đã làm người ta thấy tim đập thình thịch.
"Coi nhẹ ta đúng không?" Lý Phong dữ tợn cười một tiếng, vọt tới trước mặt Tống Uyển Quân, trực tiếp bế xốc nàng lên: "Còn đẩy ta vào ngực nữ nhân khác cơ đấy? Đúng là ba ngày không ăn đánh đã muốn lật trời !"
Đang nói chuyện, Lý Phong ôm luôn Tống Uyển Quân trở lại phòng ngủ của mình.
"Hiện tại ta sẽ để ngươi biết cái gì gọi là uy nghiêm của nam nhân!"
"A, người ta rất sợ hãi ~ bất quá ta muốn ở phía trên."
"Ách? Vì sao?"
"Bởi vì ta muốn cưỡi ngựa. . ."
"Bạch bạch bạch bạch bạch bạch :)))) "
Lý Phong bị Tống Uyển Quân đẩy xuống nằm ở trên giường.
Còn Tống Uyển Quân thì ngồi lên người hắn, tiếng rên rỉ bắt đầu xuất hiện, phòng ngủ đã bị cảnh xuân lấp đầy. . .
Ngày hôm sau, Lý Phong cùng Tô Đồng đi đến công ty.
Ngay tại thời điểm Tô Đồng đang cân nhắc chuyện nên xin từ chức thế nào, Lý Phong bị Ngụy Băng Khanh gọi vào văn phòng.
Vừa tiến vào, Lý Phong liền thấy trước bàn làm việc có một đôi nam nữ xa lạ đang đứng, hai người khoảng chừng hai mươi, đều mặc tây trang đen, nam đẹp trai nữ trang nghiêm.
Có điều Lý Phong luôn cảm thấy mặt cô nàng này khá giống với Tưởng Mộng Dao.
Đúng lúc này, tên nam tử trẻ tuổi cũng dò xét Lý Phong vài lần, tiếp theo hắn lộ vẻ mặt khinh miệt nói: "Ngụy tổng, hắn là bảo tiêu của ngươi? Xem ra không có gì hơn người!"
Lý Phong nhất thời nhíu mày!