Chương 139: Không trang, ta ngả bài
Dương Húc có chút phát mộng.
Cường giả cấp A xác thực có thể chấp một tay đánh hai mươi kẻ như ta, nhưng chuyện đó có quan hệ cọng lông gì với Lý Phong ngươi? Con mẹ nó cái biểu lộ vô địch thật tịch mịch kia là cái quỷ gì?
Thấy Dương Húc không nói lời nào, Lý Phong không khỏi nhíu mày: "Chẳng lẽ ta nói sai?"
"Không phải, thế nhưng. . ."
"Ta không nói sai thì ngươi nhưng mà cái gì a?"
"Ta. . ."
"Bớt xàm ngôn, ngươi chỉ cần nói cường giả cấp A có thể chấp một tay đánh 20 tên như ngươi có đúng không ?"
Mỗi khi Dương Húc muốn nói chuyện liền bị Lý Phong ngắt lời, làm cho sắc mặt Dương Húc đỏ lên như một con gà chọi.
Quan trọng là Lý Phong nói không sai chút nào a, Dương Húc muốn phản bác cũng không tìm được cái cớ!
Biệt khuất!
Thấy thế, Lý Phong liền cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Trước đó Dương Húc mấy lần ngắt lời Ngụy Băng Khanh, đã sớm đã làm Lý Phong khó chịu, bây giờ bị hắn bắt được cơ hội, không trả thù giúp Ngụy Băng Khanh thì còn đợi lúc nào?
Hợp đồng bảo tiêu cận thân cũng không phải viết cho vui a!
Ngụy Băng Khanh nhìn ra Lý Phong là đang xả giận giúp mình, trong lúc nhất thời vừa buồn cười vừa cảm động, ánh mắt nhìn Lý Phong nhiều thêm mấy phần thần thái kì lạ.
Dương Húc cũng nhìn ra ý đồ của Lý Phong, ở trong nội tâm thầm giận không thôi, nếu như hiện tại không phải đang ở phòng làm việc của Nguỵ Băng Khanh, Dương Húc khẳng định sẽ làm cho Lý Phong biết tại sao nước biển lại mặn như vậy !
Còn Tưởng Vận Trúc. . . Nàng tuy không vui vì thái độ kiêu ngạo của Dương Húc, nhưng Dương Húc dù sao cũng là đồng nghiệp với nàng, Dương Húc bị Lý Phong liên tiếp ngắt lời, nàng cũng cảm thấy hơi khó chịu.
"Hô!"
Dương Húc đè xuống lửa giận trong lòng, phun ra một ngụm trọc khí, cười lạnh nói: "Không sai, cường giả cấp A xác thực có thể chấp một tay đánh hai mươi người như ta, thế nhưng. . ."
"Được rồi, khỏi cần nhưng với nhị gì cả, ngươi thừa nhận là được." Lý Phong lần nữa ngắt lời Dương Húc.
Dương Húc chỉ cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, như muốn phun ra một ngụm máu tươi!
Con mẹ nó lần nào lão tử mở miệng ngươi cũng ngắt lời, có thể chờ ta nói hết không? !
Ngay tại thời điểm Dương Húc sắp nổi bão, Lý Phong nói: "Ngụy tổng, nếu Dương Húc cũng thừa nhận điểm này, an toàn của ngươi để một mình ta phụ trách là được."
Ngụy Băng Khanh: "? ? ?"
Dương Húc: "? ? ?"
Tưởng Vận Trúc: "? ? ?"
Dương Húc thừa nhận hay không thì có liên quan gì tới việc để một mình ngươi phụ trách bảo vệ an toàn cho Ngụy Băng Khanh a!
"Ha ha, ngươi nói một mình ngươi là có thể phụ trách bảo vệ Ngụy tổng an toàn, ta không nghe lầm chứ?" Dương Húc cười nhạo không thôi.
Tưởng Vận Trúc nhíu mày, Lý Phong nói lời này quá cuồng ngạo, quả thực so với Dương Húc còn cuồng ngạo hơn!
Nhưng mà Dương Húc có tiền vốn để cuồng ngạo, Lý Phong thì sao?
Căn cứ theo tư liệu biểu hiện, Lý Phong chỉ là một tên cường giả cấp C+ , cao lắm là B- , hắn lấy đâu ra tư cách để cuồng ngạo?
"Vốn là dự định lấy thân phận bình thường để giao tiếp với các ngươi, nhưng xem ra đổi lại chỉ toàn là khinh thị."
Lý Phong lắc đầu, nói tiếp: "Không giả vờ nữa, ta là cường giả cấp A, ta ngả bài."
"? ? ?"
Miệng Dương Húc trong nháy mắt mở ra thành hình chữ O, bộ dáng như giữa ban ngày nhìn thấy quỷ.
Tưởng Vận Trúc cũng lộ vẻ mặt ngạc nhiên, rõ ràng bị câu nói này của Lý Phong dọa sợ.
Chỉ có Ngụy Băng Khanh không cảm thấy kinh ngạc, nàng kinh hỉ nói: "Thật sao? Trời ạ, Lý Phong ngươi thật lợi hại!"
Giờ phút này Ngụy Băng Khanh đâu còn uy nghiêm của tổng giám đốc băng sơn, ngược lại giống như một tỷ tỷ nhà hàng xóm, hồn nhiên ngây thơ.
Thực ra trong đó cũng có một phần là Ngụy Băng Khanh cố ý biểu diễn, vừa rồi Dương Húc hùng hổ dọa người làm cho nàng rất khó chịu, giờ phút này bắt được cơ hội xả giận, nàng sao lại buông tha cho Dương Húc?
Đúng lúc này. . .
"Ha ha, nực cười!" Dương Húc phát ra một tiếng cười lạnh: "Trừ mấy đệ tử của thế gia cổ võ đỉnh cấp hoặc là thiên tài trong các môn phái siêu cấp, ta thật đúng là không biết còn ai có thể bước vào cánh cửa cường giả cấp A ở tuổi 23."
"Mà xuất thân của ngươi không phải từ cổ võ thế gia, cũng không gia nhập môn phái đỉnh cấp nào, ngươi làm sao có thể là cường giả cấp A?"
Tưởng Vận Trúc đồng ý gật gật đầu.
Theo lý mà nói, có thể ở trước 30 tuổi bước vào cảnh giới Tông Sư đã được xưng là thiên tài.
Tựa như Dương Húc, hắn vô cùng có hi vọng trước năm 26 tuổi bước vào Tông Sư, chính vì nguyên nhân này mới được xem là thiên tài trăm năm có một của Dương gia.
Nếu như vào năm 23 tuổi đã bước vào Tông Sư chi cảnh, vậy chính là thiên tài trong thiên tài, loại người như vậy dù là đặt trong thế gia cổ võ đỉnh cấp cũng rất hiếm thấy.
Lý Phong xuất thân bình thường, càng không có khả năng đạt tới thành tựu như vậy, tới xác suất 1% cũng không có!
"Ngươi chưa thấy bao giờ không có nghĩa là không tồn tại, nếu như ngươi không tin, chúng ta có thể so chiêu một chút." Lý Phong nhếch miệng cười nhạt.
Dương Húc cuồng ngạo làm cho Lý Phong rất khó chịu, nếu như Dương Húc đồng ý luận bàn, hắn vừa vặn có thể sử dụng cơ hội này cho Dương Húc một chút giáo huấn.
"So chiêu? Tốt!" Dương Húc cười lạnh rồi lập tức đáp ứng.
Hắn cũng có ý đồ tương tự như Lý Phong, cũng muốn lợi dụng cơ hội này nói cho Lý Phong biết, không có thực lực mà trang bức thì kết quả sẽ bị đánh thành ngốc bức!
"Lý Phong, đừng xúc động." Ngụy Băng Khanh vội vàng lên tiếng ngăn cản.
Dương Húc là thành viên của một tổ chức cường đại do nhà nước lập ra, dân không đấu lại quan, cho dù Lý Phong đánh thắng Dương Húc thì sao?
Vạn nhất về sau Dương Húc tìm cớ gây chuyện với Lý Phong thì làm sao bây giờ?
"Dương Húc, bỏ đi, chúng ta đến để chấp hành nhiệm vụ, không phải để so đấu với người khác."
Tưởng Vận Trúc cũng lên tiếng khuyên can.
Dưới cái nhìn của nàng, Lý Phong là cố ý làm Dương Húc buồn nôn, tức giận với loại người này một chút ý nghĩa cũng không có, thực lực cũng không phải là dựa vào miệng lưỡi, vừa động thủ liền lộ tẩy.
"Hô, tốt, ta nghe theo ngươi." Nói xong Dương Húc hung hăng trừng mắt lườm Lý Phong một cái.
Lý Phong tự nhiên không chút nào yếu thế trừng mắt ngược lại, ánh mắt hai người va chạm, những tia lửa vô hình bắn ra tung tóe.
"Ngụy tổng, ta hi vọng ngươi suy nghĩ thêm về kiến nghị của chúng ta." Tưởng Vận Trúc vội vàng nói sang chuyện khác, không thì Dương Húc cùng Lý Phong thật sự sẽ đấm nhau mất.
"Không cần, Lý Phong nhất định phải ở bên cạnh ta, đây là phòng tuyến cuối cùng, nếu như các ngươi không đồng ý thì mời trở về đi." Ngụy Băng Khanh có thái độ rất kiên định.
Tưởng Vận Trúc cùng Dương Húc liếc nhau, sau cùng đồng thời gật đầu đáp ứng.
Tuy rằng có thêm Lý Phong sẽ làm nhiệm vụ có một chút không chắc chắn, nhưng bọn hắn chỉ cần cẩn thận hơn thì vấn đề không lớn.
"Cảm ơn hai vị hiểu cho ta." Ngụy Băng Khanh thở phào, nói tiếp: "Ta có lời này muốn nói với Lý Phong, hai vị có thể tránh đi một chút không?"
Tưởng Vận Trúc gật gật đầu, mang theo Dương Húc ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Cửa đóng lại rồi, Lý Phong nhịn không được hỏi: "Ngụy tổng, đây rốt cuộc là chuyện gì ?"
Ngụy Băng Khanh xoa xoa huyệt thái dương, cười khổ nói: "Bọn họ là người của tổ chức đặc công Long Hồn, Long Hồn thu được tình báo, có tổ chức nước khác muốn ám sát ta, cho nên phái người tới bảo hộ ta."
"Ta tuy rằng đã đồng ý cho bọn họ lưu lại, nhưng đưa ra một điều kiện tiên quyết, đó chính là ngươi nhất định phải ở bên cạnh ta."
Lý Phong hơi biến sắc: "Long Hồn? Chưa từng nghe nói a."
"Ta cũng là lần đầu nghe nói, nếu không phải Trương Hoành Mậu Trương cục trưởng tự mình mang bọn họ tới, ta cũng sẽ nghĩ là gặp phải lừa đảo." Ngụy Băng Khanh thở dài nói.
Lý Phong gật gật đầu, nếu là người do Trương Hoành Mậu mang tới, vậy phương diện thân phận hẳn không có vấn đề. .
Thế nhưng Ngụy Băng Khanh chỉ là một tổng giám đốc doanh nghiệp tư nhân, vấn đề an toàn của nàng sao lại kinh động tới cả tổ thức đặc công quốc gia, nhất là còn cố tình phái tới cường giả B+ tới bảo hộ nàng!
Chẳng lẽ Ngụy Băng Khanh có thân phận nào đó mà hắn chưa biết?