Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 177: CHƯƠNG 177. DÌ NHỎ?

Chương 140: Dì nhỏ?

"Đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn ta, ta cũng không có bí mật gì cả."

"Trước kia ta từng nghe gia gia nói, một số người sáng lập công ty tập đoàn trọng yếu, đều sẽ được quốc gia phái cao thủ tới bảo hộ, tỉ như TAB, tỉ như Hoa Tinh, Trung Uy."

"Lúc đó ta còn nghĩ đây chỉ là lời đồn không có thực, không nghĩ tới nó đúng là sự thật."

Ngụy Băng Khanh nhìn ra Lý Phong đang nghi hoặc, ngay lập tức cười khổ giải thích.

Lý Phong nhất thời bừng tỉnh đại ngộ.

TAB cũng tốt, Hoa Tinh, Trung Uy cũng được, những xí nghiệp này không chỉ góp phần rất lớn vào sự phát triển kinh tế quốc gia, ngoài ra họ còn nắm giữ quyền nói chuyện trong những ngành nghề chuyên môn của mình.

Một khi những người đứng đầu doanh nghiệp như vậy gặp chuyện ngoài ý muốn, những ảnh hưởng sau đó sẽ tạo thành phản ứng dây chuyền rất khó có thể đoán trước, thậm chí sẽ tạo thành trùng kích lớn đối với sự phát triển kinh tế quốc gia.

Vì dự phòng sự tình kiểu này phát sinh, quốc gia sẽ đặc biệt phái người tới bảo hộ.

Đây là một chuyện đôi bên cùng có lợi, quốc gia cường đại, xí nghiệp mới có tiền đề để cường đại, xí nghiệp cường đại, quốc gia mới có đủ tiềm lực phát triển!

Sức ảnh hưởng của tập đoàn Vị Lai tuy rằng không sánh bằng những bá chủ giống như TAB, nhưng cũng là tập đoàn sở hữu tư sản vượt qua 100 tỷ, chỉ bằng hệ thống Vị Lai Cloud làm cho tập đoàn Tam Khẩu Nhật Bản cũng phải thèm nhỏ nước dãi, Long Hồn phái người đến bảo hộ Ngụy Băng Khanh cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

"Vậy bọn hắn có nói là người nào muốn gây bất lợi cho ngươi không?" Lý Phong hỏi.

"Bí mật." Ngụy Băng Khanh lần nữa cười khổ, làm người trong cuộc, nàng thậm chí ngay cả ai muốn ám sát mình cũng không thể biết được, đúng là biệt khuất.

Đồng thời loại cảm giác ở trên đầu lúc nào cũng treo một thanh lợi kiếm này, cũng khiến cho Ngụy Băng Khanh rất khó chịu.

"Yên tâm đi, có ta ở đây, không người nào có thể gây thương tổn cho ngươi được." Trong mắt Lý Phong lóe lên một đạo hàn quang.

Hắn là bảo tiêu cận thân của Ngụy Băng Khanh, vô luận là ai muốn gây thương tổn tới Ngụy Băng Khanh, đều phải hỏi nắm đấm của hắn có chịu đáp ứng hay không!

Thân thể Ngụy Băng Khanh chấn động, nụ cười khổ trên mặt chậm rãi tiêu tán, khóe miệng không kìm hãm được nhếch lên, trái tim một mực treo cao cũng chậm rãi hạ xuống.

Đúng vậy a, có Lý Phong ở bên cạnh, nàng còn có cái gì phải sợ?

"Không đúng, vì sao ta lại có loại suy nghĩ này?"

Loại phản ứng gần như bản năng này làm Ngụy Băng Khanh ở trong lòng giật mình, khuôn mặt ửng đỏ!

Dù là Dương Húc, Tưởng Vận Trúc nói muốn bảo vệ nàng, nàng cũng không có cảm giác an toàn như thế, nhưng chỉ một câu của Lý Phong cũng đủ mang tới hiệu quả, rốt cục là vì cái gì?

Là vì đã nhìn thấy quá nhiều biểu hiện thần kì của Lý Phong, hay là có nguyên nhân khác?

Trong lúc nhất thời, tổng giám đốc băng sơn bỗng thấy trái tim bối rối không thôi.

"Ngụy tổng, ta muốn nói với ngươi một chuyện. . ."

Lý Phong không biết nội tâm của tổng giám đốc băng sơn đang rung động cỡ nào, hắn muốn nhân cơ hội này nói ra chuyện cho Tô Đồng tới làm CEO của Osvili với Ngụy Băng Khanh.

"Đào góc tường của ta còn dám nói rõ ràng rành mạch như vậy?"

Ngụy Băng Khanh vừa bực mình vừa buồn cười, Tô Đồng là trợ lý của nàng, đã theo nàng hơn hai năm, nàng cũng thật sự rất thưởng thức Tô Đồng, Lý Phong bây giờ lại muốn đào Tô Đồng đi?

Trọng yếu nhất là, Lý Phong vì sao lại làm vậy, chỉ là cảm thấy năng lực Tô Đồng không tệ? Hay là bởi vì. . . Hắn cùng Tô Đồng có quan hệ không đơn giản?

Nghĩ đến cái khả năng này, nội tâm Ngụy Băng Khanh đột nhiên có chút ghen ghét.

"Hmm . ." Lý Phong cũng cảm thấy chuyện này không có ý tứ cho lắm, cho nên nhất thời có chút xấu hổ.

"Ta có thể hỏi một câu không. . . Ngươi cùng Tô Đồng rốt cục có quan hệ như thế nào?" Ngụy Băng Khanh hít sâu một hơi, toàn thân đều căng cứng cả lên.

"Bạn gái." Lý Phong suy nghĩ một chút, nói.

Tuy rằng hai người còn chưa xuyên phá tầng ngăn cách cuối cùng, nhưng hôn cũng đã hôn, sờ cũng đã sờ, Tô Đồng cũng đã nói sẽ không rời khỏi hắn, vậy hẳn coi như là bạn gái a?

Thân thể Ngụy Băng Khanh chấn động, chỉ cảm thấy khí lực toàn thân đã bị rút sạch không còn chút nào!

Khó trách Lý Phong để Tô Đồng làm CEO của Osvili, khó trách!

Đúng vậy a, hai người ở cùng một văn phòng, trai thẳng gái đẹp, lại còn đều là độc thân, phát triển thành một hồi văn phòng luyến không phải rất bình thường sao?

(văn phòng luyến:yêu người cùng văn phòng, sư đồ luyến: tình yêu đồ đệ sư phụ, tỷ đệ luyến:tình yêu tỷ đệ, kiểu kiểu thế)

Thế nhưng bọn họ đã thành người yêu rồi, vậy nàng phải làm sao bây giờ?

"Tốt, ta đồng ý, mặt khác, ta cũng muốn mua cổ phần." Ngụy Băng Khanh đè xuống tâm tình nặng nề của mình, trầm giọng nói.

"Mua cổ phần?" Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, hơi kinh ngạc.

"Đúng, lấy danh nghĩa cá nhân để mua, ngươi đừng vội cự tuyệt, ta chỉ cần 10% cổ phần là được rồi."

"Mặt khác, ta có thể giúp ngươi giải quyết rất nhiều vấn đề , ví dụ như chứng nhận an toàn phòng cháy chữa cháy, giấy phép buôn bán, chứng nhận hàng nội địa chất lượng cao ,...."

"Ở bên khu Đại Thương đó ngươi không có chút gốc rễ nào, nếu như có người thù ghét thì rất dễ dàng dùng những phương diện này làm khó ngươi, có ta giúp đỡ thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều."

Giờ khắc này Ngụy Băng Khanh đã khôi phục lại thành tổng giám đốc băng sơn đầy tài năng, không còn chút bộ dáng của tỷ tỷ nhà hàng xóm như lúc nãy.

Lý Phong lại không cảm thấy có gì không thích hợp, đây cũng là một loại đàm phán thương nghiệp, thái độ tự nhiên phải chuyển biến một chút.

"Tốt, 10% cổ phần, 20 triệu." Lý Phong đơn giản tính toán một chút, cho ra một con số.

"Như vậy có phải về sau ngươi sẽ ăn thiệt thòi lớn không?" Lông mày Ngụy Băng Khanh nhíu lại, hơi kinh ngạc.

"Nếu như dựa theo tình huống phát triển tương lai của Osvili, xác thực rất thiệt thòi, nhưng trước mắt nó đúng là chỉ đáng với số tiền này." Lý Phong cười nói.

Trước mắt Osvili chỉ có một chỗ sản xuất mua lại từ Ích Tân, hắn tiêu 200 triệu mua lấy, dựa theo tính toán thì 10% vừa vặn là 20 triệu.

Ngụy Băng Khanh không phải người ngoài, còn có thể mang đến cho hắn không ít trợ giúp, 20 triệu thì lấy 20 triệu a, dù sao Lý Phong trọng kiến Osvili có mục đích chính là trả thù Tô gia Hoa Thành, kiếm tiền chỉ là thuận tiện.

Ngụy Băng Khanh lộ vẻ mặt cổ quái, sau một lúc lâu gật đầu nói: "Tốt, đợi chút nữa ta sẽ chuyển tiền tới tài khoản của ngươi, được rồi. . . Ngươi đi gọi Tô Đồng đến đây, ta có mấy lời muốn nói với nàng."

"Được."

Lý Phong đi ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, liền thấy Dương Húc, Tưởng Vận Trúc giống như hai bảo tiêu đứng ở hai bên cánh cửa.

"Hừ!"

Thấy Lý Phong đi ra, Dương Húc lập tức lạnh hừ một tiếng, đồng thời hung hăng trừng mắt lườm Lý Phong.

Lý Phong ở trong lòng thầm cười lạnh, đồng dạng không cam lòng yếu thế trừng mắt ngược lại.

Nhất thời, một chuỗi tia lửa vô hình bắn ra bốn phía!

"Dương Húc!" Tưởng Vận Trúc lo lắng hai người sẽ phát sinh xung đột, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

"Hừ!" Dương Húc lại hừ lạnh một tiếng, không cam tâm nghiêng đầu đi.

"Xì." Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, trở lại văn phòng trợ lý.

Rất nhanh, nhận được tin tức nên Tô Đồng liền đi tới văn phòng tổng giám đốc, nhìn thấy Tưởng Vận Trúc, Dương Húc nàng cũng hơi kinh ngạc nhưng không nói gì, gật đầu ra hiệu với hai người một chút, rồi gõ mở cửa phòng.

Trong nháy mắt nhìn thấy Tô Đồng, hai mắt Dương Húc sáng lên, âm thầm nói một câu: "Lần này đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ cứ tưởng rất nhàm chán vậy mà không ngờ gặp được hai mỹ nữ cực phẩm như vậy, thật sự là chuyện tốt a, đã để ta gặp phải, thì phải nghĩ biện pháp đưa cả hai nàng lên giường mới được. . ."

Lúc này Tưởng Vận Trúc quay đầu liếc hắn một cái, Dương Húc vội vàng tỏ ra nghiêm túc, trong lòng lại thầm nghĩ: "Mặc kệ là Ngụy Băng Khanh xinh đẹp cỡ nào, Tưởng Vận Trúc mới là mục tiêu hàng đầu của ta, ngàn vạn lần không thể bị nàng phát hiện."

Dương gia chỉ là một thế gia cổ võ loại nhỏ, mà Tưởng gia là thế gia cổ võ đứng hàng thượng cấp, đã gần với tứ đại thế gia đỉnh cấp.

So sánh với Tưởng gia đứng sau lưng Tưởng Vận Trúc, vẻ đẹp của Ngụy Băng Khanh đã không còn quá trọng yếu.

Đúng lúc này, Lý Phong đẩy cửa văn phòng trợ lý bước ra ngoài, hắn cầm một ly cà phê đứng tại cửa sổ trước hành lang, thỉnh thoảng uống một ngụm, giãn gân cốt một cái, thoạt nhìn như là buông lỏng sau khi làm việc.

Vừa so sánh, Tưởng Vận Trúc, Dương Húc đứng ở cửa cứ như là cấp dưới của hắn, làm cho trong lòng hai người thầm hận không thôi.

"Đinh "

Đột nhiên, cửa thang máy mở ra, một người mặc đồng phục cảnh sát bước ra từ thang máy.

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái: "Cô nàng cuồng bạo lực? Nàng tới nơi này làm gì?"

Ngay tại thời điểm Lý Phong nghi hoặc, Tưởng Mộng Dao nhìn thấy Tưởng Vận Trúc, lập tức giống như đứa trẻ nhìn thấy người lớn nhà mình nhào vào trong ngực Tưởng Vận Trúc. .

"Dì nhỏ, ta cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi!"

Lý Phong: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!