Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 180: CHƯƠNG 180. BIẾT NGƯỜI BIẾT MẶT KHÔNG BIẾT LÒNG

Chương 143: Biết người biết mặt không biết lòng

"Dương Húc, ngươi có phải là có ý tứ với dì của ta đúng không?"

Sau một buổi tiếp xúc, Tưởng Mộng Dao dù vô tâm đến mấy cũng nhìn ra Dương Húc có ý tứ muốn theo đuổi Tưởng Vận Trúc.

Từ góc nhìn của nàng, nam nhân trên đời này chẳng kẻ nào xứng với dì nhỏ, dì nhỏ là đại mỹ nữ xinh đẹp vô song, gia thế lại tốt, nhưng dì cũng không thể cả một đời không kết hôn a?

Nàng cảm thấy Dương Húc này khá ổn, bề ngoài không tệ, ăn nói có duyên, mặc dù làm người hơi kiêu ngạo một chút, nhưng cái này cũng nói lên Dương Húc phải ưu tú mới kiêu ngạo được a.

Cho nên nàng muốn giúp dì kiểm tra một chút, nếu như Dương Húc qua được cửa này của nàng, nàng có thể cân nhắc để Dương Húc theo đuổi dì.

Khuôn mặt Tưởng Vận Trúc đỏ lên, vụng trộm nhéo hông Tưởng Mộng Dao một cái: "Mộng Dao, ngươi nói linh tinh cái gì vậy."

Thấy thế, Dương Húc lập tức vui vẻ!

Tưởng Vận Trúc đỏ mặt, điều này nói lên cái gì? Ít nhất là nàng cũng có thiện cảm với mình!

"Hừ, không uổng công ta một mực nịnh nọt Tưởng Vận Trúc lâu như vậy, quả nhiên có hiệu quả!"

"Chỉ cần ta cố gắng thêm một chút, một ngày nào đó có thể đè Tưởng Vận Trúc xuống giường, đến lúc đó. . . Hắc hắc."

Giờ khắc này, trong đầu Dương Húc đã hiện ra rất nhiều hình ảnh trẻ con không nên xem giữa mình và Tưởng Vận Trúc.

"Vận Trúc là tình nhân trong mộng của rất nhiều thành viên trong nhóm chúng ta, ta. . . Ta cũng không ngoại lệ."

Dương Húc ngượng ngùng cười một tiếng, nói xong hắn lại vụng trộm nhìn Tưởng Vận Trúc một cái, bộ dáng kia hiển nhiên là của một tiểu nam sinh đang trong mối tình đầu.

Tưởng Mộng Dao không kìm được gật gật đầu, Dương Húc mặc dù tính cách kiêu ngạo, nhưng về phương diện tình cảm vẫn rất đơn thuần, đến cả phương thức biểu đạt cũng bẽn lẽn như thế, không tệ.

Khuôn mặt Tưởng Vận Trúc càng đỏ thêm mấy phần, gắt giọng: "Dương Húc, Mộng Dao nói linh tinh thì thôi, ngươi cũng hùa theo nàng sao?"

Nàng cùng Dương Húc đã hợp tác một năm, tuy rằng lớn thời gian đều là chấp hành nhiệm vụ, nhưng tiếp xúc lâu như vậy nàng xác thực có một chút thiện cảm với Dương Húc.

Chỉ là Dương Húc quá cuồng ngạo, nếu như hắn có thể bỏ tật xấu này, chắc nàng không chỉ đơn giản là có một chút hảo cảm như vậy.

"Tốt tốt tốt, ta không nói, không nói nữa." Dương Húc tựa như sợ Tưởng Vận Trúc tức giận, liên tục khoát tay.

Lý Phong ở một bên nghe mà khóe miệng giật giật, sắc mặt nhất thời biến thành quái dị.

Con mẹ nó, người anh em này đúng là nhân tài a! Nội tâm xấu xa như vậy, lại có thể biểu hiện y như tiểu nam sinh, cái này cần phải lái qua bao nhiêu xe mới có thể luyện đến loại trình độ này?

Khi Tưởng Mộng Dao đưa ra vấn đề, Lý Phong đã dùng Đọc Tâm Thuật với Dương Húc, suy nghĩ chân thật trong lòng Dương Húc đã bị Lý Phong xem thấu!

Có điều hắn cùng Tưởng Vận Trúc thậm chí còn không phải bằng hữu, cho nên cũng lười nhắc nhở nàng, huống hồ cho dù hắn hảo tâm nhắc nhở cũng vô dụng, ngược lại sẽ bị người ta coi là nói xấu gièm pha.

Có một số chuyện không trải qua thì vĩnh viễn không phát hiện được sự thật tàn khốc, nữ nhân, chỉ có gặp phải kẻ đồi bại mới trưởng thành được a. . .

"Người nào nói linh tinh chứ, ta đang giúp dì mà." Tưởng Mộng Dao ôm lấy cánh tay Tưởng Vận Trúc, tiếp tục hỏi: "Vậy nếu ta bảo ngươi chấm điểm cho dì nhỏ, ta còn có cả Ngụy tổng, Tô Đồng, vậy ngươi định chấm thế nào?"

Nghe thấy lời ấy, Tưởng Vận Trúc lập tức ngậm miệng lại, nàng cũng rất muốn biết mình ở trong nội tâm Dương Húc được đánh giá thế nào.

"Cái này. . ."

Dương Húc lộ vẻ mặt khó xử, tâm lý lại thầm nghĩ chuyện bẩn thỉu: "Chấm mấy điểm? Cho thì 100 điểm, không cho thì 0 điểm a, cái này còn không phải đơn giản sao?"

(cho chịch thì 100 điểm, không cho chịch thì 0 điểm @@)

Nghĩ tới đây, trong đầu Dương Húc liền hiện ra hình ảnh một mình hắn đại chiến tứ nữ.

Lý Phong vốn đang là bộ dáng xem kịch hay, khi "nhìn" thấy cảnh này lập tức sắc mặt thay đổi.

Con mẹ nó ngươi cuồng dâm sinh hoang tưởng với Tưởng Vận Trúc thì cũng thôi đi, còn dám đánh chủ ý lên người Ngụy Băng Khanh, Tô Đồng? Muốn chết sao!

"Dương Húc, ngươi có phải là muốn dùng một câu chuyện xưa để trả lời vấn đề này không?" Lý Phong dừng lại Đọc Tâm Thuật, ra vẻ nghiền ngẫm hỏi.

"Chuyện xưa gì?" Dương Húc đang lo không biết nên trả lời như thế nào, ngay sau đó liền thuận nước đẩy thuyền nói.

Tưởng Mộng Dao, Tưởng Vận Trúc cũng tò mò nhìn về phía Lý Phong, không biết hắn đang nghĩ tới chuyện xưa gì.

Lý Phong hắng giọng, lại uống một ngụm nước chanh, lúc này mới chậm rãi nói: "Trong thời điểm Xích Bích chi chiến, Đông Ngô khan hiếm lương thực, Chu Du lệnh cho Lỗ Túc chuẩn bị lương thực trước chiến tranh."

Tưởng Mộng Dao: "? ? ?"

Tưởng Vận Trúc: "? ? ?"

Không phải chứ. . . Các nàng đang muốn nghe chuyện chấm điểm cho tứ nữ a, làm sao lại kéo sang trận đánh Xích Bích rồi, tư duy nhảy vọt xa như vậy sao? !

Dương Húc lại đột nhiên thay đổi sắc mặt, bởi vì hắn đã nghe chuyện xưa này!

"Lỗ Túc không dám thất lễ, chờ lương thực gom góp hoàn tất, lúc này mới hỏi Chu Du, 'Đại Đô Đốc, ta muốn hỏi một chút, trận chiến này chúng ta có mấy phần thắng?' ."

"Chu Du liếc nhìn Lỗ Túc một cái, nói ra, 'Cho thì 100 phần, không cho thì 0 phần' ."

Lý Phong vừa mới nói xong, Tưởng Mộng Dao nhất thời đỏ bừng mặt: "Phi, vô sỉ!"

"Hạ lưu!" Tưởng Vận Trúc cũng lộ vẻ mặt xấu hổ giận dữ mắng.

Các nàng dù là không biết rõ chuyện nam nữ, cũng không có khả năng không biết có cho hay không là ý tứ gì.

Lý Phong vậy mà ở trước mặt mọi người nói ra lời nói xấu như vậy, quả thực là hạ lưu tới cùng cực!

"Vô sỉ sao? Ta cũng cảm thấy nghĩ như vậy rất vô sỉ." Lý Phong nhún nhún vai, lộ vẻ mặt vô tội nói: "Thế nhưng đây là suy nghĩ chân thật trong nội tâm Dương Húc a, ngươi nói xem đúng không, Dương Húc?"

"Ngươi ngậm máu phun người!"Nội tâm Dương Húc hiện giờ đã bốc lên sóng gió ngập trời, trên mặt lại giả vờ đầy ủy khuất nói: "Nếu là ý nghĩ trong nội tâm ta thì sao ngươi biết được, chẳng lẽ ngươi có Đọc Tâm Thuật hay sao?"

"Muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do, ta biết ngươi khó chịu với ta, nhưng ngươi nói xấu ta như vậy có phải đã quá phận rồi không? !"

Hắn vừa rồi xác thực là nghĩ như vậy, nhưng Lý Phong làm sao đoán được?

"Lý Phong, ta thấy ngươi chính là ghen ghét Dương Húc, cho nên mới nói như vậy." Trong mắt Tưởng Mộng Dao lóe lên cảm giác thất vọng.

Vốn cái nhìn của nàng đối với Lý Phong đã có chuyển biến tốt đẹp, nhưng sau việc này, nàng chỉ sợ sẽ không còn hảo cảm với Lý Phong.

"Đừng nói nữa, coi như hắn không tồn tại đi." Tưởng Vận Trúc lắc đầu, trong mắt lóe lên vẻ chán ghét.

"Hô" Dương Húc âm thầm thở phào, chỉ cần Tưởng Vận Trúc cùng Tưởng Mộng Dao không tin Lý Phong, vậy mặc cho Lý Phong nói cái gì, đối với hắn cũng không có bất kỳ ảnh hưởng gì.

Ngược lại Lý Phong càng nói xấu hắn, càng có thể làm hai nàng cảm thấy hắn tốt, từ phương diện này, có khi hắn cần phải cảm ơn Lý Phong một phen .

Muốn đấu với hắn? Lý Phong vẫn còn quá non!

"Biết người biết mặt không biết lòng, ta nói thế thôi, các ngươi tin hay không thì tùy."

Lý Phong cũng lười quản hai nàng, dù sao hắn đã làm xong nghĩa vụ nhắc nhở, về sau các nàng có thể bị kẻ đồi bại Dương Húc này chà đạp không đã không nằm trong phạm vi trách nhiệm của hắn.

"Ta cây ngay không sợ chết đứng, thôi thì đành mặc kệ ngươi vậy, dù sao ta cũng không thể khâu miệng ngươi lại." Dương Húc ở trong lòng cười lạnh, trên mặt vẫn như cũ giữ vẻ mặt vô tội nói.

Tưởng Vận Trúc cùng Tưởng Mộng Dao tự nhiên là không ngừng an ủi hắn, còn Lý Phong, hai nữ đã triệt triệt để để coi như không nhìn thấy.

Đối với chuyện này Dương Húc tự nhiên là cảm thấy trong lòng sảng khoái vô cùng!

Đúng lúc này, nơi xa vang lên âm thanh rối loạn, mọi người theo tiếng nhìn lại, đã thấy mấy tên bảo an đang lôi kéo một nam tử trung niên mặc áo hoa quần đùi bãi biển.

"Ngô, rốt cuộc tìm được ngươi rồi, Ngụy Băng Khanh."

Trong mắt trung niên nam tử lóe lên một vệt hàn quang, hai vai lắc một cái, liền đánh bay mấy tên bảo an ra ngoài.

Tiếp theo hắn liền sải bước đi tới chỗ Ngụy Băng Khanh!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!