Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 181: CHƯƠNG 181. CẤP A CƯỜNG GIẢ ĐỘT KÍCH!

Chương 144: Cấp A cường giả đột kích!

Mấy tên bảo an bay rớt ra ngoài, trùng điệp té xuống đất, âm thanh "phù phù" liên tiếp vang lên.

"A!"

Một màn này làm cho khách hàng đang dùng bữa bị kinh sợ, không ít nữ khách hàng thậm chí trực tiếp hét rầm lên.

Cũng có khách hàng không sợ phiền phức lấy điện thoại di động ra, bắt đầu quay video nam tử trung niên.

Làm cho mọi người không biết nói gì là, sau khi nam tử nhìn thấy có người quay video mình lại không có vẻ không vui, ngược lại còn đưa hai ngón tay tạo dáng thành hình chữ V rồi cười trước ống kính.

Hành vi của hắn làm cho bầu không khí ngưng trọng trong nhà ăn nhất thời buông lỏng hơn không ít, có mấy khách hàng thậm chí còn lộ ra ý cười.

"Đây là tiết mục riêng của cửa hàng này sao? Rất thú vị."

"Tiết mục này rất có sáng kiến, chỉ là không quá thích hợp với bầu không khí nhà hàng Tây."

"Người này diễn rất đạt a, mấy tên bảo an thì còn phải học hỏi nhiều."

Mấy bảo an vừa từ dưới đất giãy dụa bò dậy, sau khi nghe thấy khách hàng bốn phía nói chuyện với nhau nhất thời khóc không ra nước mắt.

Con mẹ nó diễn đạt cái trứng a? Học hỏi cái con mẹ ngươi a! Chúng ta thật sự là bị đánh bay ra ngoài có được không!

Ngụy Băng Khanh sớm đã đình chỉ nói chuyện cùng Tô Đồng, thần sắc biến thành khẩn trương, nhưng khi nhìn thấy nụ cười bình tĩnh trên mặt Lý Phong, hai nàng mới thả lỏng hơn một chút.

Tưởng Vận Trúc nhìn ra điểm không thích hợp, lộ sắc mặt nghiêm túc nói: "Hai vai lắc một cái là có thể đánh bay người khác, người này ít nhất cũng có thực lực cấp B."

"Thực lực của hắn khẳng định không đến B+ , đổi thành ta thì những bảo an kia không kẻ nào tái chiến được." Dương Húc cười ngạo nghễ, đứng dậy.

Nếu hắn muốn thì khi húc vai có thể đồng thời điều động chân khí trùng kích cơ thể những người bảo vệ kia, sau đó bọn họ nhất định sẽ ngã xuống đất thổ huyết không ngừng, làm sao có thể lập tức bò dậy?

Từ phương diện này, thực lực nam tử ăn mặc lôi thôi này còn kém hắn một đoạn.

"Đoán chừng hắn tới vì Ngụy tổng." Khi đang nói chuyện, Tưởng Vận Trúc liền muốn tiến tới ngăn cản.

"Một mình ta là đủ rồi." Dương Húc cười một tiếng, nhìn Lý Phong nói: "Lý Phong, trợn to con mắt của ngươi lên nhìn, đây chính là chiến đấu giữa cường giả!"

Lông mày Lý Phong nhướng lên một cái, lộ sắc mặt cổ quái gật gật đầu.

Người anh em này là bức vương tái thế a, lúc nào cũng không quên trang bức? Có chút ý tứ.

"Hừ!" Dương Húc hừ lạnh một tiếng, mang theo sắc mặt ngạo nghễ đi đến trước mặt người đàn ông trung niên.

"Dương soái ca cố lên!" Tưởng Mộng Dao vỗ vỗ hai tay cổ vũ động viên cho Dương Húc , khi đang nói nàng còn không quên dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lý Phong một cái.

Lý Phong trợn mắt lên, không thèm nhìn cô nàng bạo lực khiêu khích, hắn chỉ cần bảo vệ tốt Ngụy Băng Khanh cùng Tô Đồng là được rồi, những sự tình khác hắn lười quản.

Đúng lúc này, thanh âm của Chí Linh tỷ tỷ đột nhiên vang lên: "Đinh, kí chủ, ngài có nhiệm vụ mới, có muốn lập tức xem xét?"

Lý Phong nhíu mày, vào thời điểm này cho nhiệm vụ, chẳng lẽ có quan hệ với nam tử trung niên kia?

"Xem xét!"

"Nhiệm vụ: Cứu vãn nữ thần Ngụy Băng Khanh (4) "

"Mục tiêu: Cường giả Nhật Bản Đại Đảo Bằng Dã đột kích, xin hãy đánh lui hoặc giết chết Đại Đảo Bằng Dã để bảo đảm an toàn cho nữ thần Ngụy Băng Khanh."

"Khen thưởng: 1000 điểm kinh nghiệm, 20000 điểm tích lũy, 5 điểm chinh phục."

"Khen thưởng lần này rất phong phú a, một cường giả cấp B mà thôi, hệ thống không phải bị động kinh đấy chứ?" Lý Phong hơi nghi hoặc một chút.

Lúc này Dương Húc đã đi tới trước mặt Đại Đảo Bằng Dã rồi đứng lại, ngạo nghễ nói: "Nơi này không phải địa phương ngươi có thể giương oai, trước khi ta nổi giận, ngươi tốt nhất hãy tự bẻ tay chân quỳ xuống cầu xin tha thứ, nếu không. . . Hừ!"

"Oa, Dương Húc thật đẹp trai ~" Tưởng Mộng Dao lấy hai tay chống cằm, lộ rõ bộ dáng hoa si.

(hoa si:chỉ người con gái mê trai)

"Soái cái gì chứ, hắn quá cuồng ngạo, cho dù là đối mặt một người có thực lực không bằng mình cũng nên bảo trì trái tim bình tĩnh mới đúng." Tưởng Vận Trúc lắc đầu thở dài nói.

Nàng thật sự rất không thích bộ dáng cuồng ngạo này của Dương Húc, nếu như Dương Húc có thể bỏ tật xấu này, vậy hắn mới có cơ hội theo đuổi nàng.

"Dó cũng là bởi vì Dương Húc có vốn liếng để cuồng ngạo a, đổi thành người khác căn bản không dám đứng ở trước mặt người trung niên kia."

Nói đến đây Tưởng Mộng Dao lại dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lý Phong.

Chẳng biết tại sao, nàng rất khó chịu với Lý Phong, chỉ cần làm Lý Phong khó chịu, nàng liền rất vui vẻ.

Khóe miệng Lý Phong giật một cái, cô nàng bạo lực này cố ý kiếm chuyện đúng không? Đừng để hắn bắt được cơ hội, nếu không có ngày hắn sẽ tét nát cái mông tròn trĩnh vểnh cao kia!

Đại Đảo Bằng Dã dùng ánh mắt xem thằng ngốc để nhìn Dương Húc: "Ngươi đang nói chuyện với ta?"

"Không phải ngươi thì còn ai vào đây?" Dương Húc hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nói: "Kiên nhẫn của ta có hạn, ngươi tốt nhất là. . ."

Hắn còn chưa kịp nói hết lời, Đại Đảo Bằng Dã đã đưa ngón tay chỉ phía trước một cái!

Dương Húc cười lạnh một tiếng, không tránh không né, nhấc chân liền đá tới ngực Đại Đảo Bằng Dã.

Hắn cũng không phải những tên bảo an tầm thường kia, trước khi ngón tay đối phương chọc trúng người hắn, hắn có lòng tin. . .

"Đáng chết, đây là cái gì? !"

Ở trong tầm mắt của Dương Húc, đầu ngón tay của Đại Đảo Bằng Dã có một đám hắc khí ngưng tụ, bên trong ẩn chứa khí tức làm cho Dương Húc sợ muốn vỡ mật!

Mang theo tâm bình bất ngờ hoảng loạn, Dương Húc liền muốn nhanh chóng rút lui.

Thế nhưng một cái chớp mắt tiếp theo. . .

"Sưu "

Đoàn hắc khí này bắn ra từ đầu ngón tay của Đại Đảo Bằng Dã, tựa như một viên đạn nhỏ đánh vào phần ngực Dương Húc.

"Oanh "

Một tiếng vang thật lớn xuất hiện!

Dương Húc giống như diều đứt dây bay rớt ra ngoài!

"A!"

Khách hàng dùng cơm rốt cục nhìn ra điểm không thích hợp, hoảng sợ chạy tứ tán!

Ngụy Băng Khanh cùng Tô Đồng thì dán người chặt góc tường, không dám loạn động.

"Cường giả cấp A? !" Tưởng Vận Trúc như bị sét đánh!

Võ giả Hoa Hạ tu chân khí, cường giả Nhật Bản tu Bát Kỳ chi lực, nhưng vô luận tu cái gì, chỉ có đạt tới cấp A mới có thể ngoại phóng năng lượng!

Cấp A là gọi chung, A-, A, A+ đều thuộc về cấp A, tựa như Tông Sư sơ kỳ, Tông Sư trung kỳ, Tông Sư hậu kỳ đều gọi là Tông Sư vậy.

Tưởng Vận Trúc chỉ là cường giả cấp B+ , tự nhiên không cách nào phân biệt ra cảnh giới cụ thể của cường giả cấp A.

Chỉ là cái này quả thực vô cùng khó tin, tình báo nói cường giả tới giết Ngụy Băng Khanh sẽ có thực lực không vượt qua cấp B+ , nếu không sao Long Hồn lại uỷ nhiệm nàng cùng Dương Húc tới bảo hộ Ngụy Băng Khanh, đây không phải là để hai người bọn họ chịu chết sao? !

"Phanh "

Dương Húc té ngã trên đất, ngửa đầu phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt tràn đầy hoảng sợ!

Chỉ thấy áo ngoài phần ngực hắn đã nổ ra, lộ ra một tầng nhuyễn giáp màu bạc, nếu không phải nhờ có bộ giáp mềm tổ truyền Dương gia này, một kích vừa rồi đã có thể lấy mạng hắn!

Mặc dù như thế, một kích kia vẫn làm phổi hắn chấn thương, cùng với cảm giác đau đớn không nhẹ!

"Đáng chết, sao hắn lại là cường giả cấp A ? !"

Dương Húc cảm thấy nội tâm hối hận không gì sánh được!

Nếu sớm biết rõ đối phương là một cường giả cấp A, hắn chắc chắn đã không dám nghênh đón!

Làm sao bây giờ? Nếu như tiếp tục lưu lại nơi này, hắn tất phải chết không thể nghi ngờ! Nhưng hắn không muốn chết, hắn còn có tiền đồ tương lai tốt đẹp, có rất nhiều cô nàng xinh đẹp chờ hắn cua, hắn tuyệt đối không thể chết ở chỗ này!

Sắc mặt Dương Húc biến ảo mấy lần, cuối cùng hắn đứng dậy chạy tới chỗ cửa sổ, chỉ cần đến chỗ cửa sổ, đập bể mặt kính là hắn có thể thoát khỏi nơi đây!

Nhìn thấy Dương Húc muốn chạy trốn, trên mặt Tưởng Mộng Dao liền lộ ra vẻ khinh bỉ, đánh không lại liền chạy, hắn cũng xứng là nam nhân?

Thân thể Tưởng Vận Trúc run lên, trên mặt lóe lên một tia thất vọng. Nhưng ngay sau đó nàng cắn răng, đứng dậy phóng tới chỗ Đại Đảo Bằng Dã !

"Lý Phong, ngươi mang Ngụy tổng rời đi, ta ngăn chặn hắn!" Trong thanh âm của Tưởng Vận Trúc mang theo vài phần cứng rắn, dường như nàng đã quyết tâm muốn dùng mạng mình tranh thủ thời gian cho mọi người chạy trốn!

"Dì, ngươi đừng làm vậy!" Tưởng Mộng Dao bị dọa cho phát sợ, đến cả Dương Húc cũng bị Đại Đảo Bằng Dã dùng một chỉ đánh bay, dì xông lên chẳng phải là chịu chết sao?

Thế nhưng nàng khuyên can không có hiệu quả gì, Tưởng Vận Trúc đã mang theo một cỗ khí thế thẳng tiến không lùi vọt tới nơi cách Đại Đảo Bằng Dã ba mét. .

"Ngô, tinh thần hi sinh này thực làm cho người ta bội phục a, chỉ tiếc. . . Quá ngu!"

Đại Đảo Bằng Dã nhếch miệng lên nở nụ cười đùa cợt, đưa tay chỉ tới Tưởng Vận Trúc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!