Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 186: CHƯƠNG 186. THÊM VÀO LONG HỒN

Chương 149: Thêm vào Long Hồn

Sau khi ra khỏi nhà hàng cơm Tây, Ngụy Băng Khanh đề nghị đi quầy rượu uống mấy chén.

Lý Phong cảm thấy dù sao không có việc gì, hai nữ lại vừa bị dọa phát sợ, đi uống vài chén an ủi một chút cũng tốt.

Đợi đến khi ba người uống cao hứng rồi ra khỏi quầy rượu đã là 11 giờ đêm.

"Tô Đồng, tối nay tới nhà ta ngủ đi, ta còn có thật nhiều lời muốn nói với ngươi."

Không có quan hệ cấp trên cấp dưới ước thúc, Ngụy Băng Khanh cùng Tô Đồng càng trò chuyện càng ăn ý, rất có loại cảm giác hận hiểu nhau quá muộn.

"A, có thể sao?" Tô Đồng đưa mắt nhìn Lý Phong.

Lý Phong nhún nhún vai, hắn hiện tại là bảo tiêu của tổng giám đốc băng sơn, hết thảy tự nhiên phải nghe theo ý tứ của nàng.

Bất quá Ngụy Băng Khanh cùng Tô Đồng đứng chung một chỗ thật sự là rất đẹp mắt a.

Hai nàng đều mặc một thân đồng phục công sở, Ngụy Băng Khanh mặc bộ váy trắng ngắn tới đùi, đường cong lả lướt, lãnh diễm bức người.

Tô Đồng thì mặc một thân váy xám cộng thêm một cái vớ đen, dáng người thướt tha, thanh thuần động lòng người.

Các nàng đứng cạnh nhau tựa như một đôi chị em gái, khí chất khác nhau, phụ trợ lẫn nhau, nếu có thể đồng thời đè hai nàng xuống giường chơi threesome. . .

"Khụ khụ, có được một người trong hai nàng đã là phúc tổ 70 đời, ta có chút tham lam quá mức a."

Lý Phong tự giễu cười một tiếng, dằn ý nghĩ này xuống đáy lòng.

"Nhìn hắn làm gì, cứ nghe theo lời ta là được."

Ngụy Băng Khanh trợn trắng mắt liếc Lý Phong một cái, dắt tay Tô Đồng ngồi vào S600 ở bên đường.

Lý Phong lắc đầu cười một tiếng, ngồi vào vị trí lái rồi muốn nổ máy.

"Ngươi vừa mới uống rượu, vẫn nên gọi người khác chở dùm đi." Ngụy Băng Khanh mở miệng nhắc nhở.

Lý Phong không khỏi mỉm cười: "Ta đã dùng chân khí bức rượu ra rồi, cho dù thử máu cũng không đo được nồng độ cồn đâu, yên tâm đi."

Ngụy Băng Khanh: "? ? ?"

Dùng chân khí bức nồng độ cồn ra, trời ạ, thần kỳ như vậy sao?

Trong lúc nhất thời, hứng thú với võ đạo của Ngụy Băng Khanh lại dày đặc thêm mấy phần.

Sau khi trở lại tiểu khu Tinh Huy, Lý Phong trơ mắt nhìn hai nữ tay trong tay đi vào phòng ngủ, giờ khắc này, hắn tưởng niệm Tống Uyển Quân không gì sánh được. . .

Một đêm yên ổn không có chuyện gì.

Ngày hôm sau, Tô Đồng chính thức làm thủ tục rời chức, thu thập thỏa đáng mọi thứ, tối nay sẽ lên đường tiến tới Đại Thương.

Vì đảm bảo an toàn cho Tô Đồng, Lý Phong cố ý nói với Tống Uyển Quân cử mấy người trợ thủ đi theo Tô Đồng, theo thứ tự là Lý Cương, Hồng Nhạc Đào còn có mấy tên thủ hạ tiểu đệ.

Ngoài dự liệu là, buổi chiều vừa đi làm, Tưởng Vận Trúc liền tới đến văn phòng trợ lý.

"Ngươi tạm thời đừng nói chuyện, để ta đoán mục đích ngươi tới đây. Long Hồn đã làm ra quyết định xử phạt với ta. . . Đúng không?"

Tuy rằng không hối hận vì phế Dương Húc, nhưng tại thời khắc này Lý Phong vẫn có chút khẩn trương.

"Đúng." Tưởng Vận Trúc lộ sắc mặt phức tạp nhìn Lý Phong một hồi, sau một lúc lâu nói: "Cũng không thể nói là xử phạt, lãnh đạo chúng ta hi vọng ngươi có thể thay thế Dương Húc gia nhập Long Hồn, giúp Long Hồn làm việc."

Lý Phong phát mộng!

Hắn ngàn vạn lần không nghĩ đến sẽ là một kết quả như vậy, phế Dương Húc, liền thay thế Dương Húc vào Long Hồn? Hắn không nghe lầm chứ?

"Hôm nay hình như không phải cá tháng tư a?" Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, nhíu mày nói.

"Ta thật sự không lừa ngươi, đây chính là quyết định của lãnh đạo chúng ta." Tưởng Vận Trúc gượng cười.

Khi nàng nghe thấy quyết định này phản ứng so với Lý Phong còn kịch liệt hơn, Thanh Long Sứ Mạc Vấn Thiên là một người vô cùng bao che khuyết điểm, Dương Húc lại là một thủ hạ được hắn ký thác kỳ vọng.

Dương Húc bị phế, Thanh Long Sứ cần phải cảm thấy tức giận mới đúng, nhưng hắn không chỉ không tức giận, ngược lại còn muốn gọi Lý Phong gia nhập Long Hồn!

Tuy rằng Lý Phong là một thiên tài 23 tuổi đã trở thành Tông Sư, thiên phú xác thực làm cho người ta phải than thở, nhưng mà Lý Phong phế Dương Húc cũng là sự thật a.

"Ta có thể cự tuyệt không?" Lý Phong nhíu mày nói.

Gia nhập Long Hồn, cũng là tương đương với tự đeo lên mình một tầng gông xiềng, phải bị tên lãnh đạo trời ơi đất hỡi nào đó điều khiển, làm sao có thể tự do tự tại như bây giờ?

Mấu chốt là đối phương vì sao lại muốn hắn gia nhập Long Hồn, chỉ bởi vì hắn là cường giả cấp A ? Đừng quên hắn đã phế Dương Húc !

Lý Phong dường như ngửi thấy được mùi âm mưu. . .

Tưởng Vận Trúc: "? ? ?"

Nàng đúng là lần đầu tiên nghe được có người muốn cự tuyệt gia nhập Long Hồn!

Long Hồn được sáng tạo vào 20 năm trước, trước mắt thành viên hạch tâm không đến 1000, thành viên vòng ngoài nhiều hơn một chút, nhưng cũng chỉ hơn 20 ngàn người.

Đối với một nước lớn dân cư 1,4 tỷ người mà nói, một tổ chức chỉ có hơn 20 ngàn thành viên rõ ràng rất ít, cái này có quan hệ trực tiếp với cơ chế tuyển chọn của Long Hồn.

Trước mắt muốn gia nhập Long Hồn có ba loại phương thức, một là thiếu niên có thiên phú võ đạo được tìm ra trong phạm vi cả nước, qua mười mấy năm bồi dưỡng, đào thải, chọn ưu tú, mỗi năm có chừng hơn hai ngàn người thông qua loại phương thức này gia nhập Long Hồn.

Hai là đệ tử trẻ tuổi được chọn ra từ cổ võ thế gia, hoặc là môn phái, mỗi năm đại khái có 10 ngàn danh ngạch, qua một phen nghiêm ngặt khảo hạch, thường có chừng trăm người thông qua khảo hạch, cũng chính là tỷ lệ 1% .

Ba là do Long Đầu, tứ đại Long Sứ trực tiếp chọn trúng, mỗi năm Long Đầu có mười danh ngạch, tứ đại Long Sứ mỗi người 5 cái.

Nhưng vô luận là loại phương thức nào, đều không thể trực tiếp trở thành thành viên hạch tâm, nhất định phải công tác vòng ngoài ba năm sau, căn cứ theo biểu hiện trong ba năm này, những người ưu tú mới có thể tấn thăng làm thành viên hạch tâm.

Dạng cơ chế tuyển bạt gần như biến thái, lại thêm thành viên Long Hồn thường xuyên bị hao hụt tổn thương do chiến đấu, cho nên thành viên thưa thớt cũng là chuyện hợp tình hợp lí.

Gia nhập Long Hồn là ước mơ của bao nhiêu người, kết quả là Lý Phong lại muốn cự tuyệt. . . Trời ạ!

"Chỉ sợ không được." Sau khi kinh ngạc, Tưởng Vận Trúc cười khổ lắc đầu: "Nếu như ngươi cự tuyệt, xử phạt chính thức sẽ tới."

"Ngô, vậy ngươi nói cho ta nghe xem thử nghĩa vụ cùng quyền lợi của thành viên Long Hồn như thế nào." Lý Phong suy nghĩ một chút, lại thêm một câu: "Nói đơn giản một chút là có chỗ tốt cùng trách nhiệm gì."

Trước mắt xem ra cự tuyệt Long Hồn sẽ mang tới phiền phức, vậy cứ nghe thử gia nhập Long Hồn có chỗ tốt gì trước.

Nếu không một khi Long Hồn trở mặt, về sau bắt hắn đi thực hiện mấy nhiệm vụ cửu tử nhất sinh vậy thì thật không hay, hắn cũng không phải là loại người ngu trung.

(ngu hiếu:có hiếu mù quáng, ngu trung: trung thành mù quáng)

Tưởng Vận Trúc không nghĩ tới Lý Phong nói chuyện trực tiếp như vậy, trong lúc nhất thời có chút phát mộng.

Nửa ngày sau nàng mới lên tiếng: "Thành viên Long Hồn nắm giữ quyền được bảo hộ đặc biệt, vô luận phạm sai lầm gì, những ngành khác đều không có quyền xử trí thành viên Long Hồn, chỉ có thể giao cho Long Hồn xử lý."

"Bởi vì lãnh đạo không an bài chức vụ cụ thể cho ngươi, cho nên ngươi chỉ cần tùy thời chờ lệnh là được, tạm thời không cần thực hiện trách nhiệm."

"Ồ? Nếu như ta xung đột với một gia tộc rất có thế lực nào đó, đối phương lấy thế đè người, trong tổ chức có thể cung cấp trợ giúp cho ta không?" Hai mắt Lý Phong sáng lên hỏi.

Tương lai vào một ngày nào đó, hắn khẳng định sẽ khởi xướng thế tiến công với Tô gia Hoa Thành, Vương gia Giang Nam, mà hai đại gia tộc này đều có quan hệ vừa sâu vừa rộng.

Nếu như thân phận thành viên Long Hồn này có thể trợ giúp hắn đối kháng lực lượng của Vương gia, Tô gia, hắn nguyện ý tạm thời gia nhập Long Hồn.

"Chỉ cần là người của chúng ta, bất kỳ gia tộc nào cũng không cần sợ hãi. Đây không phải lời ta nói, là do Long Đầu nói." Tưởng Vận Trúc hiếm khi mở miệng nói một câu bá khí như vậy.

"Long Đầu?" .

"Cũng chính là đại BOSS lớn nhất của Long Hồn."

"Ngô. . . Nghe qua cũng không tệ lắm." Lý Phong sờ cằm, cười nói: "Tốt, ta gia nhập."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!