Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 187: CHƯƠNG 187. CHA NGƯƠI GỌI LÝ CƯƠNG

Chương 150: Cha ngươi gọi Lý Cương

Tưởng Vận Trúc đi, trước khi đi lưu lại hai cái chứng nhận.

Một cái là chứng nhận thân phận thành viên Long Hồn, một cái là chứng nhận thành viên cục quốc an, dùng để che giấu tung tích thuận tiện hành sự trong xã hội.

Giấy chứng nhận Long Hồn giấy là một tấm thẻ màu trắng gần giống thẻ ngân hàng, mặt trước là lá cờ Hoa Hạ, mặt sau in hình một con Thần Long, tượng trưng cho Long Hồn.

Lý Phong suy đoán, thông tin cá nhân của hắn đã được ghi chép trên cái chip này.

"Không ngờ là một thanh tra cảnh sát, cái quân hàm này cũng không thấp a."

Mở ra giấy chứng nhận cục quốc an, Lý Phong phát hiện có tấm ảnh của hắn, bên dưới viết tên Lý Phong, thanh tra cấp 1.

Tại Hoa Hạ, thanh tra cấp một đã có thể xử lý cán bộ trong bộ máy nhà nước, tuy hắn không có chức vụ, nhưng cái quân hàm này lấy ra vẫn có thể hù dọa không ít người.

Lý Phong cũng rốt cuộc minh bạch, vì sao Tưởng Vận Trúc lúc trước có thể móc ra giấy chứng nhận cục quốc an.

Trừ hai loại chứng nhận này ra, Tưởng Vận Trúc còn để lại một cái đồng hồ điện tử, đương nhiên, bề ngoài thoạt nhìn là một cái đồng hồ, cũng có công năng của đồng hồ, nhưng chủ yếu vẫn là để thành viên Long Hồn liên lạc lẫn nhau.

Căn cứ theo Tưởng Vận Trúc giới thiệu, cái đồng hồ này có định vị GPS, có thể nhắn tin, cầu viện khẩn cấp, quay clip up lên bộ nhớ đám mây, có vẻ là hàng xịn sò.

Thế nhưng Lý Phong cũng không định dùng nó, ai biết đây có phải thứ Long Hồn dùng để giám thị thành viên bên dưới không?

Dù sao Tưởng Vận Trúc cũng không yêu cầu hắn nhất định phải mang, Lý Phong nghịch một lát liền trực tiếp ném vào ba lô.

Trừ cái đó ra, Tưởng Vận Trúc còn để lại một tin tức tốt.

Đại Đảo Bằng Dã bị bắt sống, Long Hồn đã thả ra tin tức với bên ngoài, muốn Đại Đảo Bằng Dã sống sót, vậy đừng đánh chủ ý lên người Ngụy Băng Khanh.

Một cường giả cấp A có giá trị vượt xa một tổng giám đốc tư nhân, cứ như vậy, phần nguy hiểm nhằm vào Ngụy Băng Khanh cũng có thể giải trừ.

Rạng sáng ngày thứ hai, Tô Đồng cùng với đám người Lý Cương, Hồng Nhạc Đào đi vào công ty Ích Tân, Lương Nhân Trung nhận được tin tức từ sớm nên đã dẫn người nghênh đón ở cửa chính.

Đối với cách Lý Phong an bài, Lương Nhân Trung không có bất kỳ vẻ bất mãn nào, ngược lại, hắn biết việc này còn thở phào.

Lương Nhân Trung tự hiểu lấy mình, hắn biết năng lực của mình ở đâu, có người hạ mệnh lệnh, nghĩ kế giúp hắn, áp lực của hắn sẽ nhỏ hơn rất nhiều.

Song phương làm quen một chút, sau đó Lương Nhân Trung muốn mang Tô Đồng đi tới văn phòng tổng giám đốc, nhưng vào lúc này, một nhân viên lộ sắc mặt lo lắng chạy tới.

"Lương tổng, không tốt, xảy ra đại sự!"

Lương Nhân Trung hơi biến sắc, Tô Đồng vừa tới thì xảy ra chuyện, đây không phải là dấu hiệu tốt a!

"Tiểu Trương, ngươi đừng vội, từ từ nói." Lương Nhân Trung đè xuống phiền muộn trong lòng, trầm giọng nói.

"Vừa rồi có rất nhiều nhân viên chạy đến bộ phận nhân sự đưa ra mong muốn từ chức, có tới hơn một trăm người a, bọn họ mà đi thì công ty không có cách nào vận chuyển." Trưởng phòng nhân sự là một người họ Trương, hắn lộ vẻ lo lắng nói.

"Cái gì? !" Lương Nhân Trung chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa tắt thở!

Công ty Ích Tân tổng cộng chỉ có 200 nhân viên, một lần rời đi hơn phân nửa là khái niệm gì? Trực tiếp phải ngừng sản xuất a!

"Trước tiên đi tới xem tình huống đã." Tô Đồng trấn định nói.

Trực giác nói cho Tô Đồng, nhiều nhân viên cùng nhau từ chức như vậy có lẽ là do sau lưng có người sai bảo.

Rất nhanh, mọi người đi tới ký túc xá, quả nhiên thấy hơn một trăm người trong hành lang xếp thành một đội ngũ thật dài.

Sau một hồi hỏi thăm đầy kiên nhẫn của Tô Đồng, rốt cục có nhân viên vụng trộm nói ra tình hình thực tế.

Nhân viên công ty Ích Tân phần lớn là cư dân của Uy Cửu trấn, trong Uy Cửu trấn có một tên ác bá hoành hành khắp nơi tên là Sử Bằng, chính là hắn uy hiếp bắt những nhân viên này từ chức.

Thực ra bọn họ cũng không muốn từ chức, trình độ văn hóa của bọn họ đều không cao, tìm một công tác ổn định tương tự cũng không dễ dàng, nhưng nếu bọn họ không từ chức, người nhà bọn họ thậm chí là hài tử về sau đều sẽ không được an bình.

Sử Bằng có thực lực này!

"Tô tổng, sự kiện này ngươi không cần phải để ý đến, giao cho chúng ta xử lý là được."

"Nhạc Đào, kêu gọi các huynh đệ, chúng ta đi chiếu cố thằng chó Sử Bằng kia!"

Vừa mới nói xong, Lý Cương liền muốn dẫn người đi đánh cho Sử Bằng một trận.

"Chờ một chút." Tô Đồng vội vàng gọi hắn lại: "Ta đi cùng các ngươi."

Đi tìm Sử Bằng là chuyện khẳng định phải làm, vấn đề nhân viên rời chức nhất định phải giải quyết, nhưng Lý Cương, Hồng Nhạc Đào đều là người thô kệch, để bọn hắn đơn độc đi tới khẳng định xảy ra đại sự, nàng đi theo còn có thể khống chế cục diện một chút.

Lý Cương tự nhiên không có ý kiến, trước khi đến Lý Phong đã nói với bọn họ, tại Đại Thương hết thảy đều nghe theo Tô Đồng.

Nửa giờ sau, đám người Tô Đồng đi vào nhà Sử Bằng, sau khi có tiếng chuông kêu, Sử Bằng dẫn một đám người đi tới.

Khi Lương Nhân Trung nhìn thấy Hoàng Ích đứng sau lưng Sử Bằng nhất thời liền hiểu được, khẳng định là Hoàng Ích giật dây Sử Bằng uy hiếp ích công nhân viên rời chức!

Ngay sau đó hắn lặng lẽ nói suy đoán của mình cho Tô Đồng biết.

Cùng lúc đó, khi Sử Bằng nhìn thấy Tô Đồng ánh mắt liền sáng lên, tà niệm cuồn cuộn ập tới: "A, cô nàng này nhìn thật ngon a!"

Hắn năm nay 27 tuổi, chưa lập gia đình, có rất nhiều tình nhân, chỉ là tình nhân tuy nhiều, chất lượng lại không người nào có thể so sánh với Tô Đồng.

"Sử lão đệ, bọn họ là người công ty Ích Tân." Hoàng Ích cũng nhìn thấy Lương Nhân Trung, ngay sau đó liền dán vào lỗ tai Sử Bằng nhỏ giọng nói.

"Ồ?" Hai mắt Sử Bằng sáng lên, nhất thời minh bạch ý đồ đến đây của đám người Tô Đồng, ngay sau đó cười nói: "Vị mỹ nữ kia, ngươi tới đây tìm ta?"

"Chào Sử tiên sinh, ta là tổng giám đốc công ty Ích Tân, Tô Đồng, ta tới đây vì muốn hỏi thăm một chút, ngươi có phải là có hiểu lầm gì với công ty Ích Tân chúng ta không ?" Tô Đồng nhìn Hoàng Ích một cái, chậm rãi nói.

Muốn giải quyết vấn đề thì phải ra tay từ chỗ Sử Bằng, cho nên nàng trực tiếp nói thẳng ý đồ.

"Hiểu lầm? Không có." Sử Bằng lắc đầu cười một tiếng, đùa cợt nói: "Ta chính là ngứa mắt công ty Ích Tân, cho nên muốn làm nó đóng cửa mà thôi, bất quá đó là ý nghĩ lúc trước. . ."

"Hiện tại nha. . . Nếu như Tô tổng nguyện ý làm bạn gái của ta, ta liền thay đổi chủ ý, như thế nào?"

Đám tiểu đệ sau lưng Sử Bằng nhất thời phát ra một trận cười vang.

Còn đám người Tô Đồng, thì lại cùng nhau biến sắc!

"Con mẹ nó ngươi thì tính là cái gì mà cũng dám đánh chủ ý lên người Tô tổng? Chán nùi cơm thèm mùi đất à?" Lý Cương chỉ cảm thấy nộ khí bay lên đỉnh đầu, chỉ thẳng mặt Sử Bằng mắng mỏ.

Tô Đồng là nữ nhân của Lý thiếu, Sử Bằng còn không xứng xách giày cho Lý thiếu, vậy mà còn dám nổi tà niệm với Tô Đồng? Muốn chết!

"Ở trong địa bàn của lão tử mà cũng dám phách lối? Đánh chết con mẹ hắn cho ta! Có gì ta gánh hết." Sử Bằng cũng nổi giận, tại Uy Cửu trấn này đúng là chưa từng có người nào dám nói chuyện như thế với hắn.

Sau khi Sử Bằng ra lệnh, đám tiểu đệ phía sau hắn lập tức phóng tới chỗ Lý Cương.

Lý Cương, Hồng Nhạc Đào cũng không cam chịu yếu thế, mang theo tiểu đệ ập tới!

Tô Đồng nhất thời sợ hãi, muốn ngăn cản bọn họ nhưng lại hữu tâm vô lực.

Hỗn chiến phát sinh!

Đám người Sử Bằng tuy chiếm cứ ưu thế sân nhà cùng đông người, nhưng Lý Cương cùng Hồng Nhạc Đào đều đã tu luyện 《 Long Tượng Kim Cương Quyết • phiên bản đơn giản hóa 》 .

Tuy thời gian tu luyện còn thiếu, nhưng bọn hắn vốn đã có cơ sở khá vững chãi, đám tiểu đệ cũng là kẻ hung ác thân kinh bách chiến, đám người Sử Bằng chỉ là bọn tiểu lưu manh hoành hành ở trấn nhỏ, hoàn toàn không thể so sánh!

Rất nhanh, đám tiểu đệ của Sử Bằng đều đã bị đánh ngã xuống đất.

"Ta là Sử Bằng, tỷ phu của ta là trấn trưởng của Uy Cửu trấn, các ngươi dám đánh ta thì ta sẽ bắt các ngươi tiến vào cục cảnh sát!" Sử Bằng có chút phát mộng, nhưng hắn hoành hành bá đạo đã quen, giờ phút này vẫn không muốn nhận thua cầu xin tha thứ.

Lý Cương cùng Hồng Nhạc Đào liếc nhau, tiếp theo ngửa mặt lên trời cười ha hả.

"Nhớ kỹ, cha ngươi tên là Lý Cương!"

Lý Cương ngưng cười, một quyền đánh thẳng mũi Sử Bằng, máu mũi chảy ròng ròng, còn Sử Bằng thì ngã xuống đất hôn mê!

Tô Đồng: ". . ."

Xong rồi, lần này chơi lớn rồi!

Bọn họ không chú ý tới là, khi mọi người đang hỗn chiến, Hoàng Ích đã vụng trộm chạy đến một bên gọi điện thoại báo cảnh sát. . .

Hai giờ chiều, Lý Phong đang ngồi ở văn phòng trợ lý nhàn nhã uống trà thì nhận được cuộc gọi của Tô Đồng: "Lý Phong, ngươi có thể tới sở cảnh sát Uy Cửu trấn một chuyến không, đám người Lý Cương đã bị bắt vào đó rồi."

Lý Phong: "? ? ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!