Chương 151: Chúng ta cũng là trời!
Nếu như hắn nhớ không lầm, tối hôm qua bọn họ mới lên đường tiến về Đại Thương, mà con mẹ nó chiều nay đã bị bắt vào sở cảnh sát?
Bọn họ muốn tấu hài sao? !
"Hô."
Lý Phong phun ra một ngụm trọc khí, cẩn thận hỏi thăm những chuyện đã xảy ra.
"Bá chủ một phương Sử Bằng của Uy Cửu trấn? Có chút ý tứ!"
Lý Phong cười lạnh một tiếng, tìm tới Ngụy Băng Khanh xin nửa ngày nghỉ, rồi lái chiếc S600 của tổng giám đốc băng sơn đi tới thành phố Đại Thương.
Đại Thương, sở cảnh sát Uy Cửu trấn, trong đại sảnh.
"Tô tổng, ngươi nói đi, ngươi định giải quyết chuyện này thế nào?"
Sử Bằng ngồi ở trên ghế dài đại sảnh, hung dữ nói.
Nếu như trong lỗ mũi hắn không nhét hai cục giấy vệ sinh nhỏ, thì bộ dáng sẽ rất hung hãn, chỉ tiếc. . . Hiện tại chỉ có thể dùng hai chữ buồn cười để hình dung.
"Nói cái gì?"
Tô Đồng nhíu mày, ngữ khí có chút không vui.
Vốn Tô Đồng là một người rất ôn nhu người, nói chuyện với người nào đều ôn tồn nhỏ nhẹ, nhưng khi đối mặt Sử Bằng. . . Nàng thật sự không làm được vẻ mặt ôn hoà kia.
Đều là bởi vì Sử Bằng, cho nên đám người Lý Cương, Hồng Nhạc Đào mới bị nhốt vào phòng thẩm vấn, tình huống không rõ.
Lương Nhân Trung cũng đã đi liên hệ luật sư, còn không biết lúc nào mới trở về, hai giờ trước nàng gọi điện thoại cho Lý Phong, cũng không biết Lý Phong lúc nào mới có thể chạy tới nơi này, Tô Đồng chỉ cảm thấy tình hình ngập trong tăm tối.
"Người của ngươi đả thương huynh đệ ta, có mấy người còn là trọng thương, dựa theo pháp luật thì bọn họ đến sẽ bị phán ngồi tù mấy năm."
"Nếu như ngươi nguyện ý làm bạn gái của ta, ta có thể giúp các huynh đệ trắng án, thế nào?"
Dù đã bị Lý Cương đánh một trận, Sử Bằng vẫn như cũ đánh chủ ý lên người Tô Đồng.
Tô Đồng quá cực phẩm, không kéo nàng lên giường chà đạp một phen thì hắn ngủ không yên giấc!
"Ngươi. . . Vô sỉ!"
Khuôn mặt Tô Đồng biến sắc.
Nàng đương nhiên biết đám người Lý Cương sắp phải đối mặt xử phạt thế nào, nàng cũng không phải người thiếu kiến thức pháp luật, nguyên nhân chính là vì vậy nàng mới gọi điện thoại cho Lý Phong, hi vọng rằng Lý Phong có thể giải quyết đại phiền toái lần này.
"Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, ta như vậy làm sao có thể là vô sỉ được?"
"Ngươi đừng xem thường ta chỉ là lăn lộn ở Uy Cửu trấn, thế nhưng trong tay ta cũng có tư sản hơn trăm triệu."
"Chỉ cần ngươi đi theo ta, bảo đảm ngươi ăn ngon uống sướng, làm gì còn phải khổ cực như vậy."
Trên mặt Sử Bằng bây giờ đã ngập tràn vẻ đắc ý, vừa nói hắn vừa muốn nhào tới ôm Tô Đồng vào lòng.
"Ta cảnh cáo ngươi đừng làm loạn!"
Tô Đồng vội vàng tránh sang một bên, nàng không nghĩ tới ở trong sở cảnh sát mà Sử Bằng cũng dám động tay động chân với nàng.
"Cảnh cáo cái rắm, nói thật cho ngươi biết a, tỷ phu của ta là trấn trưởng, ở Uy Cửu trấn, lão tử chính là trời!"
"Ngươi nếu muốn được kinh doanh an ổn ở nơi này, thì hãy ngoan ngoãn làm nữ nhân của ta, bằng không ta sẽ làm Ích Tân đóng cửa!"
Ánh mắt Sử Bằng đầy vẻ lạnh lẽo, hạ giọng uy hiếp.
"Ngươi. . ."
Trong mắt Tô Đồng lóe lên một tia sợ hãi, tiếp theo đi đến bên cạnh bàn làm việc cảnh sát, không tiếp tục để ý Sử Bằng nữa.
Vào thời điểm này, cảnh sát chính là chỗ dựa lớn nhất của nàng, nàng không tin Sử Bằng dám trực tiếp làm gì nàng ngay trước mặt cảnh sát.
Sử Bằng hừ lạnh một tiếng, quả nhiên không đi theo, có điều một đôi tặc nhãn vẫn như cũ trần trụi liếc lên liếc xuống thân thể Tô Đồng, tựa như muốn cởi sạch toàn thân Tô Đồng ra vậy.
Đúng lúc này, một nữ nhân ăn mặc lòe loẹt đi tới.
"Ai nha ông trời ơi, là kẻ đáng chém ngàn đao nào dám đánh Tiểu Bằng nhà chúng ta thành dạng này a."
Nhìn thấy Sử Bằng nàng liền la to lên.
"Tỷ, ngươi rốt cục tới rồi."
Sử Bằng lộ vẻ mặt đầy ủy khuất nghênh đón, chỉ vào Tô Đồng nơi xa nói: "Chính là thủ hạ của nữ nhân kia."
"Tốt, dám sai bảo thủ hạ đánh đệ đệ ta, để xem ta có xé lồn ngươi ra không!"
Sắc mặt Sử Trân Hương vặn vẹo, muốn đi tới đánh Tô Đồng.
"Ai tỷ, đừng, tuyệt đối đừng làm vậy, ta đã nhìn trúng nàng, ngươi làm hỏng mặt nàng thì làm sao bây giờ?"
Sử Bằng liền vội vàng kéo lại, cười nói.
"Ừm?"
Sử Trân Hương nhìn Sử Bằng, lại nhìn Tô Đồng, sau một lúc lâu bừng tỉnh đại ngộ nói: "Ta đã nói mà, làm sao tiểu tử ngươi lại thành thật như vậy, hóa ra là coi trọng người ta."
"Ừm, không tệ không tệ, chân dài mặt xinh, tươi ngon mọng nước, nàng làm công việc gì?"
Sử Trân Hương dò xét Tô Đồng vài lần từ trên xuống dưới, bình phẩm mấy câu.
"Nàng là tổng giám đốc công ty Ích Tân, chắc hẳn rất có đầu óc kinh doanh."
Sử Bằng cười hắc hắc, tiếp theo lại dán miệng vào tai Sử Trân Hương thì thầm một lúc.
Sắc mặt Sử Trân Hương biến ảo mấy lần, nhìn Tô Đồng nói: "Ừm, coi như xứng với đệ đệ ta. Yên tâm, tỷ ngươi đã ở chỗ này, bảo đảm sẽ giúp ngươi ôm mỹ nữ về!"
Tô Đồng: "? ? ?"
Cái loại ngữ khí kia là thế nào? Thật giống như bản tiểu thư trèo cao đòi lấy Sử Bằng vậy, buồn nôn!
"Này tên đang trực kia, kêu sở trưởng các ngươi đi ra, ta có lời này muốn nói với hắn."
Sử Trân Hương chỉ vào cảnh sát đang trong ca trực, vênh mặt hất hàm ra vẻ sai khiến nói.
Tên cảnh sát hơi biến sắc, không nói một lời rời khỏi nơi đây, rất nhanh sau đó, một người cảnh sát trung niên đi tới nơi này: "Ôi chao Sử phu nhân, khách quý đến khách quý đến a."
Hắn tên là Vương Quân, là sở trưởng của sở cánh sát Uy Cửu trấn.
Sử Trân Hương trợn mắt một cái, cao cao tại thượng nói: "Vương sở trưởng, đám lưu manh đánh đệ đệ ta bây giờ tình huống thế nào rồi?"
"Cái này. . . Còn đang tra hỏi bên trong."
Vương Quân chi tiết hồi đáp.
"Là thế này, đệ đệ ta muốn hoà giải với đối phương, cho nên ghi chép gì đó thì tạm dừng lại đi."
Sử Trân Hương nhìn về phía Tô Đồng, nói: "Vị cô nương này, chỉ cần ngươi đồng ý gả cho đệ đệ ta, ta có thể không truy cứu trách nhiệm của thủ hạ ngươi nữa, mặt khác, công ty Ích Tân cũng có thể buôn bán bình thường, thế nào?"
"A."
Tô Đồng giận quá hóa cười, bọn họ dựa vào cái gì mà muốn dùng loại sự tình này uy hiếp nàng, lại còn muốn nàng gả cho Sử Bằng?
"Ngươi a cái gì mà a, xem thường nhà chúng ta?"
Sử Trân Hương hai tay chống nạnh, thái độ giống như một con đàn bà chanh chua: "Ta nói cho ngươi biết, tại Uy Cửu trấn, hai tỷ đệ chúng ta chính là trời, ai cũng phải nghe theo chúng ta! Ngươi nói xem có đúng không, Vương sở trưởng?"
Trong mắt Vương Quân lóe lên vẻ khinh bỉ, mặt ngoài lại chỉ là cười cười không nói chuyện.
Hắn từng gặp rất nhiều người thích trang bức, kết cục đều là chết rất khó coi, tiếp tục a, ra sức mà thể hiện đi, kiểu gì cũng sẽ xuất hiện người có thể thu thập hai chị em bọn ngươi!
"C-K-Í-T..T...T "
Đúng lúc này, một hồi tiếng vang chói tai do xe phanh gấp từ bên ngoài truyền đến, mười mấy giây đồng hồ sau, Lý Phong lộ vẻ sát khí đằng đằng xông vào đại sảnh.
Trong nháy mắt nhìn thấy Tô Đồng, Lý Phong thầm thả lỏng, thở dài một hơi: "Tô Đồng, ngươi không sao chứ?"
"Lý Phong!"
Hốc mắt Tô Đồng ửng đỏ, đầy bụng ủy khuất xông lên đầu, vọt tới nhào vào trong ngực Lý Phong.
Sắc mặt Sử Bằng nhất thời rất khó coi, nữ nhân hắn nhìn trúng vậy mà chui vào trong ngực nam nhân khác, coi hắn không tồn tại sao?
"Con mẹ nó ngươi là ai vậy, dám đụng vào nữ nhân của ta?"
Sử Bằng chửi rủa rồi muốn đi đánh Lý Phong.
Lý Phong nhíu mày: "Hắn là ai?"
"Hắn chính là Sử Bằng." Tô Đồng thút thít nói.
"A. . ." Lý Phong kéo dài âm điệu, trong nháy mắt Sử Bằng xông lại liền nhấc chân đá tới bụng dưới của hắn.
"Phanh "
Một tiếng vang trầm đục xuất hiện, Sử Bằng giống như viên đạn bay ra khỏi nòng súng, bay vọt về phía sau sáu, bảy mét, đụng vào mặt tường, sau đó giống như một bãi bùn nhão trượt xuống đất, trực tiếp ngất đi! !
Tô Đồng: ". . ."
Vương Quân: ". . ."