Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 195: CHƯƠNG 195. 10 TỶ CÔNG TỬ

Chương 158: 10 tỷ công tử

"Ta XXX? Hắn thật đúng là dám đến?"

Lông mày Cao Phong nhướng lên một cái, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Mấy người Quách An, Lý Minh cũng đều hiện vẻ ngạc nhiên, tiếp theo chính là một hồi hai mặt nhìn nhau.

Ba năm trước đây gia cảnh nhà Lý Phong sa sút, bạn gái bị cướp, chán nản làm thủ tục nghỉ học, về sau tựa như biến mất.

Chỉ có mấy bạn học có quan hệ không tệ với hắn còn duy trì liên hệ, biết hắn ở Minh Châu làm công việc bán hàng.

Một nhân viên bán hàng từng bị Mã Chí Cường làm nhục, bây giờ đi tới hôn lễ kẻ thù, nơi tụ tập toàn những phú hào, nhân vật nổi tiếng? Đến cùng là hắn đang nghĩ cái gì?

Ngay tại thời điểm bọn họ khiếp sợ không thôi, Lý Phong đã lộ vẻ mặt mỉm cười đi đến trước mặt bọn hắn.

"Nha, đều ở đây nghênh đón ta sao?"

Lý Phong đứng vững thân hình, trêu chọc một câu.

Không một người nào nói chuyện, đều dùng biểu lộ quái dị nhìn Lý Phong.

Thần sắc của Lý Phong quá trấn định, ánh mắt thư thái, đầy vẻ tự tin.

Mà lối ăn mặc của Lý Phong cũng rất tinh tế, quần tây trang màu đen, sơ mi trắng không có một tia nếp uốn, cà vạt đen làm nổi bật khí chất.

Lý Phong vốn đã đẹp trai, mặc bộ quần áo này, càng là anh tuấn giống như diễn viên nam chính bước ra từ trong phim Hàn Quốc.

Đám người Vu Kiệt dường như lại nhìn thấy công tử 10 tỷ trước kia!

"Thế nào, ba năm không gặp đã không nhận ra ta? Có cần ta tự giới thiệu hay không?"

Lý Phong không để bụng, ngữ khí vẫn đầy vẻ trêu chọc.

"Hô"

Vu Kiệt phun ra một ngụm trọc khí, gượng cười nói: "Sao có thể không biết ngươi a, chúng ta mới vừa rồi còn đang thảo luận ngươi có tới hay không đấy."

"Kết quả là nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, ngươi thật sự đã tới."

Cao Phong cũng không được tự nhiên nói.

Đừng nhìn vừa rồi bọn họ không kiêng nể gì cả chế giễu Lý Phong, nhưng khi thật sự đối mặt Lý Phong, trong lòng bọn họ vẫn có chút sợ hãi.

Ba năm trước đây bọn họ đều là tiểu đệ của Lý Phong, Lý Phong nói đi hướng Đông bọn họ tuyệt đối không dám đi hướng Tây.

Tuy Lý Phong lụi bại, nhưng khi vừa thấy được Lý Phong, lại thêm thần thái Lý Phong trấn định như thế, làm bọn hắn nhất thời giống như lại trở về quá khứ.

Lý Phong cười nhạt một tiếng: "Mã Chí Cường là hảo huynh đệ của ta, Triệu Nhã Nam lại là bạn gái cũ của ta, bọn họ kết hôn ta có thể không tới sao?"

Nghe thấy lời ấy, sắc mặt đám người Vu Kiệt càng thêm quái dị.

Đúng thật Mã Chí Cường là hảo huynh đệ của ngươi, cướp đi bạn gái ngươi, đội một cái nón xanh siêu to siêu khổng lồ lên đầu ngươi, ngươi đúng là phải tới chúc mừng bọn hắn.

Chúng ta tin ngươi mới là gặp quỷ!

“Để tiền mừng ở chỗ nào?" Đang nói chuyện Lý Phong liền móc ra từ trong ngực một cái hồng bao.

Cái hồng bao này căng phồng, xem ra rất nhiều tiền.

Mà nó lại không phải vuông vức, mà đã bị Lý Phong gấp đôi mấy lần, bề ngoài vừa nhăn vừa bẩn, còn có mấy phần cũ nát.

Nhìn thấy cái hồng bao này, đám người Vu Kiệt liền nhịn không được co giật khóe miệng.

Cái hồng bao này chứa tiền mừng, hắn nghiêm túc sao?

(hồng bao:phong bì đỏ giống như lì xì VN)

"Nha, Lý Phong ngươi phát tài sao, trong hồng bao này nhét không ít tiền a?"

Sau một lúc lâu, Trương Đan Đan dùng giọng điệu âm dương quái khí hỏi.

"Ngô. . . Không nhiều không ít, chỉ là 1314, một chút tâm ý mà thôi."

Đang nói chuyện Lý Phong lại nắm chặt hồng bao, vốn đã nhiều nếp nhăn hồng bao lại càng thêm nhăn nhúm.

"1314? !"

Sắc mặt Trương Đan Đan, Lưu Tuyết đều thay đổi, các nàng mới chỉ mừng 1000 đồng, Lý Phong vừa ra tay đã là 1314, thật hay giả đây?

Mà cái ngụ ý của con số này cũng không tệ, Lý Phong thật sự hảo tâm như vậy?

(1314:anh yêu em 1 đời 1 kiếp)

Mấy người Vu Kiệt cũng hít vào một hơi khí lạnh, đối với bọn hắn mà nói 1314 đồng xác thực không nhiều, nhưng người tặng lễ là Lý Phong thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác.

Chẳng lẽ Lý Phong thật sự đã bỏ xuống oán niệm với Mã Chí Cường, Triệu Nhã Nam, hay là nói. . . Hắn nhận rõ hiện thực, chuẩn bị đi móc nối lại quan hệ với Mã Chí Cường kiếm chỗ tốt?

Đúng lúc này, Lý Phong nói: "Đúng a, 13 đồng 1 mao 4, 1314, lễ nhẹ ý nặng nha, quan trọng là may mắn."

Vu Kiệt: ". . ."

Trương Đan Đan: ". . ."

Người khác: ". . ."

Ta XXX. . . Ta đã nói mà, tại sao hồng bao lại dày cộp như vậy, con mẹ nó hóa ra tất cả đều là tiền lẻ a!

1 mao tặng đã là quá đáng lắm rồi, 4 phân kia ngươi xác định không phải dùng để tấu hài?

Con mẹ nó hiện tại người nào còn dùng đến 1 phân tiền a, chắc hẳn Lý Phong vì tìm 4 phân tiền này cũng phải khá nhọc lòng a?

"Lý Minh, tranh thủ thời gian thông báo cho Mã Chí Cường, Lý Phong đến đập phá!"

Vu Kiệt vụng trộm kéo Lý Minh đến một bên, nhỏ giọng nói .

Biểu hiện của Lý Phong khi đi tới nơi này rõ ràng là để kiếm chuyện, tuy rằng không cần lo lắng một người sa cơ thất thế có thể làm ra chuyện khủng bố gì, nhưng có thể sớm làm chuẩn bị thì tự nhiên không còn gì tốt hơn.

Lý Minh gật gật đầu, nhấc chân liền chạy vào bên trong khách sạn.

Giờ phút này, đại bộ phận khách mời đều đã tiến vào khách sạn, ở lại bên ngoài trừ đám người Vu Kiệt ra, cũng chỉ có đám người Mã Kiên Minh đang đứng tại cửa ra vào chờ Ngụy Băng Khanh tới.

Cứ như vậy, một đám người Vu Kiệt rất dễ nhận biết.

"A, Tiểu Vu, các ngươi làm sao còn không đi vào?"

Mã Kiên Minh dẫn người đi tới, quan tâm hỏi.

"A, Mã thúc thúc, Lý Phong mới tới, chúng ta vừa cùng hắn nói chuyện "

Vu Kiệt vội vàng cung kính trả lời.

"Ồ?"

Mã Kiên Minh biết được nhi tử của mình có ân oán cùng Lý Phong, ngay sau đó mắt sáng lên, bắt đầu đánh giá Lý Phong từ trên xuống dưới.

"Hắn là đồng học của Chí Cường sao? Vừa nhìn đã biết là nhân tài a."

"Bề ngoài quả thật không tệ, có thể đi làm ngôi sao thần tượng được ấy chứ."

Khách mời sau lưng Mã Kiên Minh cũng đem ánh mắt tập trung ở trên người Lý Phong, thỉnh thoảng lên tiếng tán thưởng.

Mã Kiên Minh nhất thời không vui, con mẹ nó, tiểu tử này là kẻ thù của nhi tử ta, các ngươi làm sao còn khen hắn?

"Các vị có chỗ không biết a, vị tiên sinh này là con một của nữ sĩ Lý Viện, người đứng đầu tập đoàn Osvili."

Mã Kiên Minh đè xuống phiền muộn trong lòng, dùng giọng âm dương quái khí nói.

Lời này vừa nói ra, đám khách mời liền thay đổi sắc mặt.

Osvili trước kia rất trâu bò, bọn họ hợp sức cùng nhau cũng không có được tư sản bằng một mình Osvili nắm giữ, nhưng mà vào ba năm trước nó đã phá sản a!

Mà ngữ khí của Mã tổng cũng không thích hợp, tựa như có thù với Lý Phong vậy.

Bọn họ đều là cáo già thành tinh, tuy rằng không rõ ràng ân oán của Mã Chí Cường cùng Lý Phong, nhưng chỉ nghe ngữ khí của Mã Kiên Minh, bọn họ đã biết nên đối đãi Lý Phong như thế nào.

"Thì ra là thế. . . Không biết Lý tiên sinh hiện tại đang thăng chức phát tài ở đâu a?"

Một vị nữ sĩ trung niên hỏi, nàng tên là Châu Mỹ, mở một công ty gia đình, tư sản miễn cưỡng trên trăm triệu.

Mặc kệ Mã Kiên Minh cùng Lý Phong có cái ân oán gì, chí ít bộ dáng này của Lý Phong rất không tệ.

Vừa hay hiện tại tên tiểu bạch kiểm nàng bao dưỡng đã bị nàng chơi chán, đang muốn thay đổi khẩu vị một chút, nếu có thể bao dưỡng Lý Phong vậy thì. . .

(tiểu bạch kiểm: mặt trắng/trai bao

Bao dưỡng:bao nuôi)

"Hắn tại đang làm bán hàng ở một công ty quảng cáo tại Minh Châu."

Không chờ Lý Phong nói chuyện, Vu Kiệt đã nói chen vào.

Nghe thấy lời ấy, những khách mời này liền lộ rõ vẻ khinh miệt lên trên mặt.

Bọn họ chí ít cũng có tư sản hơn hơn trăm triệu, Lý Phong chỉ là một nhân viên bán hàng nho nhỏ mà thôi, bình thường đến cả tư cách nói chuyện ngang hàng với bọn họ cũng không có!

Trong lúc nhất thời, một đám khách mời đều không muốn trò chuyện với Lý Phong, trừ Châu Mỹ.

Nhân viên bán hàng cũng tốt, chứng minh Lý Phong rất có dục vọng với tiền, lại càng dễ bị nàng chiếm được!

"Đó là một tháng trước, hiện tại ta đổi việc rồi."

Trên mặt Lý Phong lại không có chút tự ti nào.

Nhân viên bán hàng thì làm sao? Nhân viên bán hàng cũng là dựa vào năng lực của chính mình kiếm tiền a.

Công việc không phân chia nghèo hèn, thu nhập cũng không thể trở thành tiêu chuẩn cân nhắc một người có thành công hay không.

Những người này quá nông cạn!

"Ồ?"

Một đám khách mời nhìn nhau cười một tiếng, tiếp theo có người hỏi: "Hiện tại ngươi làm cái gì?"

"Làm trợ lý kiêm bảo tiêu cho một vị lão bản là tổng giám đốc, ngoài ra ta đã xây dựng lại Osvili, chẳng mấy chốc sẽ có sản phẩm tương quan được tung ra thị trường, đến thời điểm đó hi vọng các vị lão bản ủng hộ một chút a."

Lý Phong cười tủm tỉm nói.

Mã Kiên Minh: ". . ." .

Vu Kiệt: ". . ."

Người khác: ". . ."

(thực ra thì ngoài đời bạn sẽ rất hạnh phúc nếu có một người cha bao che khuyết điểm cho con cái như vậy :v chẳng qua là do nó không phải main)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!