Virtus's Reader
Hệ Thống Cứu Vãn Nữ Thần

Chương 196: CHƯƠNG 196. HỘI RẤT NÓNG NẢY

Chương 159: Hội rất nóng nảy

Từ một nhân viên bán hàng công ty quảng cáo đổi nghề thành trợ lý giám đốc kiêm bảo tiêu?

Tuy rằng cái thuyết pháp này có chút nhảy vọt, nhưng cũng không phải không thể tiếp nhận, dù sao bề ngoài Lý Phong vẫn còn ở đó, không chừng là vị nữ lão bản nào nhìn trúng nam sắc của hắn thì sao?

Ban ngày để hắn làm trợ lý, buổi tối để hắn bảo hộ cận thân, toàn mỹ đôi đường.

Nhưng chuyện xây dựng lại Osvili quá mức chém gió a, hắn có biết trọng kiến một xí nghiệp cần bao nhiêu tiền tài cùng bao nhiêu mối quan hệ không?

Mạo xưng là trang hảo hán đến loại cấp độ này đúng là không có người nào !

(mạo xưng là trang hảo hán:mạnh mồm để giữ mặt mũi)

"Có chút ý tứ." Mã Kiên Minh lắc đầu cười một tiếng, làm bộ hiếu kỳ hỏi: "Không biết ngươi làm trợ lý bảo tiêu cho vị tổng giám đốc công ty nào a?"

"Tập đoàn Vị Lai." Lý Phong thuận miệng nói .

"Há, hóa ra là chưa. . ."

Nói được một nửa, ánh mắt Mã Kiên Minh trong nháy mắt ngưng đọng lại .

Tập đoàn Vị Lai? Ngụy Băng Khanh? !

Làm sao có thể!

Những khách mời khác đồng dạng đều chấn kinh trong nháy mắt, tiếp theo liền cười vang một trận.

"Anh bạn trẻ, ngươi chém gió như vậy thì hơi quá mức rồi đó."

"Nếu ngươi nói dối là công ty tập đoàn nào khác, có khi chúng ta còn không biết, nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên nói là tập đoàn Vị Lai a!"

Mấy người Vu Kiệt, Trương Đan Đan cũng đều bật cười.

Lý Phong nói công ty tập đoàn nào mà chẳng được, tại sao cứ nhất định phải là tập đoàn Vị Lai, bọn họ lúc nãy vừa mới nghe Mã Chí Cường nói, hôm nay tổng giám đốc tập đoàn Vị Lai Ngụy Băng Khanh sẽ có mặt ở hôn lễ này a.

Lý Phong chân trước nói láo, chân sau liền sẽ bị vạch trần, vận khí này đúng là không ai sánh bằng.

Lý Phong lộ vẻ mặt vô tội nói: "Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi."

"Hừ, ngươi nói ngươi là trợ lý kiêm bảo tiêu của Ngụy tổng?" Mã Kiên Minh lạnh giọng cười hỏi.

"Đúng a, có vấn đề gì không?" Lý Phong lộ vẻ mặt mờ mịt.

"Đương nhiên là có vấn đề, bởi vì đợi chút nữa Ngụy tổng sẽ tới đây."

Nói xong Mã Kiên Minh liền muốn nhìn vẻ mặt thất kinh của Lý Phong.

Thế nhưng làm hắn thất vọng là, Lý Phong vẫn như cũ nở nụ cười nhạt, không có chút bối rối nào.

"Ngươi không sợ?" Mã Kiên Minh nhíu mày.

Dù là những khách mời khác cũng bắt đầu nổi lên lòng nghi ngờ, một người nói dối sợ nhất là bị người ta vạch trần ở trước mặt mọi người.

Chỉ cần Ngụy Băng Khanh vừa đến, lời nói của Lý Phong tự nhiên sẽ bị đâm thủng, đến lúc đó hắn liền sẽ phải xấu hổ vô cùng, xấu hổ muốn chết!

Nhưng Lý Phong biểu hiện quá trấn định, chẳng lẽ hắn không nói láo?

"Ta tại sao phải sợ?" Lý Phong dùng bộ dáng kỳ lạ hỏi: "Ta biết nàng muốn tới."

"Vậy ngươi vì sao không đi cùng Ngụy tổng tới, ngươi không phải là trợ lý kiêm bảo tiêu của Ngụy tổng sao?" Mã Kiên Minh cười lạnh.

Những khách mời khác bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy a, làm gì có bảo tiêu nào ném cố chủ sang một bên như vậy? Cho nên Lý Phong khẳng định là nói láo!

Bất quá tiểu tử này cũng rất giỏi a, chém gió tung nóc nhà mà mặt không đỏ tim không gấp, quả là nhân tài!

"Đây là việc tư của ta cùng Ngụy tổng, không cần phải giải thích với ngươi."

Lý Phong cười cợt, bây giờ nói lời thật lại không ai tin hắn, giữa người và người không thể có chút tín nhiệm nào sao?

"Thẹn quá hoá giận? Bỏ đi, ta cũng lười nghe ngươi ngụy biện, chúng ta vẫn nên đi lên phía trước chờ đón Ngụy tổng tới đi."

Mã Kiên Minh lộ vẻ mặt lạnh nhạt nói.

Hắn là lão bản sở hữu gia sản hơn 1 tỷ , làm sao có thời giờ để nghe một tên điểu ti nghèo rách mùng tơi chém gió.

"Chờ một chút."

Châu Mỹ ngấp nghé nam sắc của Lý Phong từ nãy tiến lên trước một bước, cười nói: "Lý tiên sinh, ngươi nói ngươi đã xây dựng lại Osvili, sắp tới sẽ có sản phẩm được tung ra thị trường?"

Thấy thế, sắc mặt đám nguời Mã Kiên Minh đều biến thành quái dị.

Chuyện Châu Mỹ thích bao nuôi tiểu bạch kiếm ở trong thượng tầng Lam Đảo cũng không phải bí mật gì, ngữ khí thần thái này của nàng rõ ràng là nhìn trúng Lý Phong a.

Vừa nghĩ tới chuyện Lý Phong cao to đẹp trai sắp cung cấp phục vụ cho Ngưu Thiến đã là hoa tàn ít bướm, đám người Mã Kiên Minh liền không nhịn được cười.

"Đúng vậy."

Trong mắt Ngưu Thiến tản mát ra ánh sáng nóng rực làm cho hoa cúc Lý Phong siết chặt, toàn thân phát lạnh, ngay sau đó liền không nhịn được lui lại nửa bước.

(hoa cúc:lỗ ass)

"Ta muốn đặt trước sản phẩm của ngươi, Lý tiên sinh có thể lưu lại phương thức liên lạc cho ta không?"

Ngưu Thiến bày ra một tư thế tự cho là mị hoặc cười nói.

Lý Phong: "? ? ?"

Ngươi đặt trước sản phẩm là chuyện bình thường a, nhưng cười mị hoặc nhìn tiểu gia làm cái gì, đánh chủ ý lên người ta sao?

"Khụ khụ, trước mắt sản phẩm của Osvili không nhận đặt trước."

"Mặt khác xin phép nhắc nhở một chút, sản phẩm Osvili về sau sẽ rất hot, cần phải ra tay nhanh chóng một chút."

Lý Phong hít sâu một hơi, cười nói.

Nụ cười cứng lại trên mặt Ngưu Thiến, thần sắc trên mặt đám người Mã Kiên Minh cũng biến thành quái dị.

Không nhận đặt trước? Sẽ rất hot?

Không phải chứ. . . Lý Phong đến cùng là lấy đâu ra tự tin nói những lời này?

Không nói tới chuyện Lý Phong trọng kiến Osvili là thật hay giả, chỉ bằng chuyện sản phẩm còn chưa bày bán đã nói chuyện cuồng vọng như vậy, hắn cho rằng hắn là ai, Lý Bố Tư?

(không tìm thấy tư liệu người này @@)

"Xem ra giá trị của sản phẩm Osvili sẽ rất thấp a."

Mã Kiên Minh lộ vẻ đùa cợt nói.

Người mua sắm đều coi trọng giá cả hơn là thương hiệu, huống chi Osvili đã phá sản ba năm, danh tiếng trước kia góp nhặt sớm đã bị người ta quên sạch sẽ.

Cho dù Lý Phong thật sự trọng kiến Osvili, muốn làm sản phẩm có sức cạnh tranh cũng phải giảm giá rất sâu.

"Không không không, không thấp, ngược lại còn rất cao."

Lý Phong lắc đầu, lộ vẻ mặt thành thật nói : "Trước mắt Osvili có nước dưỡng da chia làm ba hạng hạ trung thượng, loại kém nhất cũng phải 2000 Hoa Hạ tệ. . . Một bình."

Mã Kiên Minh: "? ? ?"

Người khác: "? ? ?"

Một bình nước dưỡng da mà thôi, không ngờ định giá 2000 Hoa Hạ tệ, con mẹ nó còn là loại kém nhất?

Phải biết rằng, hiện tại loại nước dưỡng da có danh tiếng cao nhất trên thị trường, được công nhận có hiệu quả tốt nhất —— sản phẩm của tập đoàn Kessley, Tiên Nữ thủy, một bình 330 ml cũng mới chỉ có giá 1999 Hoa Hạ tệ!

Một lọ nước dưỡng da loại kém nhất của công ty Osvili mới trọng kiến lại cũng đòi để giá là 2000 Hoa Hạ tệ, thèm tiền đến phát điên rồi sao? !

Tốt a. . . Lý Phong nói cứ như thể mình thật sự trọng kiến Osvili vậy. . .

"Ha ha." Mã Kiên Minh phun ra một ngụm trọc khí, đùa cợt nói: "Ta rất muốn biết loại nước dưỡng da phiên bản cao cấp nhất được định giá là bao nhiêu đấy."

Người khác cũng đều hiếu kỳ nhìn Lý Phong, muốn nghe xem hắn sẽ cho ra một cái đáp án kinh người như thế nào.

Lý Phong lắc đầu: "Vô giá."

"Vô giá?"

Đám người Mã Kiên Minh đã không biết nên nói cái gì cho phải.

Người anh em này chẳng lẽ là Bức Vương tái thế a, không biết trang bức sẽ bị sét đánh sao!

Vu Kiệt nhịn không được giễu cợt một câu: "Nếu là hàng hoá, vậy phải có giá cả, không thì còn bán thế nào a."

"Đấu giá chứ sao." Lý Phong quay đầu dùng ánh mắt để xem thằng ngốc nhìn Vu Kiệt một cái.

"Đấu. . . Đấu giá?"

Mọi người tại đây đều cảm thấy bộ não có chút không đủ dùng.

Đồ vật có thể sản xuất số lượng lớn mà cũng đem ra đấu giá? Người không biết có khi còn tưởng rằng ngươi đang muốn bán đồ cổ ấy chứ!

"Đúng, đấu giá."

"Chúng ta đã ký kết hiệp nghị với Kinh Bảo ký, thứ bảy hàng tuần sẽ tổ chức đấu giá một bình Đồng nhan thủy 20ml ở Kinh Bảo đường, giá khởi đầu là 10 triệu Hoa Hạ tệ."

Lý Phong nắm chắc mười phần nói.

". . ."

Mọi người đầu tiên là lâm vào yên tĩnh, tiếp theo chính là một trận cười vang.

Tốt a, trước đó còn cảm thấy Lý Phong chém gió bay nóc nhà, hiện tại mới phát hiện. . . Hóa ra hắn từ đầu đến đuôi đều là người điên!

Chỉ có Trương Đan Đan là nhíu mày, Đồng nhan thủy. . . Cái tên này có chút quen tai a!

Mọi người ở đây còn đang cười to, Lý Minh vừa vào trong mật báo cho Mã Chí Cường đã chạy ra ngoài.

Nhìn thấy mọi người cười to mà Lý Minh không hiểu ra sao, nhưng vẫn chạy đến bên cạnh Vu Kiệt nói: "Vu Kiệt, Chí Cường bảo các bạn học đều đi vào đi2."

Hai mắt Lý Phong sáng lên, âm thầm nói một câu: "Mã Chí Cường, Triệu Nhã Nam, chúng ta rốt cục cũng gặp lại nhau, các ngươi đã chuẩn bị tiếp nhận lửa giận từ ta chưa. . ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!